Diệp Tiêu thật không tin được mình vừa nghe thấy cái gì, anh dùng vẻ mặt như bị sét đánh trừng mắt nhìn Lâm Đàm Đàm.
Cô ấy nói nhầm hay là mình nghe nhầm? Đúng rồi, là do cô uống say nói bậy, nhất định là đang nói lung tung!
Diệp Tiêu nói: “Đàm Đàm, em say rồi, ngủ một giấc đi đã, ngủ dậy là khỏe ngay.”
“Em không có say, em không có nói linh tinh!” Lâm Đàm Đàm mở mắt còn to hơn Diệp Tiêu: “Em có chứng cứ, em cất giữ rất nhiều bài khảo chứng, dù cũng có rất nhiều bài lừa đảo nhưng bọn em còn có mấy cái diễn đàn luôn...” Cô nhỏ giọng lầm bầm tìm tới tìm lui trên người mình, túi nào cũng moi ra: “Ấy? Đâu rồi? Quăng đâu rồi ta?”
Cuối cùng cũng mò được điện thoại, cô mò tới Kho lưu trữ rồi lướt lướt lướt.
Thấy rồi, cô cười mờ ám, nói với Diệp Tiêu: “Em cho anh xem bằng chứng nha!”
Diệp Tiêu bị cô làm cho tức đến mức thở gấp, thậm chí đã bắt đầu hồi tưởng lung tung đủ thứ xem có phải anh và Bạch Trừng đã làm ra hành vi không thỏa đáng nào chăng?
Không không không, tuyệt đối không có chuyện đó!
Sau đó...!anh đã nhìn thấy “chứng cứ”.
Đó là một tấm hình anh đang nói chuyện với Bạch Trừng trong một căn phòng, một người đứng một người ngồi, bối cảnh này xem ra lúc đó vẫn còn ở Dương thị, buổi tối.
Nhìn thấy tấm hình này anh cũng nhớ lại, đó là lúc anh ngả bài với Bạch Trừng, lúc anh muốn bắt đầu theo đuổi Lâm Đàm Đàm.
Cái này không hiểu sao lại trở thành chứng cứ?! Nhìn qua rõ ràng là một bức ảnh chụp bình thường thôi mà.
Anh nhìn chằm chằm Lâm Đàm Đàm còn đang tỏ vẻ đắc ý, sờ đầu cô, dỗ dành: “Ngoan, ngủ một giấc sẽ tỉnh táo hơn.”
Lâm Đàm Đàm đẩy tay anh ra, lộ ra vẻ mặt ‘Vậy mà anh còn dám chối’: “Đừng nói dối, anh không lừa được em đâu.
Em có một đôi mắt có thể phát hiện gian tình đó.” Phát hiện ‘gian tình’ nên mới cười như vậy...
Mặt Diệp Tiêu tái mét luôn rồi.
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Lâm Đàm Đàm, anh không nói nên lời, chỉ có thể nén cơn tức đi tới đi lui bên giường.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đừng giận, đừng giạn, đừng giân, nổi giận với con ma men này cũng chả ích gì...!Nhưng mà ...!con ma men này mấy tháng trước lúc còn tỉnh táo đã âm thầm chụp mình và Bạch Trừng! Hơn nữa còn vì thế mà trộm vui vẻ cho rằng giữa bọn họ có quan hệ đáng ngờ!
Diệp Tiêu thấy trong người không ổn rồi!
Anh đi sang bên trái, Lâm Đàm Đàm xoay mặt về phía bên trái theo anh.
Anh đi sang phải, Lâm Đàm Đàm cũng xoay sang phải, dõi theo anh như một bé cún ngốc nghếch.
Kết quả là...!Diệp Tiêu rốt cuộc cũng áp cơn giận xuống, tự giác tâm bình khí hòa, ngồi xuống nói với Lâm Đàm Đàm: “Đàm Đàm, em nhìn lầm rồi, anh và Bạch Trừng...” Anh cắn chặt răng, “Bọn anh không có gì với nhau hết.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu Bạch Trừng là nữ, cô hiểu lầm như vậy thì còn có lý, nhưng hai người họ là đàn ông...!Cho nên sao cô lại có thể nghĩ như vậy chứ!
