Chương 2:
Ba đưa mấy con thỏ cho tôi, bảo mang đi ướp muối rồi treo lên phơi.
Nhưng không biết mẹ tôi theo sau tôi từ lúc nào…
“Đưa cho mẹ một con.”
Bà giật lấy con thỏ trong tay tôi, ánh mắt hung dữ, thấp giọng đe dọa:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đừng có nói với bà nội mày hay với ba mày biết.”
Vẻ mặt của bà ta lúc đó… kỳ lạ lắm.
TruyenLau
Tôi không dám hỏi, chỉ nghĩ chắc là do bà đang m.a.n.g t.h.a.i nên tính khí thất thường.
Nhưng càng về sau, bụng mẹ tôi to ra hơi nhanh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù chỉ mới hai tháng hơn mà bụng mẹ đã phình lên như người sắp sinh.
Bà vén áo lên, kéo tay tôi đặt lên bụng mình, cười hỏi đầy mong chờ:
“Con sờ xem, em trai con có lớn không?”
Bụng bà bị căng phồng đến biến dạng, to lên một cách bất thường.
Tay tôi chạm lên mà cảm giác như chỉ cách đứa bé trong bụng có một lớp da mỏng, mỏng đến rợn người.
Mẹ tôi thì không hề nhận ra gì cả, vẫn hớn hở vuốt ve cái bụng căng tròn ấy, miệng thì khe khẽ hát ru cho đứa con trai chưa chào đời.
Lúc này ngoài sân bỗng vang lên tiếng bà nội c.h.ử.i rủa:
“Đứa khốn kiếp nào dám ăn trộm gà của bà đây!”
Tôi cúi đầu, vô tình thấy mấy vệt m.á.u trên ga giường của mẹ, ở dưới gầm giường thậm chí còn lẫn một nhúm lông tơ.
Mẹ tôi liếc tôi một cái, ánh nhìn đó khiến tôi lạnh buốt sống lưng.
Tôi lập tức quay đi, không dám nhìn thêm.
“An An, đi kiếm cho mẹ chút gì ăn đi, mẹ đói lắm rồi.”
Bà nắm lấy tay tôi, giọng khàn khàn.
Bàn tay ấy gầy nhẳng, xương cốt nhô ra, mạch m.á.u nổi lên ngoằn ngoèo như đang có đám giun bò dưới da.
Mọi thứ cứ như thể những thừ bà ăn vào đều bị đứa em trai trong bụng hút sạch hết rồi.
…
Sau khi em gái tôi c.h.ế.t, việc giặt giũ trong nhà liền giao hết cho tôi.
Khi tôi đang ôm chậu quần áo ra bờ sông thì bắt gặp dì Lý cũng đang ở đó nói chuyện gì với bà mai trong làng.
Nhưng bà mai này không phải bà mai bình thường, bà chuyên làm mai mối cho người c.h.ế.t, nói chính xác hơn là bà chuyên lo chuyện âm hôn.
Dì Lý khẽ cười buồn, rồi lắc đầu từ chối việc bà mai muốn gả một cô gái đã c.h.ế.t cho con trai đã mất của dì.
“Haizz, cũng là một đứa nhỏ khổ mệnh… Chôn cất cho nó đàng hoàng đi, chi phí để tôi lo.”
Dì Lý móc trong túi ra mấy tờ tiền đỏ, nhét vào tay bà mai.
Vừa quay lại, dì Lý đã thấy tôi.
Khuôn mặt bà thoáng ngạc nhiên rồi hiện lên niềm vui mừng.
Dì sải bước đến, thân mật véo nhẹ má tôi, rồi lấy ra mấy miếng bánh ngọt, đưa cho:
“An An, lâu lắm rồi không gặp con.”
Trong mắt tôi, dì Lý là người tốt nhất trên đời này.
Khi còn nhỏ, tôi còn thường lén chạy sang nhà dì chơi.
Dì dạy tôi nhận mặt chữ, cho tôi đọc sách, lại hay lấy đủ loại bánh kẹo cho tôi ăn.
Dì cũng là người rất có bản lĩnh.
