Vết Cắt Vô Hình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vết Cắt Vô Hình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Nghe tôi kể mà nghẹn nơi cổ họng, bạn gái khẽ vỗ nhẹ tay tôi, giọng đầy thương cảm:

“Vậy bây giờ anh và chị anh thế nào rồi?”

Tôi cười khổ: “Chị anh đã hai năm nay không về nhà ăn Tết nữa.

Nhưng mỗi năm đến sinh nhật tôi, chị vẫn gửi cho tôi một phong bao mừng tuổi.

Sau này khi đi làm, tôi cũng hiểu ai đi làm cũng không dễ dàng gì, đều là gồng mình để tiếp tục.

Nên những phong bao ấy tôi không nhận, nhưng vẫn nhắn lại cho chị, mong chị ăn uống đầy đủ, đừng lo chuyện gia đình.”

“Đến sinh nhật chị, tôi cũng chuyển tiền, nhưng chị chưa bao giờ nhận.

Hai chị em để quay lại những ngày vô tư đùa giỡn, không vướng mắc gì như trước kia… e là rất khó.”

Tôi nắm tay bạn gái: “Từ khi quen em, chỉ cần nghe tần suất và nội dung cô gọi điện cho em, anh lập tức thấy lại hình ảnh của mình và chị gái.”

“Có lẽ anh không nên kể cho em những chuyện này, vì như vậy sẽ giống như phá hỏng mối quan hệ giữa em và gia đình.

Nhưng nhiều khi anh nghĩ, những tổn thương đó thực ra đã được gieo từ rất lâu rồi. TruyenLau.com

Em không biết, không có nghĩa là em chưa từng bị tổn thương.”

Tôi nhìn sâu vào mắt cô: “Em biết không?

Nhiều lần, mẹ em gọi từ mười giờ đến tận mười một giờ đêm, trong suốt cuộc gọi, anh đã thấy em nhiều lần lộ vẻ chịu đựng.

Anh biết em rất khó chịu, nhưng em không dám ngắt lời. TruyenLau.com

Mẹ thường than thở, mà là phụ nữ, em dễ đồng cảm, nên em luôn thuyết phục bản thân phải lắng nghe, phải cố gắng hết sức để giúp bà.”

“Nhưng Hoan Hoan à, nhiều lần em cúp máy xong lại một mình ra ban công, anh nghe thấy em hít thở sâu rất lâu, rất lâu… rồi là mất ngủ.

Mỗi lần mẹ em gọi, em đều mất ngủ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Vì em phải bỏ ra rất nhiều sức để tiêu hóa những cảm xúc mẹ mang đến.

Đó là một cái hố đen, và em sẽ không bao giờ dọn sạch được nó.”

Bạn gái nghe mà bật khóc.

Cô khẽ tựa đầu vào tay tôi: “Vậy là vì chuyện của chị gái anh, nên anh mới đồng cảm với những tổn thương mà mẹ em gây ra cho em, đúng không?”

Tôi gật đầu: “Anh không muốn em bị tổn thương, nhưng những tổn thương ấy sớm muộn gì cũng sẽ bùng n/ổ.

Dù là áp lực công việc hay áp lực tình cảm, ai cũng mong nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ, chứ không phải là những yêu cầu phải hy sinh vô tận.

Giống như chị anh đã nói, sau nhiều năm bị mẹ anh yêu cầu, chị luôn phải kìm nén sự khó chịu trong lòng, luôn phải giúp mẹ để bà không rơi vào cảnh cô độc.

Nhưng khi đi làm, áp lực tăng vọt, chị không thể chịu đựng thêm nữa.”

“Chị cũng chỉ là một con người, cũng là một đứa con. Chị cũng cần được yêu thương.”

Bạn gái im lặng hồi lâu.

“Anh nói xem… sau này em và em trai có trở thành giống như anh và chị anh không?”

Tôi khẽ lắc đầu: “Anh không biết. Nhưng… có lẽ vẫn có cách để giải quyết.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu