Cảnh diễn của đôi cẩu nam nữ này tôi thật sự không thể chịu nổi thêm một giây nào:
“Trước hết, những gì các người nói thật kinh tởm. Thứ hai, những gì các người nói thật kinh tởm
Và cuối cùng, những gì các người nói thật kinh tởm.”
Hạng Thiên Quân còn định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc đó ba mẹ tôi bước vào.
“Các người làm gì ở nhà tôi, đúng là không biết xấu hổ, còn không mau cút đi.”
Hạng Thiên Quân không chịu thua:
“Đây cũng là nhà tôi, dựa vào cái gì mà đuổi tôi?”
“Căn nhà này có liên quan gì đến mày không?”
Ba tôi tiến lại gần Hạng Thiên Quân.
Ông cao gần 1m9, nặng hơn 90 kg, làm cho Hạng Thiên Quân cao 1m75 trông nhỏ bé hẳn đi.
Thấy ba, tôi liền “mượn gió bẻ măng”, tiến lên tát cho Hạng Thiên Quân một cái:
“Nghe chưa, còn không mau cút.”
Hạng Thiên Quân bị tát đến ngẩn người, trong khoảnh khắc sững sờ, rồi lập tức muốn lao vào đánh tôi.
Nhưng rõ ràng, với ba tôi đứng đó, thân hình mảnh khảnh của anh ta không thể vượt qua được “hàng phòng ngự” này.
Từ Phong Nhã thấy Hạng Thiên Quân bị đánh, đau lòng không thôi, nước mắt rưng rưng, liền nói với tôi:
“Lưu Nhược, sao cô có thể đánh người?”
“Câm miệng, nếu cô nói thêm, tôi sẽ đánh cả cô nữa.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi không muốn làm tổn thương cô ấy, dù sao ngoài việc là một “trà xanh”, cô ấy cũng chưa từng hại tôi.
Cô ta nhìn ba tôi, rồi lại nhìn Hạng Thiên Quân đang nằm sõng soài dưới đất, vẫn không biết sợ mà nói tiếp:
“Đánh người là phạm pháp, tôi sẽ báo cảnh sát.” Website TruyenLau.com
“Xâm phạm gia cư và gây rối, nhẹ thì cũng bị giam giữ từ năm đến mười ngày, cô muốn báo thì cứ báo đi, xem ai sẽ phải vào đồn. Nhà tôi có camera giám sát.”
Tôi cười khinh bỉ, không thèm quan tâm đến hai người kia nữa.
Khi tôi và ba mẹ đi dạo buổi tối về, hai người ngoài cửa đã biến mất, chỉ còn lại một tờ giấy:
“Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.”
Khi tôi kể lại chuyện này cho bạn bè, không ai nhịn nổi, ai cũng cười phá lên: TruyenLau.com
“Hahaha, quân tử trả thù, mười năm chưa muộn, Hạng Thiên Quân, hahaha.”
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được thiệp mời đám cưới từ một người bạn thời cấp ba.
Vào ngày cưới, tôi trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc cũng khá kín đáo.
Không hiểu sao, họ lại xếp tôi ngồi cùng bàn với Hạng Thiên Quân.
Nhìn anh ta và Từ Phong Nhã ngồi cùng nhau, ngọt ngào dính chặt vào nhau, bất chấp ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Tiểu Nhược, cô đến rồi. Đừng hiểu lầm, tôi và Thiên Quân không như cô nghĩ đâu.”
Cô ta đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, trông thật tội nghiệp.
Hạng Thiên Quân mặt mày u ám, kéo Từ Phong Nhã vào lòng:
“Phong Nhã, em đừng sợ, anh chỉ yêu mình em, chỉ có em thôi.
Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.