Châm Đầu Con

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Châm Đầu Con

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Chương 5:

 

Con gà khập khiễng chập mạch mấy bước rồi lại ngã gục.

 

Nhưng nó cứ đi về hướng khác, không hướng về nhà chúng tôi.

 

Ông làm lại nhiều lần như vậy.

 

Đến lần thứ năm, khi con gà đổ xuống đúng hướng, ông mới chịu dừng.

 

Hòa thượng lau mồ hôi bằng ống tay áo, vẻ mặt phấn chấn hơn cả chúng tôi, dặn dò:

 

“Hai ngày sau bần tăng sẽ quay lại thăm.”

 

“Hãy nhớ kỹ ba điều.”

 

“Một, tuyệt đối không được gỡ xác xuống.”

 

“Hai, trời vừa tối phải lập tức về nhà.”

  TruyenLau.com

“Ba, không được kể phương pháp trừ tà hôm nay cho bất kỳ ai.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong, hòa thượng rời đi, ba tôi cũng trở về phòng mình.

 

Tôi thì thấp thỏm lo sợ quay lại phòng ngủ.

 
Website TruyenLau.com
Vừa nằm xuống, nhắm mắt lại, bao nhiêu chuyện hỗn loạn dạo gần đây cứ hiện lên rối tung trong đầu, thế mà tôi lại mơ màng thiếp đi lúc nào không hay.

 

Khi tỉnh dậy, tôi vô bếp tự xào cho mình một bát cơm, tôi còn hào phóng cho hẳn năm quả trứng vào.

 

Kéo một cái ghế nhỏ ra sân, vừa ngồi vừa ăn.

 

Mùi thơm lan ra, bà nội tôi thò đầu qua cửa sổ, đôi mắt đục ngầu tham lam nhìn chằm chằm vào bát cơm trong tay tôi:

 

“Cháu ngoan, cho bà ăn một miếng đi.”

 

Tôi không thèm đáp.

 

“Cháu ngoan” hai chữ đó là lần đầu tiên tôi nghe từ miệng bà, bà xưa nay chỉ biết gọi tôi là đồ đẻ lỗ vốn mà thôi.

 

Bà nuốt nước bọt ừng ực, lại năn nỉ:

 

“Cho bà một miếng đi, bà nói cho cháu một bí mật.”

 

“Bí mật?” - tôi thoáng tò mò, bèn lại gần, đưa cho bà một miếng cơm qua khe cửa sổ.

 

Ai ngờ thân hình còng gập của bà bỗng dựng thẳng dậy, đôi mắt lóe lên tia dữ tợn, há miệng c.ắ.n chặt lấy đôi đũa của tôi!

 

Tôi giật mình buông tay, bà thì ngã lăn xuống đất, lăn mấy vòng liền rồi lại chồm dậy ngay, bày ra bộ dạng không giống với người già bệnh.

 

Bà bấu lấy khung cửa sổ, gào lên:

 

“Nhanh! Nhanh! Cho bà thêm một miếng nữa!”

 

Tôi ôm chặt bát cơm, lùi lại một bước, hất cằm ra hiệu:

 

“Nói cái bí mật đó đi đã.”

 

Bà nở nụ cười khiến người ta rợn gáy, giọng khàn khàn:

 

“Mày tưởng con mụ họ Lý đó là người tốt à?”

 

“Hừ, con mụ đó xấu xa tận xương tủy đấy. Mày có biết nó từng làm nghề gì không?”

 

“Mẹ mày chính là do nó bán cho tao đấy.”

 

Bà nghiến răng, mắt đỏ ngầu nói tiếp qua kẽ răng:

 

“Con trai nó c.h.ế.t là do quả báo của bao nhiêu việc thất đức mà nó đã làm.”

 

Bà nội nói xong, lại bắt đầu phát điên, vừa múa may vừa cười khanh khách, trông hệt như người không còn kiểm soát được chính mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chiếc vòng gỗ đào mà hôm qua hòa thượng đeo vào tay bà đã biến mất.

 

Tôi không dám lại gần nữa, ném bát cơm qua khe cửa rồi vội vàng bỏ đi.

 

Dù trong lòng không hoàn toàn tin những gì hòa thượng và bà nội nói, nhưng lời của họ vẫn khiến tôi bất an.

 

Tôi không muốn ở nhà, bèn ra ngoài đi lang thang quanh làng.

