Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Tôi không thể nuốt trôi cơn giận này, nên lại đi tìm Thương Diệp.

“Anh đã tiếp xúc với nhiều vụ như thế này rồi, có cách nào khiến hắn phải ngồi tù cả đời không?”

“Cô Lưu, tôi là một công dân tuân thủ pháp luật.”

“Tôi thực sự tức đến không ăn không ngủ được, anh giúp tôi nghĩ cách đi, trả công bao nhiêu cũng được.”

“Thực ra là có, nhưng cô Lưu sẽ phải hy sinh một chút danh tiếng của mình, tôi có thể khiến hắn ở lại trong bệnh viện tâm thần mãi mãi.”

“Không thành vấn đề, anh nói cách đi.”

“Giả vờ mang thai, nói là ba tháng rồi, giấy khám thai để tôi lo.”

“Vậy bố của đứa bé là ai?”

“Là tôi.”

Ba tháng trước, tôi còn chưa tổ chức đám cưới với Hạng Thiên Quân, mà đã mang thai, chẳng phải là đánh đòn tâm lý sao?

Thực tế là tôi chưa từng có hành động thân mật nào với anh ta ngoài việc nắm tay, thế mà giờ đầu tôi lại đội một chiếc mũ xanh rì.

Khi Hạng Thiên Quân với bộ râu ria lởm chởm, nhếch nhác từ trại giam bước ra.

Ánh mắt đầu tiên của anh ta đập vào hình ảnh tôi đang khoác tay Thương Diệp, nhẹ nhàng đỡ bụng và đứng chờ anh ta.

“Lưu Nhược, cô?”

“Ba tháng rồi.”

“Đồ khốn nạn, mày cắm sừng tao, đồ đê tiện, cả hai chúng mày đều phải chết!”

Hai chân của anh ta vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đi lại còn khập khiễng, nhưng trong cơn giận dữ, anh ta bộc phát sức mạnh và lao về phía chúng tôi.

Thương Diệp vòng tay ra sau ôm lấy tôi:

“Nhược Nhược, cẩn thận.”
TruyenLau.com
Hạng Thiên Quân không kịp dừng lại, bị lệch hướng và ngã sõng soài xuống đất.

“Đứa con tôi khi sinh ra cần tiền mua sữa, tôi mua đồ cho mẹ và dì của anh, bao giờ thì trả lại?

Còn khoản 50 nghìn mà tôi cho vay, nếu không trả được thì cầm nhà mà bù vào.

À mà, 50 nghìn để mua một túi bột mì, đúng là đáng nể thật.”

Anh ta nằm trên đất, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nếu ánh mắt có thể giết người, có lẽ tôi đã bị anh ta hành hạ đến chết cả vạn lần:

“Lưu Nhược, cô… cô…”

Thương Diệp tiện tay ném mấy bức ảnh giường chiếu của Từ Phong Nhã với cậu thiếu gia nhà giàu trước đây xuống đất.
TruyenLau.com
Hạng Thiên Quân lập tức phát điên:

“Không thể nào, tất cả đều là giả, Phong Nhã là của tao, tiền của mày cũng là của tao, tất cả đều là giả, hahaha, tao không tin…”

Anh ta lẩm bẩm liên tục, gom những bức ảnh lại và lao về phía tôi:

“Mày chết rồi thì tất cả mới kết thúc, mày đi chết đi!”

Cảnh sát trên xe đã chờ sẵn, thấy anh ta kích động liền lập tức khống chế và đè anh ta xuống đất.

Sau khi có kết quả giám định của bệnh viện và với sự can thiệp của Thương Diệp, Hạng Thiên Quân bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu