Chương 3:
Mới m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, vậy mà lại sinh ra một khối thịt biết động đậy.
Khối thịt ấy bốc mùi tanh tưởi, uốn éo như giòi, trườn bò trên đất để lại vệt chất lỏng đen đỏ đặc quánh.
Mẹ tôi vừa sinh xong, người yếu đến nỗi run rẩy, vẫn cố gắng bò dậy rồi ngã sụp xuống đất, trong mắt tràn đầy vẻ điên dại.
“Con trai ngoan của mẹ… con trai ngoan của mẹ ơi…”
Bà ta ôm khối thịt ghê rợn ấy hôn lấy hôn để, rồi giơ lên cho ba tôi xem, giọng đứt quãng:
“Anh nhìn xem… con trai của chúng ta kìa… đáng yêu biết bao… Em vẫn còn có ích… anh đừng bỏ em…”
Bà nội sợ đến mức lùi mấy bước liền, tay đập n.g.ự.c thình thịch, vừa thở hổn hển vừa chửi:
Website TruyenLau.com
“Đồ c.h.ế.t tiệt! Ăn hết bao nhiêu đồ ngon của tao, cuối cùng lại sinh ra một thứ quỷ quái thế này à!”
“Ôi trời ơi, mười sáu quả bí đỏ của tao, phí hết rồi!”
Website TruyenLau.com
Mẹ tôi m.a.n.g t.h.a.i hai tháng mà ăn hết mười sáu quả bí đỏ của bà nội.
Ba tôi thì cầm lấy cây gậy, hất khối thịt lên rồi đập mạnh xuống đất, đ.á.n.h liên tiếp mấy lần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau vài lần đập nó không còn cử động nữa nhưng mùi tanh trong phòng vẫn chưa tan.
Không biết có phải là ảo giác hay không… nhưng tôi như thấy thấp thoáng khuôn mặt của em gái mình hiện ra trong khối thịt đó.
Sau khi sinh ra khối thịt quái dị ấy, mẹ tôi bắt đầu suy sụp hẳn.
Bà nằm liệt trên giường hơn mười ngày, thở ra nhiều hơn hít vào, yếu đến mức như chỉ còn nằm đó chờ c.h.ế.t.
Mỗi ngày, bà chỉ được đút cho một bát cháo loãng.
Cái bụng vốn từng căng phồng nay xẹp xuống, da bụng chảy nhão như bong bóng xì hơi, lùng thùng vắt qua eo, không thể co lại.
Hai mắt bà trừng trừng mở to, tròng trắng đầy tơ m.á.u đỏ ngầu.
Bà nắm chặt lấy tay tôi, hơi thở run rẩy, giọng khàn khàn hỏi:
“Con ơi… mẹ sắp c.h.ế.t rồi phải không?”
“Không được… mẹ không thể c.h.ế.t được… mẹ còn chưa về nhà mà…”
“Con đi nói với ba và bà nội đi… nói với họ là mẹ vẫn còn có ích… mẹ vẫn có thể sinh cho họ con trai…”
Tôi chợt nhớ buổi sáng, trong bữa cơm tôi nghe bà nội nói với ba rằng mẹ tôi giờ vô dụng rồi, ăn bao nhiêu cũng phí, phải sớm tìm vợ mới để sinh cháu đích tôn.
Tôi cúi xuống sát tai bà, khẽ nói:
“Mẹ à… mẹ không về được nữa đâu.”
Nghe xong, bà bật khóc, giống như một đứa trẻ, miệng cứ gọi không ngừng:
“Mẹ ơi cứu con… mẹ ơi…”
Đêm đó, em gái tôi cũng từng kêu mẹ ơi rất lâu, trước khi tắt thở.
Đêm nay… chính là ngày em tôi hồi sát, ngày mà hồn nó quay lại báo oán.
Tôi đã chuẩn bị sẵn đồ đạc, định trốn một đêm.
Vừa bước ra khỏi phòng mẹ, tôi thấy bà nội đang đập cửa điên cuồng, vừa khóc vừa gào:
“Con ơi, con không được bỏ mẹ lại! Mẹ là người thương con nhất mà!”
“Sao con lại khóa cửa? Hôm nay là ngày con nhỏ c.h.ế.t kia quay về đó!”