Cố tình lúc này, Lâm Đàm Đàm nghe thấy lời anh nói, gương mặt nhỏ nhắn tươi sáng dần ảm đạm, hàng mi dài cụp xuống, trông rất buồn bã: “Em biết, anh yêu người khác rồi.”
Diệp Tiêu: “...”
Cũng may Lâm Đàm Đàm lập tức tự phủ định: “Không đúng, sao có thể gọi là yêu người khác được?”
Đúng, sao nói là yêu người khác được? Căn bản là không có gì hết mà! TruyenLau
Diệp Tiêu còn chưa kịp thở ra, Lâm Đàm Đàm đã dùng ngữ điệu còn u oán hơn nói: “Là do hai người còn chưa phát triển thành cái gì đã bị em chen ngang, tất cả mọi chuyện thay đổi hết.”
Diệp Tiêu cảm thấy mình thật sự muốn hộc máu.
Anh cắn răng đáp: “Không liên quan gì đến em...!Không, bọn anh vốn không định phát triển mối quan hệ nào hết!”
Ai ngờ vẻ mặt Lâm Đàm Đàm càng tệ hơn: “Đúng, cái gì cũng chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.” Cô bỗng áp hai tay lên mặt Diệp Tiêu làm phát ra tiếng vỗ tay thanh thúy, tay trái không có thì dùng ống tay áo chạm lên, nâng mặt Diệp Tiêu, cô trịnh trọng: “Nhưng, nếu đây là lựa chọn của anh, em tôn trọng anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh muốn thích ai thì thích người đó, chỉ cần đó là do anh lựa chọn, em vẫn sẽ ủng hộ cả hai tay! Từ hôm nay em không còn là fan Cp nữa mà chỉ là fan thôi!”
Đau lòng cho Cp bị hủy, cô che ngực mình, thấy sao mà thê lương buồn bã.
Cái gì đây? Diệp Tiêu hoàn toàn không thể nghe hiểu câu cuối cùng kia, nhưng ý trong lời nói của Lâm Đàm Đàm anh vẫn có thể hiểu được.
Vẻ mặt anh trở nên vặn vẹo, bỗng dưng anh nhận ra điều gì đó từ lời nói của cô, nhíu mày hỏi: “Chỉ cần là người do
.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 64-5
- Chương 64-6
- Chương 65
- Chương 65-2
- Chương 65-3
- Chương 66
- Chương 66-2
- Chương 66-3
- Chương 66-4
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 71-2
- Chương 72
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73
- Chương 73-2
- Chương 73-3
- Chương 74
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 74-4
- Chương 74-5
- Chương 75
- Chương 75-2
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 77-2
- Chương 77-3
- Chương 77-4
- Chương 78-1
- Chương 78-2
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-2
- Chương 82
- Chương 82-2
- Chương 82-3: Kết
- Chương 83
- Chương 83-2
- Chương 83-3
- Chương 83-4
- Chương 83-5
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 84-4
- Chương 84-5
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 85-3
- Chương 85-4
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 86-3
- Chương 86-4
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88
- Chương 88-2
- Chương 88-3
- Chương 88-4
- Chương 88-5: kết
- Chương 89
- Chương 89-2
- Chương 89-3
- Chương 89-4
- Chương 89-5: - Kết
- Chương 90
- Chương 90-2
- Chương 90-3
- Chương 90-4
- Chương 91-1
- Chương 91-2
- Chương 91-3: - Kết
- Chương 92
- Chương 92-2
- Chương 92-3
- Chương 92-4
- Chương 93
- Chương 93-2
- Chương 93-3
- Chương 93-4: - kết
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 97-3
- Chương 97-4: - kết
- Chương 98
- Chương 98-2
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112:
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137:
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142:
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149:
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157:
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166:
- Chương 167
- Chương 168
Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.