Nghe nói chỉ cần một bát cơm trắng, dì có thể đoán được cát hung, họa phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước kia, nhà dì làm ăn lớn, sau khi con trai mất, dì bỏ hết, chỉ chuyên làm việc thiện nói là để tích đức cho con.
“Nhà con dạo này… có chuyện gì phải không?”
Dì Lý bỗng nghiêm mặt hỏi.
Tôi đem toàn bộ chuyện của em gái và những việc kỳ quái mấy ngày nay kể hết cho dì nghe.
Dì thở dài liên tục:
“Tội nghiệt… thật là tội nghiệt! Đứa con gái ngoan thế mà bị đối xử như vậy, uổng quá…”
“Thỏ chặn đường ắt có đại họa.”
“Còn cái thai này của mẹ con… không đơn giản đâu.”
Dì hạ giọng, trầm ngâm nói:
“Dì đoán chắc là em gái con đã đầu thai vào bụng mẹ con rồi.”
“Cái thai này mang sát khí nặng lắm, coi chừng… nó sẽ hại cả nhà con đấy.”
Dì đưa tôi về nhà dì, bày ra hai cái bát một bát cơm trắng, một bát nước trong.
Dì ngồi nghiêm chỉnh, đặt tay vào cơm, rồi nắm một nắm tung vào nước.
Một phần gạo nổi lên mặt nước, phần còn lại lắng xuống, tản loạn dưới đáy bát.
Thấy vậy sắc mặt dì dần sa sầm.
Dì kéo tay tôi lại, vén ống tay áo lên, nhìn kỹ chiếc ngọc bài đeo ở cổ tay tôi.
Rồi giọng dì trở nên nghiêm trọng:
“Em gái con đã hóa thành hung sát rồi. Nửa tháng nữa là đến ngày nó hồi sát.”
“Đêm đó, con phải trốn thật kỹ. Không được nói với ai, không được tin ai. Chỉ khi nào nghe tiếng gà gáy, mới được ra ngoài.”
“Và nhất định phải đeo miếng ngọc này, tuyệt đối không được tháo xuống. Đến lúc nguy hiểm, nó sẽ cứu con một mạng.”
Tôi nghe mà sống lưng lạnh toát, những chuyện kỳ dị mấy ngày qua rốt cuộc đã có lời giải thích.
Nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của dì Lý, mũi tôi cay xè.
Tôi thầm nghĩ giá mà tôi là con của dì ấy thì tốt biết mấy.
Trời vừa sụp tối, tôi từ nhà dì Lý trở về.
Chưa đến cổng đã thấy trước sân nhà mình đông nghịt người, ai nấy xì xào bàn tán.
“Vợ thằng Giang sinh rồi.”
“Mới hai tháng mà sinh được à?”
“Hai tháng gì, nhìn cái bụng bả tôi còn tưởng tám chín tháng chứ!”
“Nghe nói nhà họ rước phải thứ dơ dáy không sạch sẽ gì về rồi đó.”
…
Bà đỡ mặt cắt không còn giọt máu, vừa lăn vừa bò từ trong phòng mẹ tôi ra.
Người ta thì xúm lại níu tay áo bà hỏi dồn dập.
Nhưng bà ta đã sợ đến mức ướt đẫm cả quần, vung tay hất họ ra rồi cắm đầu bỏ chạy.
Ba tôi mặt sầm sì, quát mắng giải tán đám đông.
Cuối cùng chỉ còn lại một hòa thượng có sáu vết sẹo giới đứng nhìn nhà tôi rất lâu rồi mới bỏ đi.
Ông ta ăn mặc kỳ quái, ông ta mặc một chiếc áo cà sa vàng, lại khoác thêm một chiếc áo đạo bào màu xanh, tay trái thì cầm bát vàng, bên hông còn đeo theo cây phất trần.
Nhìn vào vừa không giống hòa thượng lại vừa không giống đạo sĩ cứ trông như một kẻ điên.
Thấy tôi nhìn mình, ông ta cũng quay đầu lại, chắp tay khẽ cúi chào.
“An An, mau vào trong!” – ba tôi gọi lớn.
Vừa bước qua cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ đến c.h.ế.t lặng.
Mẹ tôi… sinh rồi.
Châm Đầu Con
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.