“Mẹ sẽ c.h.ế.t mất con ơi, con ơi mở cửa ra đi!”
Họ… từ đầu đã biết hôm nay là ngày em tôi trở về sao?
Tôi không kịp nghĩ nhiều, nhìn bầu trời ngày càng sẫm lại, tôi c.ắ.n răng lách qua bà nội rồi chui vào nhà kho chứa củi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, trời hôm nay đen đặc như mực, có thể nói là đặc quánh đến nghẹt thở.
Cơn gió lạnh từ khe cửa lùa vào, thổi qua da khiến tôi rùng mình.
Mi mắt tôi nặng trĩu, đầu óc cũng dần nặng theo cho đến khi một tràng cười quái dị vang lên, xé tan cơn buồn ngủ.
Rồi tiếp theo là tiếng vật nặng rơi xuống đất, cùng tiếng mẹ tôi gào thét chói tai.
Tôi nghe rõ tiếng bà lăn lộn dưới sàn va đổ một đống đồ vật.
Giữa những âm thanh hỗn loạn đó, còn có tiếng bà nội khóc lóc van nài, run rẩy cầu xin cho mạng sống của mình.
Không biết đã bao lâu trôi qua, mọi âm thanh đều biến mất chỉ còn lại tiếng cười khanh khách của em gái tôi.
Giọng nó mềm như tơ, mang theo chút hờn dỗi, lại rít lên mà rợn người:
“Mọi người có biết chị với ba ở đâu không? Em đã gọi em trai đến rồi, muốn mang đến cho họ xem nè~.”
Giọng nó bỗng trở nên kéo dài, méo mó, vương hơi lạnh như gió âm thổi qua.
Không ai đáp lại.
Tôi nín thở, tim đập thình thịch đến đau cả ngực.
Một lúc lâu, bên ngoài im lặng đến đáng sợ.
Tôi tưởng mọi chuyện đã qua, vừa thả lỏng người thì…
“Cộp! Cộp!”
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột, mạnh và dồn dập.
“Chị ơi, chị có ở trong đó không? Mau mở cửa đi~ Em mang em trai đến rồi, chị ra xem đi~ Nó đáng yêu lắm đó~”
Tiếng đập cửa chuyển sang “rầm! rầm!” mỗi lúc một mạnh, bụi bay mù mịt, cánh cửa rung lên như sắp vỡ tung.
Giọng em tôi bỗng vút cao, the thé, chói tai, nghe như tiếng kim loại cào vào thủy tinh.
Tôi toát mồ hôi lạnh, c.ắ.n chặt môi, cố nín thở, cố không để mình phát ra dù chỉ một tiếng động.
Nó đập cửa thật lâu.
Đến lúc tôi bắt đầu lo cánh cửa chẳng chịu nổi nữa, bên ngoài bỗng lặng im trở lại không còn một âm thanh.
Tôi rón rén ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Qua khe cửa sổ, có một tia sáng trắng yếu ớt lọt vào.
Trời sáng rồi…
Tôi thở phào, nhưng vẫn chưa dám ra ngay.
Vì cẩn thận, tôi chui sâu hơn vào đống củi, nấp thêm một lúc lâu nữa.
Khi tôi bước ra, tay chân đã run lẩy bẩy, mềm nhũn như bông, phải vịn vào tường mới đủ sức mở cửa.
Cánh cửa vừa hé “két”
“Hì hì~ Em biết ngay là chị trốn ở đây mà.”
Ánh sáng bên ngoài vụt tắt.
Bên ngoài không phải là buổi sáng nữa mà vẫn là đêm đen đặc quánh và ở ngay trước mặt tôi là khuôn mặt mục rữa của em gái.
Tôi sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Có lẽ là vì em gái tôi vẫn còn sót lại chút nhân tính, nên nó không làm hại tôi.
Ba tôi phải tới trưa ngày thứ ba mới quay về.
Mặt trời gay gắt như thiêu đốt, mồ hôi ông túa ra ướt đẫm lưng áo, tay kéo theo ba cỗ quan tài nhưng cuối cùng chỉ có một cỗ là được dùng đến.
Mẹ tôi đã c.h.ế.t.
Châm Đầu Con
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.