Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Anh Ôm Ảnh Cô Ấy, Tôi Ôm Lấy Tự Trọng Của Mình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

Giờ tôi không biết những thứ đó bị giấu ở đâu.

Nếu chúng bị phát hiện trong nhà tôi, sẽ là một đòn giáng mạnh vào doanh nghiệp của ba mẹ tôi.

Công sức cả đời của họ có thể sẽ bị hủy hoại.

“Anh Thương, cảm ơn anh.

Tôi sẽ chuyển khoản tiền thù lao cho anh.

Hôm khác tôi sẽ mời anh ăn cơm, giờ tôi phải đi giải quyết việc trước.”

“Cô Lưu, cô có thể thêm tôi vào WeChat. Bạn tôi là cảnh sát, có lẽ cô sẽ cần sự giúp đỡ của anh ấy.”

“Được thôi.”

Tôi nghiêm túc gọi ba mẹ từ chỗ làm về, rồi kể lại toàn bộ sự việc cho họ.

Ba mẹ tôi quyết định ngay lập tức, báo cảnh sát trước đã.

Cảnh sát hành động rất nhanh, lập tức lập án.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hạng Thiên Quân đang dưỡng bệnh ở nhà cũng nhanh chóng bị đưa đến đồn cảnh sát.

Cảnh sát phụ trách vụ án này tên là Hứa Vân, một chàng trai trẻ nhưng trông rất điềm đạm.

“Chào cô Lưu, tôi là bạn của Thương Diệp.” Website TruyenLau.com

Không ngờ thế giới lại nhỏ đến vậy, chúng tôi có thể gặp nhau thế này.

“Chào anh, chào anh.”

“Thương Diệp đã gửi cho tôi bản tóm tắt sự việc và video, cô Lưu xin hãy nén đau buồn.”

“Haha, ồ… cảm ơn anh.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặt tôi cứng đờ, sao lại có cảm giác xấu hổ thế này?

“Để phòng ngừa, chúng tôi sẽ cử người đến nhà cô để kiểm tra, có lẽ sẽ phiền cô vài ngày.”

“Không phiền, không phiền, anh cứ tự nhiên.”

Tối đó, tôi và ba mẹ không về nhà mà ở lại khách sạn.

Thương Diệp khá tự luyến, trên trang cá nhân của anh ta toàn là những bức ảnh đẹp trai của mình.

Dòng trạng thái cũng là “Thương Diệp đẹp trai nhất”, như một con công đang khoe mẽ.

Trên WeChat.

Tôi nhắn tin cho “Thương Diệp”.

“Hứa Vân là bạn của anh à, thế giới thật nhỏ, vừa hay anh ấy lại phụ trách vụ này.”

Anh ấy đáp lại rất nhanh:

“Không phải ngẫu nhiên đâu, tôi đã nhờ anh ấy tiếp nhận vụ này.”

“Ừm, dù sao cũng cảm ơn anh nhé.”

“Không cần cảm ơn, lần sau có việc cứ tìm tôi. Vụ này đúng là khá thú vị, tôi xử lí nó rất vui.”

Tôi không nhắn lại nữa.

Ngày hôm sau, cảnh sát đã tìm thấy ma túy trong nhà của Hạng Thiên Quân.

Nhưng mà, thật trớ trêu, anh ta đúng là có vấn đề về đầu óc, mua ma túy mà cũng không mua nổi hàng thật.

Cả túi toàn là bột mì, chỉ có một gói nhỏ để kiểm tra hàng là thật, mà chỉ có hơn một gram heroin thôi.

Ngu ngốc thì ngu ngốc thật, nhưng với 50 nghìn tệ để mua một túi bột mì, thì ít ra anh ta cũng giữ được mạng sống.

Chuyện này khiến tôi tức đến nỗi đấm tường.

Anh ta muốn giết tôi, nhưng tôi lại chẳng làm gì được anh ta.

Anh ta chưa thực hiện hành vi phạm tội, chỉ mới có kế hoạch, và cũng chưa buôn bán ma túy, xét về pháp lý thì chỉ bị giam giữ trong thời gian ngắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu