“Hả?” Lâm Đàm Đàm nhìn mình, ăn mặc ngay ngắn chỉnh tề mà? Sống chung với một đám đàn ông, tuy rằng cô tin tưởng nhân phẩm của họ nhưng bình thường vẫn rất ý tứ, thật ra đó cũng là một cách cư xử.
Nhìn ánh mắt khó hiểu của cô, Diệp Tiêu nói thẳng: “Mặc đồ ngủ không hay cho lắm.”
“Nhưng bình thường…” Cô luôn tiếp xúc với bệnh nhân, còn là những bệnh nhân không có điều kiện vệ sinh sạch sẽ, mỗi ngày vừa về sẽ thay quần áo trước, có đôi khi mặc đồ ở nhà, nhưng thường sẽ đổi thành đồ ngủ luôn, thoải mái mà. Hơn nữa lúc ngủ cũng không cần đổi lại, cô chỉ có một bàn tay, khó thay quần áo, có thể thay ít đi một lần thì bớt đi một lần.
Nhưng nói được một nửa cô đã hiểu ra: “Em biết rồi, Chu Lễ là khách, em mặc đồ ngủ quả thật không lịch sự cho lắm.”
“Không phải vì lý do…” Diệp Tiêu dừng một lát, thôi bỏ đi, “Đúng, ý anh là vậy đó.”
Lâm Đàm Đàm nghe lời vào phòng, đang tìm quần áo, bỗng dưng nói: “Nhưng sao em lại phải thay quần áo? Em không xuống luôn là được. Anh ta không mang bệnh nhân đến mà chỉ hỏi miệng thì nói với anh hay với em cũng như nhau.” Lâm Đàm Đàm bàn với Diệp Tiêu: “Xong chuyện anh nói lại cho em nghe, hoặc anh kêu anh ta ngày mai tự đến phòng khám xếp hàng.” dien~dan Le^Quy' Don
Dù sao cô cũng chẳng kiên nhẫn đến mức cố ý thay quần áo, ngẫm lại bây giờ mình là “thần y” chạm tay có thể bỏng, người khác muốn tìm cô nhờ xem bệnh cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đến phòng khám đăng kí xếp hàng. Giờ cô làm việc ở phòng khám, nhưng một buổi sáng chỉ có 2 tiếng, muốn lấy số của cô rất khó, ai tới cũng không dễ chen ngang, tại sao cô phải chủ động tiếp cận Chu Lễ?
Huống hồ lúc này còn là buổi tối, cầu y vốn không có cấp bậc lễ nghĩa, cô hoàn toàn có thể bỏ mặc.
Quyết định như thế, Lâm Đàm Đàm khoác tay: “Thế nhé, em không xuống nữa. Em hơi mệt nên buồn ngủ rồi.”
Diệp Tiêu ra khỏi phòng còn giúp cô đóng của lại, nghe cô nói vậy cảm thấy càng hợp lý hơn: “Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.”
Lâm Đàm Đàm vội gọi anh lại: “Anh xem giúp em cái điện thoại này bị sao vậy?”
Trên điện thoại di động đang có một cửa sổ trò chơi bị treo, một bản đồ kỳ quái, một con đường quanh co, cuối đường là một chiếc cà rốt đỏ rực bị mấy con quái nhỏ cắn mấy miếng, trông rất thảm.
Diệp Tiêu liếc nhìn cô một cái, ý hỏi ‘không phải em buồn ngủ à’?
Lâm Đàm Đàm cười hì hì.
Diệp Tiêu tắt máy khởi động lại một cách đơn giản, thô bạo, có thể sử dụng lại bình thường: “Ngày mai để Hiểu Thiên giúp em sửa một chút, đừng chơi quá khuya.” dien~dan Le^Quy' Don
“Dạ dạ.” Lâm Đàm Đàm nhận lại di động, “bái bai”. Đóng cửa lại, sau đó có tiếng cô bổ nhào lên giường, Diệp Tiêu nghĩ cô cả người lông xù, nằm trên giường hẳn sẽ cực kỳ mềm mại, giường của cô cũng rất mềm, lần trước anh ngồi lên đó đã cảm nhận được [khụ khụ].
