Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Hôm nay là ngày cưới của tôi và Hạng Thiên Quân.

Tối nay, sau khi uống rượu mừng, anh ta lại kéo nhóm bạn học cấp ba uống hết ly này đến ly khác.

Uống đến mức mất kiểm soát, ngồi bệt xuống đất mà âm thầm khóc.

Mấy người phù rể thấy tình hình không ổn, liền dìu anh ta vào phòng của chúng tôi.

Thấy tôi ngồi đó, họ đặt anh ta xuống rồi vội vàng rời đi.

Hạng Thiên Quân miệng lẩm bẩm gọi tên ai đó: “Phong Nhã, Phong Nhã.”

Thấy có điều gì đó không đúng, tôi vội lấy điện thoại ra quay video.

Quả nhiên, những lời tiếp theo còn sốc hơn.

“Phong Nhã, anh rất nhớ em.

Phong Nhã, tại sao em lại bỏ anh?

Nếu người kết hôn với anh là em thì tốt biết bao.

Anh hoàn toàn không thích người phụ nữ đó.

Anh sẽ thực hiện tốt kế hoạch của chúng ta, em nhất định, nhất định đừng rời bỏ anh.”

Anh ta nằm trên sàn, khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem.

Hôm nay lại là một ngày cực kỳ nóng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Anh ta chạy qua chạy lại nên mùi mồ hôi bốc lên nồng nặc khiến tôi không dám lại gần.

Đoạn video đó, tôi đã trực tiếp tải lên nhóm gia đình và nhóm bạn học.

Tin nhắn WeChat cá nhân của tôi gần như nổ tung.

Ba tôi là người đầu tiên gọi video tới.

Phía đầu dây bên kia, cả ba và mẹ tôi đều mang gương mặt giận dữ: TruyenLau

“Con gái yêu, ba mẹ sẽ đến ngay, nhà mình không thể chấp nhận nổi, bảo cái tên Hạng Thiên Quân khốn kiếp đó cuốn xéo.”

Tôi cười và đáp lại một tiếng đồng ý, rồi cúp máy.

Mẹ chồng cũng gọi điện tới, biểu cảm của bà có chút méo mó.

Sự không hài lòng của bà đối với tôi gần như tràn ra khỏi màn hình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Con bé này sao lại vô ý tứ như vậy, Thiên Quân nhà ta đâu có làm gì có lỗi với con, nó và Phong Nhã hai người trong sạch.

Còn con, gửi đoạn video đó vào nhóm làm mất mặt Thiên Quân. Con đang nghĩ gì, có phải muốn đẩy cả nhà ta vào đường cùng không?”

Thấy bà ta vừa phun nước bọt vừa giận dữ, tôi chỉ muốn bật cười:

“Có phải tôi dí dao vào cổ bắt anh ta nói đâu. Nếu anh ta thích Từ Phong Nhã, thì sao còn cưới tôi?

Bà già này đúng là không biết xấu hổ, còn nói tôi không biết giữ lòng đàn ông.

Bà nghĩ bà là ai mà dám dạy tôi?

Nhà bà không có giáo dục không có nghĩa nhà tôi cũng thế. Bà già khốn nạn, cút đi!”

Tôi làm vẻ mặt giả bộ, đáp lại bà ta bằng giọng điệu khinh bỉ.

Không đợi bà ta mở miệng, tôi lập tức cúp máy.

Chỉ nghĩ đến cảnh bà ta tức giận đến bốc khói, tôi đã muốn cười.

Bà ta không ít lần gây khó dễ cho tôi, nhưng tôi đều phớt lờ, thế nên bà ta chẳng thích tôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu