Lâm Đàm Đàm cũng nhìn anh, lúc trước cô chỉ vội nhìn thoáng qua, giờ mới có thể nhìn rõ anh.
Anh dựa vào tượng, quần áo lúc này bị cắt ra rất nhiều lỗ hổng, miệng lỗ nào cũng đầy máu, từng vòng từng vòng dây thừng trói quanh người anh, thiếu điều trực tiếp len vào miệng vết thương, thế nên dây thừng cũng nhuốm đầy màu máu.
Tóc anh hỗn độn, sắc mặt trắng bệnh lộ vẻ tím xanh, đầu đầy mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng rất gian nan, thoạt trông có vẻ vô cùng chật vật và suy yếu.
Lâm Đàm Đàm cắn môi, vội chạy qua, đầu ngón tay lóe ánh vàng, vẫy hai lần đã cắt hết dây thừng, cô nhanh tay kiểm tra miệng vết thương trên người anh.
Diệp Tiêu cười với vẻ “suy yếu”: “Không sao đâu, chỉ bị thương ngoài da thôi.” Lâm Đàm Đàm kiểm tra qua, quả nhiên chỉ tổn thương da thịt, không hại đến gân cốt, nhưng toàn thân có hai, ba mươi vết cắt vẫn trông mà ghê người.
Cô nắm lấy tay anh, trên cổ tay có vết cắt rất sâu, lúc mấy người đó trói anh cũng không để ý tới, trói lẫn vào vết thương luôn.
Môi cô run rẩy, cúi đầu, dùng năng lượng mộc hệ giúp miệng vết thương của anh khép lại, thuận tiện dò xét tình huống cơ thể anh, bỗng cô khựng lại: “Anh trúng độc rồi.”
“Ừ.
Bị kiến cắn một cái, nhưng không có gì nghiêm trọng.” Diệp Tiêu thong thả giải thích, anh chú ý đến vẻ mặt của cô gái nhỏ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nhưng cô gái nhỏ vẫn cúi đầu, yên lặng chữa trị vết thương cho anh.
Diệp Tiêu mờ mịt.
Phản ứng của cô là sao đây? Bạch Trừng có làm theo lời anh nói không?
Anh thử gọi: “Đàm Đàm?”
Giọng Lâm Đàm Đàm thật trầm: “Anh không nên tới đây.”
Diệp Tiêu nói: “Đây là cách tốt nhất, em đừng nghĩ anh bị thương nặng, anh có tính toán cả.”
Lâm Đàm Đàm vẫn không hé răng, đột nhiên nước mặt lại lộp bộp rơi xuống, vừa vặn rơi tay Diệp Tiêu cô đang nắm.
Diệp Tiêu hoảng, không giả vờ nữa, anh vội vàng ngồi dậy: “Em đừng khóc, anh thật sự không sao mà, chỉ là mấy vết thương nhỏ, nghỉ dưỡng một chút là khỏe ngay, anh chỉ lừa họ thôi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không phải em đã dạy anh khắp toàn thân nơi nào cũng có thể dùng dị năng à? Lúc dao găm bắn tới anh đã dùng dị năng cản lại, không có vết thương nào quá nặng! Con kiến kia nữa, lúc nó cắn vào anh đã dùng dị năng bức phần lớn độc tố ra ngoài! Tinh thần lực cũng vậy, nó vốn không thể làm anh bị thương, anh cản chúng lại hết rồi, anh rất khỏe, thật mà!”
Lâm Đàm Đàm nghe không lọt tai, cô cúi đầu, nước mắt tuôn như mưa.
Diệp Tiêu lo lắng nóng nảy, anh không muốn cô đau lòng khóc lóc, anh chỉ muốn… Haiz!
Lúc này, Minh Trạch rốt cuộc đã mơ hồ tỉnh tại, ký ức của anh ta dừng ở đoạn sau
.
TruyenLau.com
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 64-5
- Chương 64-6
- Chương 65
- Chương 65-2
- Chương 65-3
- Chương 66
- Chương 66-2
- Chương 66-3
- Chương 66-4
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 71-2
- Chương 72
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 74
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 74-4
- Chương 74-5
- Chương 75
- Chương 75-2
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 77-2
- Chương 77-3
- Chương 77-4
- Chương 78-1
- Chương 78-2
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-2
- Chương 82
- Chương 82-2
- Chương 82-3: Kết
- Chương 83
- Chương 83-2
- Chương 83-3
- Chương 83-4
- Chương 83-5
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 84-4
- Chương 84-5
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 85-3
- Chương 85-4
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 86-3
- Chương 86-4
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 88-4
- Chương 88-5: kết
- Chương 89
- Chương 89-2
- Chương 89-3
- Chương 89-4
- Chương 89-5: - Kết
- Chương 90
- Chương 90-2
- Chương 90-3
- Chương 90-4
- Chương 91-1
- Chương 91-2
- Chương 91-3: - Kết
- Chương 92
- Chương 92-2
- Chương 92-3
- Chương 92-4
- Chương 93
- Chương 93-2
- Chương 93-3
- Chương 93-4: - kết
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 97-3
- Chương 97-4: - kết
- Chương 98
- Chương 98-2
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112:
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137:
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142:
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149:
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157:
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166:
- Chương 167
- Chương 168
Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.