Dưới lầu một không thể nhìn thấy phòng của Lâm Đàm Đàm nên mọi người chỉ nhìn thấy bọn họ lên cầu thang đã không thấy người đâu nữa, một lúc lâu sau Diệp Tiêu mới xuống lầu, phía sau không có Lâm Đàm Đàm. Những người khác không cảm thấy gì nhưng sắc mặt Chu Lễ lại có hơi kỳ lạ.
“Cô Lâm đâu?”
Diệp Tiêu nói: “Cô ấy mệt mỏi cả ngày, bây giờ muốn nghỉ ngơi. Ngài Chu có việc gì cần cứ nói với tôi.”
Chu Lễ vội hỏi: “Có phải do tôi mạo muội đến thăm đường đột quá không?” Trong lòng anh ta lại thầm nghĩ, Diệp Tiêu khống chế Lâm Đàm Đàm còn chặt hơn trong tưởng tượng của anh ta.
TruyenLau
Chu Lễ nói tiếp tình huống của người anh em nọ, sau đó nói xin lỗi vì lần trước đã xém đoạt xe vật tư, nói đó là mệnh lệnh của Lý Quần, anh ta không thể không nghe các loại.
Diệp Tiêu cũng không thèm để ý những cái đó, chỉ nói anh có thể hiểu vì lập trường bất đồng, giọng điệu vẫn luôn lạnh nhạt, Chu Lễ thấy thế nhanh chóng xin phép đi về.
Diệp Tiêu không đứng dậy tiễn, thái độ so với lúc đầu còn lạnh hơn. Chu Lễ biết vừa rồi mình lên tiếng gọi Lâm Đàm Đàm lại khiến anh không vui. Anh ta nhìn lại căn biệt thự chìm trong bóng đêm, cảm thấy mình và Diệp Tiêu quả nhiên không hợp, lòng hoàn toàn không còn ý định đầu quân cho Diệp Tiêu. Nhưng nếu có thể ra sức lôi kéo Lâm Đàm Đàm, trong tay có chiêu bài này tự lập môn hộ sẽ chắc chắn hơn.
Tuy nhiên, Chu Lễ muốn gặp riêng Lâm Đàm Đàm cũng chẳng đễ dàng gì. Bây giờ cô chỉ qua lại ba nơi là phòng khám, khu lều trại và biệt thự, nhiều lắm là qua phía đông xem công trình xây dựng, lúc nào cũng có người theo cạnh, không lúc nào ở một mình.
TruyenLau.com
Anh ta muốn nương lúc xem bệnh cho người anh xem kia để tiếp cận cô, nhưng bởi vì người đó bệnh không nặng, vốn chẳng cần lấy số của Lâm Đàm Đàm.
Hoàn cảnh “thúc thủ vô sách” (bó tay, hết cách) của Hứa Thiên Kim lại tái diễn trên người Chu Lễ.
Nhưng dường như ông trời cũng giúp anh ta, hôm sau chỗ khu lều trại của Lâm Đàm Đàm đã xảy ra một sai lầm nghiêm trọng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 64-5
- Chương 64-6
- Chương 65
- Chương 65-2
- Chương 65-3
- Chương 66
- Chương 66-2
- Chương 66-3
- Chương 66-4
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 71-2
- Chương 72
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 74
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 74-4
- Chương 74-5
- Chương 75
- Chương 75-2
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 77-2
- Chương 77-3
- Chương 77-4
- Chương 78-1
- Chương 78-2
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-2
- Chương 82
- Chương 82-2
- Chương 82-3: Kết
- Chương 83
- Chương 83-2
- Chương 83-3
- Chương 83-4
- Chương 83-5
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 84-4
- Chương 84-5
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 85-3
- Chương 85-4
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 86-3
- Chương 86-4
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 88-4
- Chương 88-5: kết
- Chương 89
- Chương 89-2
- Chương 89-3
- Chương 89-4
- Chương 89-5: - Kết
- Chương 90
- Chương 90-2
- Chương 90-3
- Chương 90-4
- Chương 91-1
- Chương 91-2
- Chương 91-3: - Kết
- Chương 92
- Chương 92-2
- Chương 92-3
- Chương 92-4
- Chương 93
- Chương 93-2
- Chương 93-3
- Chương 93-4: - kết
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 97-3
- Chương 97-4: - kết
- Chương 98
- Chương 98-2
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112:
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137:
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142:
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149:
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157:
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166:
- Chương 167
- Chương 168
Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.