Vết Cắt Vô Hình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vết Cắt Vô Hình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Hai ngày sau, em trai của bạn gái – Trần Chí – thật sự đến.

“Chị, mẹ bảo chị vừa đúng dịp nghỉ, bắt chị phải dẫn em đi chơi ở Quảng Châu.”

Trần Chí nói với vẻ không cam lòng.

Vốn dĩ cậu ta đã hẹn bạn cùng lớp ra ngoài chơi, nhưng mẹ bạn gái không yên tâm, bắt cậu phải đồng ý ở chỗ chị gái thì mới cho đi.

Bạn gái nhìn tôi với vẻ ngại ngùng.

Tôi lập tức đón lời: “Không sao, chị em phải đi làm, em đi chơi với anh nhé.”

Nghe vậy, cô mới thở phào, rồi vội vã đi làm.

Thứ Bảy tôi được nghỉ, nên dẫn Trần Chí đi tháp Quảng Châu, rồi đưa cậu ăn món “song bì nãi” nổi tiếng trên mạng và quán chuyên về thịt bồ câu.

Trên đường, tôi vừa đi vừa trò chuyện vu vơ với cậu ta.

“Em thấy chị mình làm việc có vất vả không?”

Trần Chí thản nhiên: “Mẹ nói chị em làm rất nhàn, chẳng bận gì cả. Nhưng em thấy chị hình như khá bận, sao thứ Bảy cũng phải đi làm?”

Tôi lập tức hiểu ra.

Hồi xưa mẹ tôi cũng vậy, thường bảo chị tôi làm việc nhàn hạ, kiếm được nhiều tiền.

Khi đó tôi vẫn đang đi học, ngây thơ nghĩ rằng chị mua giày, mua quần áo cho tôi là bình thường, chẳng mảy may để ý.

Dù khi có học bổng, tôi cũng gửi cho chị một ít, nhưng so với những gì chị đã mua cho tôi, thật sự chẳng đáng là bao.

Tôi nhân cơ hội nhắc nhở Trần Chí: “Chị em sợ mẹ lo lắng nên nhiều khi chỉ báo tin tốt chứ không nói tin xấu đâu.

Tháng trước chị vừa p/h/ẫ/u th/u/ậ/t cắt polyp nội mạc tử cung, tốn mấy nghìn tệ. TruyenLau

Công ty chị tăng ca nhiều, lại chỉ nghỉ mỗi tuần một ngày, còn lại toàn tan làm lúc mười giờ tối.”

Trần Chí húp một miếng bột cuốn: “Còn muộn hơn cả giờ tan học buổi tối của em! Công ty gì mà vô n/h/â/n t/í/n/h vậy trời!”

Tôi nhận ra cậu nhóc này tính tình phóng khoáng, cũng khá thương chị.

Khi ăn cơm bồ câu, vừa cắn miếng đầu tiên khen ngon, cậu đã gọi phục vụ gói thêm: “Tôi mang về cho chị gái tôi một phần.”
Website TruyenLau.com
Cậu còn rộng rãi, khăng khăng đòi mời tôi ăn: “Anh là anh rể tương lai của em mà!

Để em mời anh! Anh nhất định phải đối xử tốt với chị em đấy nhé, không thì em sẽ không tốt với anh đâu!”

Trần Chí vẫn đang ở độ tuổi chưa nghĩ ngợi nhiều.
TruyenLau.com
Chỉ cần được dạy dỗ đúng cách, sau này chắc sẽ không rơi vào tình cảnh như tôi và chị gái.

Tôi nói tiếp: “Chị em thực ra luôn muốn nghỉ việc, nhưng chị bảo nhà mình gánh nặng lớn, chú thím không đi làm, trông vào nuôi heo nuôi gà để cho em học. Nhà cũng vẫn ở nhà cũ chưa sửa.”

Trần Chí bĩu môi: “Chị em nghe ai nói nhà không có tiền vậy?

Mẹ em mua một cái váy thôi đã bốn, năm nghìn tệ.

Tháng trước nhà g/i/ế/t một lứa heo, bố em cho em xem bảng kê, một ngày thu về mười lăm vạn!

Bố em còn bảo, nếu em muốn học thêm, thầy cô đắt mấy cũng thuê cho!

Chị em nghĩ gì vậy trời, tự làm mình áp lực thế để làm gì!”

“Nhà em có tiền! Không nghèo!”

Cậu vừa nói vừa cắn miếng đùi gà: “Tối nay em sẽ nói với chị, nếu không muốn làm thì nghỉ! Con người sống khổ làm gì!”

Nói xong, cậu quay sang gọi phục vụ: “Đóng gói thêm cho tôi hai cái đùi gà.”

Bắt gặp ánh mắt tôi nhìn mình, cậu cười tít mắt: “Chị em thích ăn đùi gà lắm!

Tan làm lúc mười giờ chắc đói lắm rồi! Hai cái đùi này chị em chắc chắn ăn hết!”

Thật lạ lùng.

Ấn tượng của Trần Chí về gia đình, giống hệt như trước đây tôi từng nghĩ.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhà mình nghèo.

Mỗi lần mẹ gọi cho tôi, đều là hỏi: “Có cần tiền không? Nhà vừa bán bò được sáu, bảy vạn, gà cũng bán hết rồi, một ngày thu vào năm, sáu nghìn.”

Bà thường nói: “Con muốn mua gì thì nói với mẹ!”

Có khi chẳng cần hỏi, bà trực tiếp gửi hồng bao: “Hôm nay mẹ mua cho mình một bộ quần áo hết năm, sáu nghìn, cũng không thể để thiệt thòi cho con trai mẹ, đây là mẹ thưởng cho con!”

Hồng bao ít nhất cũng từ hai nghìn tệ trở lên.

Nhưng lần đó, khi chị tôi nổi giận với tôi, tôi mới biết mẹ kể cho chị về gia cảnh hoàn toàn khác.

Thậm chí có thể nói là trái ngược hoàn toàn.

Trong mắt chị, thịt heo nhà tôi bán không được.

Mẹ bị thương ở tay cũng không nỡ bỏ vài đồng đi trạm y tế.

Bố bị cao huyết áp cũng chỉ mua thuốc nội rẻ tiền.

Còn căn nhà cũ, bố mẹ vắt óc kiếm tiền sửa lại, nhưng trong túi không có đồng nào.

Thế nhưng với tôi, mẹ lại nói: đó là nơi khởi nghiệp của gia đình, trong tay còn có tám, chín mươi vạn tiền tiết kiệm, nhưng họ chẳng muốn mua nhà ở huyện.

“Trừ khi sau này con muốn mua ở huyện, thì bọn mẹ sẽ bỏ tiền mua.”

Tôi nhìn Trần Chí, chợt hiểu ra — trong chuyện thiên vị, hóa ra cách làm của cha mẹ ở đâu cũng giống nhau.

Đó là điển hình: khóc nghèo với con gái, khoe giàu với con trai.

Để con trai yên tâm sống, yên tâm làm, yên tâm liều lĩnh.

Còn con gái vì nghe khóc nghèo nên chẳng dám lơi lỏng, không dám dừng lại, chịu khổ chịu cực, chỉ mong kiếm được nhiều tiền để đỡ đần gia đình.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi chua xót.

Tôi biết mình là người được lợi, nhưng tôi yêu chị mình, tôi xót cho chị.

Và tôi cũng yêu Trần Hoan, xót cho bạn gái — người đang giống hệt chị tôi ngày trước.

Tôi từng nói, tiền thuê nhà mỗi tháng để tôi trả hết, chi phí sinh hoạt tôi cũng lo.

Nhưng bạn gái luôn từ chối:

“Anh như vậy, em sẽ thấy áp lực lắm.”

“Chúng ta chưa kết hôn, không thể tiêu tiền của đàn ông như thế.”

Vậy nên tôi chỉ có thể thường xuyên đưa cô ấy đi ăn, đi dạo phố, tặng vài món trang sức vàng để cô vui và thư giãn đôi chút.

Về đến nhà, Trần Chí đã bày biện lại đồ mang về một cách rất cầu kỳ.

Học sinh cấp ba quả là nhiều năng lượng.

Tôi thì vừa về đã nằm bẹp trên sofa không muốn động đậy, còn cậu thì vừa đun nước vừa rửa bát, ép cho bằng được mấy món mang về thành một bàn ăn chuẩn nhà hàng Âu.

Khi bạn gái về, cô ấy tròn mắt ngạc nhiên:

“Hai người tính cầu hôn ở đây à!”

Trần Chí cười hì hì: “Chị! Vất vả rồi! Mau ngồi xuống đi!”

Cậu lấy túi của chị, ấn chị ngồi xuống ghế.

“Món cơm bồ câu này ngon lắm! Với cả đùi gà này nữa! Trời ơi! Ướp thì phải gọi là đỉnh của đỉnh!”

Bạn gái xoa đầu Trần Chí: “Thằng nhóc này, đúng là hiểu chị! Đúng lúc chị đang đói đây!”

Cô vừa định cầm thìa ăn, thì điện thoại reo.

Là cuộc gọi từ mẹ cô.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu