Lâm Đàm Đàm vui mừng một lát liền phát hiện một chuyện não nề, có thể dời sang bên này thì cô cũng đã đến lúc dời từ biệt sự sang đây.
Lúc trước cô cũng muốn một căn hộ nhỏ, không ngờ hôm qua lại nhận nuôi một đôi ngỗng lớn, căn hộ nhỏ đủ rộng cho một người ở nhưng hai cái con kia biết thả đâu đây? Hơn nữa chúng nó còn muốn ngày nào cũng ngâm nước.
Lòng âu sầu, vừa về đã thấy...!hay thật, hai con ngỗng lên bờ rồi.
Nói đúng ra là, chúng nó không cùng nhau lên bờ mà đang đánh nhau với Tam Căn, cả sân sau đã trở thành một mớ hỗn độn.
Lúc Lâm Đàm Đàm về tới, Tam Căn cuối cùng không thể đánh lại hai con ngỗng béo, bị đè dưới chân ngỗng, giống như một con rắn nhỏ nằm dưới chân gà trống, dù vặn vẹo thế nào cũng không thoát ra được, khỏi phải nói nó thảm đến mức nào.
Ngỗng đen vung đôi cánh lớn, nghểnh cổ, giương cái mỏ đen cứng rắn, hăng cái kêu “quác quác”.
Ngỗng trắng đang cân nhắc nên hạ mỏ xuống chỗ nào, một đám chuột biến dị vây quanh đó nhảy lên nhảy xuống hò reo ủng hộ.
Lâm Đàm Đàm: “...”
Lâm Đàm Đàm nâng trán: “Dừng lại hết cho chị.”
Đám động vật biến dị nhìn thấy cô, Tam Căn càng hăng say vùng vẫy, có vẻ như muốn vùng đến chỗ cô.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lâm Đàm Đàm đi qua đánh mỗi con ngỗng một cái: “Làm gì vậy hả? Đồng minh với nhau mà hai đứa muốn ăn nó à?”
Nghe nói thức ăn của ngỗng là thực vật, rể cây dưới nước, mầm cây gì đó, tôm tép cũng ăn, Tam Căn dù không phải thực vật sống dưới nước nhưng chúng là ngỗng biến dị, nói không chừng thực đơn cũng đổi khác, Tam Căn còn béo tốt thế này... TruyenLau
Lâm Đàm Đàm vội bảo: “Bỏ ra, mau bỏ chân ra.”
Hai con ngỗng nhìn cô, lại nhìn cái rễ cây thật mập mạp, to lớn mình giẫm dưới chân, trông rất ngon nha, mắt hai con ngỗng đang đói đến mức mắt phát ra ánh sáng xanh lục nhưng cũng biết mình đánh không lại Lâm Đàm Đàm.
Đây là người cho chúng nó ao để ngâm mình, đành miễn cưỡng bỏ chân ra.
Tam Căn lập tức nhào về phía Lâm Đàm Đàm, cuộn quanh người cô, nếu nó có mắt có miệng chắc là đã khóc um trời rồi.
Lâm Đàm Đàm bị nó cuốn lấy sắp đứng không vững được đánh vỗ làn da khô cứng dính đầy cát của nó: “Được rồi, được rồi, ngoan nào, còn chưa bị sao mà?” Nói rồi lại dạy bảo hai con thiên nga đây là bạn của chúng, không được đánh càng không thể ăn. TruyenLau.com
Cô cũng đã đoán được sự tình đầu đuôi thế nào rồi.
Hôm nay cô ra ngoài, Tam Căn và lũ chuột biến dị không thể theo cô, Tam Căn tìm đến đám chuột biến dị để chơi chung, sẵn ngâm nước, ai ngờ lại gặp ngỗng mới tới, sau đó là một trận đại chiến hết sức căng thẳng.
Tam Căn mới hồi phục được hai cái chân bị cụt hơn một thước, sao có thể là đối thủ của hai con ngỗng.
Cô cũng ngoài ý muốn nhìn hai con ngỗng lớn, không ngờ chúng cũng rất mạnh mẽ.
Nhưng hai con ngỗng mạnh mẽ sắp đói chết rồi,
.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 64-5
- Chương 64-6
- Chương 65
- Chương 65-2
- Chương 65-3
- Chương 66
- Chương 66-2
- Chương 66-3
- Chương 66-4
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 71-2
- Chương 72
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 74
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 74-4
- Chương 74-5
- Chương 75
- Chương 75-2
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 77-2
- Chương 77-3
- Chương 77-4
- Chương 78-1
- Chương 78-2
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-2
- Chương 82
- Chương 82-2
- Chương 82-3: Kết
- Chương 83
- Chương 83-2
- Chương 83-3
- Chương 83-4
- Chương 83-5
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 84-4
- Chương 84-5
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 85-3
- Chương 85-4
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 86-3
- Chương 86-4
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 88-4
- Chương 88-5: kết
- Chương 89
- Chương 89-2
- Chương 89-3
- Chương 89-4
- Chương 89-5: - Kết
- Chương 90
- Chương 90-2
- Chương 90-3
- Chương 90-4
- Chương 91-1
- Chương 91-2
- Chương 91-3: - Kết
- Chương 92
- Chương 92-2
- Chương 92-3
- Chương 92-4
- Chương 93
- Chương 93-2
- Chương 93-3
- Chương 93-4: - kết
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 97-3
- Chương 97-4: - kết
- Chương 98
- Chương 98-2
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112:
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137:
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142:
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149:
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157:
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166:
- Chương 167
- Chương 168
Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.