Thiên Quân nhà tôi từ nhỏ đã là báu vật của gia đình, các người dám đối xử với nó như vậy, tôi nhất định không để các người yên.”
Ba tôi mở cửa, mang theo một cái ghế ra ngồi ngay trước cửa, tay cầm một con dao lớn.
Ông vung một nhát dao lên bậc thang bê tông, tạo ra một vết khuyết trên đó.
Ba của Hạng Thiên Quân đã mất sớm, mẹ anh ta nhìn thấy ba tôi với khí thế đó cũng cảm thấy e sợ, lẩm bẩm vài câu rồi đưa con trai vào bệnh viện.
Còn về tin nhắn của Từ Phong Nhã, tôi giả vờ như không thấy.
Những chiêu trò của cô ta chẳng có tác dụng gì với tôi.
Bởi vì tôi không hề thích Hạng Thiên Quân.
Sáng hôm sau, cuộc gọi từ Hạng Thiên Quân truyền đến, tôi quên chưa chặn số của anh ta.
Tôi liền nhanh chóng mở tất cả các ứng dụng mạng xã hội có liên quan đến anh ta, chặn rồi xóa sạch mọi thứ.
Nếu không phải vì mẹ anh ta cứ giữ chặt không cho anh ta đi làm thủ tục đăng ký kết hôn, có lẽ tôi vẫn phải giữ số điện thoại của anh ta để mà ly hôn.
Chiều hôm đó, anh ta và Từ Phong Nhã cùng xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Lúc đó ba mẹ tôi vừa đi chợ, trong nhà chỉ có mình tôi.
“Tiểu Nhược có ở nhà không?”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên, như tiếng của một con chim họa mi nhỏ xinh.
Là giọng của Từ Phong Nhã, tôi vừa nghe là nhận ra ngay.
“Lưu Nhược, mở cửa ra, nhanh lên.”
Giọng của Hạng Thiên Quân lộ rõ vẻ khó chịu.
Nhưng khác với trước đây, giờ giọng anh ta lại êm ái hơn chút, có lẽ vì Từ Phong Nhã đang đứng bên cạnh.
TruyenLau
Tôi ngồi bên trong, muốn xem họ định giở trò gì.
Chưa kịp rót nước xong, tôi đã nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa.
Tôi quên mất điều này, trước đó tôi đã đưa chìa khóa cho Hạng Thiên Quân và quên thay khóa cửa.
Anh ta vừa bước vào đã thấy tôi thản nhiên uống một ngụm nước, tức giận đến mức không kìm chế được, liền đưa tay hất đổ cốc nước của tôi.
“Cô rốt cuộc muốn gì? Bây giờ thì hài lòng rồi chứ?”
TruyenLau.com
Tôi không để ý đến anh ta, cứ tiếp tục chơi điện thoại.
“Tôi thân bại danh liệt thì có ích gì cho cô?
Mắng tôi thì thôi đi, nhưng tại sao lại lôi cả Phong Nhã vào chuyện này? Cô ấy vô tội mà.”
Có lẽ thấy tôi không để ý, giọng anh ta càng ngày càng lớn. Website TruyenLau.com
Từ Phong Nhã bên cạnh kéo nhẹ tay áo anh ta, Hạng Thiên Quân lập tức trở nên ngoan ngoãn:
“Phong Nhã, anh không thể chịu được khi có ai nói xấu em.”
“Khi nào tôi nói xấu cô ta?”
“Cô không nói, sao Phong Nhã lại khóc?”
“Thiên Quân, anh đừng nói nữa, Tiểu Nhược không có nói gì em đâu. Tất cả là do em không tốt, làm cho mọi chuyện thành ra thế này, lỗi là ở em.”
Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.