 

Chưa đi được bao xa, có người nắm chặt lấy cánh tay tôi.

 

Là dì Lý.

 

Bà kéo tôi lại, soi xét từ đầu đến chân, đến khi chắc chắn tôi không bị thương mới thở phào, nói:

 

“An An, nghe nói mẹ con c.h.ế.t rồi à? Dì tính rồi oán linh này sẽ g.i.ế.c sạch cả nhà con mới chịu yên.”

 

“Con mau đến phòng thờ Phật ở nhà dì, trốn vài ngày đi.”

 

Dì nói xong liền tóm chặt lấy tay tôi bằng hai bàn tay gầy khẳng khiu, móng tay thì cứng như vuốt chim, kéo tôi đi.

 

Tôi vùng vẫy mãi không thoát, theo phản xạ dùng hết sức đẩy mạnh, khiến dì loạng choạng suýt ngã.

 

Dì Lý đứng vững lại, nhíu chặt mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi, như đang đợi một lời giải thích.

 

Tôi l.i.ế.m đôi môi khô nứt, cố gắng giữ bình tĩnh, nói nhỏ:

 

“Không… không cần đâu ạ. Con đã trốn được kiếp nạn rồi, chắc không sao nữa.”

 

“Thật đấy… không cần phiền dì nữa đâu.”

 

Sắc mặt dì Lý chợt sa sầm, vẻ hiền từ thường ngày biến mất hẳn.

 

Giọng bà trở nên lạnh ngắt:

 

“Con đã gặp ai rồi? Người ta đã nói gì với con rồi phải không?”

 

Dáng vẻ của dì lúc này khiến tôi dựng tóc gáy.

 

Tôi định lùi lại để tránh, nhưng bà lại vươn tay ra chộp lấy tay tôi một lần nữa, lực mạnh đến mức xương cổ tay tôi đau điếng.

 

“Không có đâu ạ.”

 

Tôi nhớ đến lời hòa thượng dặn, nhớ đến những điều mẹ và bà nội nói, nên không dám nhắc tới chuyện có hòa thượng đến nhà.

 

Dì Lý hình như nhận ra sự sợ hãi và né tránh của tôi, bà liền thu lại vẻ mặt đáng sợ ban nãy, dịu giọng hỏi:

 

“Con gặp ai rồi đúng không?”

 

“Có phải là người có sáu vết sẹo giới trên đầu, mặc áo cà sa bên trong, bên ngoài lại khoác đạo bào, trông vừa không ra hòa thượng, cũng không ra đạo sĩ?”

 

Tôi sững người, sao dì Lý lại biết được hòa thượng ấy?

 

Dì nhìn vẻ ngơ ngác của tôi liền không vui, đưa tay chọc vào trán tôi một cái:

 

“Cái con bé này! Dì đã dặn con đừng tùy tiện tin người ta cơ mà.”

 

“Tên đó là sư đệ đồng môn với dì, nhưng tính tình lệch lạc, tham tiền, đã từng dùng tà thuật để g.i.ế.c người cướp của, nên bị trục xuất khỏi môn phái từ lâu rồi.”

 

“Sau đó nó lang bạt khắp nơi, dùng mấy thứ tà pháp hại người kiếm tiền, rồi lại đem tiền đó đi học tiếp với các thầy khác.”

 

Nói đoạn, dì Lý khoác vai tôi rất tự nhiên, ép tôi ngồi lên chiếc xe ba bánh đậu bên đường, ra hiệu cho người lái xe chở về nhà dì.

 

“Nó có làm pháp sự cho nhà con không?” - dì hỏi.

 

“Con kể cho dì nghe xem nó đã làm những gì.”

 

Tôi lưỡng lự hồi lâu, không biết nên tin ai, trong lòng dù có chút sợ, nhưng tôi vẫn nghiêng về phía dì Lý, người từng dạy tôi đọc chữ, dạy tôi viết, cho tôi ăn bánh ngọt thuở nhỏ.

 

Cuối cùng, tôi rụt rè kể lại toàn bộ những gì hòa thượng đã làm, chỉ giấu chuyện tôi đổi ngày giờ sinh và đôi giày.

 

Dì Lý cười khẩy, ánh mắt lạnh như băng:

 

“Treo xác để trừ tà thì đúng là có thật, nhưng đó chỉ là trò che mắt thiên hạ thôi. Phần chính phía sau mới là tà thuật thật sự.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu