Châm Đầu Con

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Châm Đầu Con

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Chương 8:

 

Bà Lưu quát lên, rồi quay sang bọn đàn ông:

 

“Đi bắt nó! Tôi trả thêm tiền cho mấy người!”

 

Nhưng không ai dám động đậy.

 

Tiền có nhiều đến đâu, cũng phải còn mạng mới xài được.

 

Cuối cùng, ông trưởng thôn người từng được dì Lý cứu mạng đã vội vã chạy tới.

 

Sau khi nghe ông khuyên can, bà Lưu cùng người nhà đành kéo nhau bỏ đi, nhưng yêu cầu tôi phải trả lại sáu vạn tám tiền sính lễ.

 

Trước mặt mọi người, dì Lý tuyên bố nhận tôi làm con nuôi: Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

“Từ nay ai dám động đến con bé này, thì đừng trách tại sao tôi không khách sáo.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Dì vốn định trả thay tôi số tiền đó, nhưng tôi thật sự không muốn mang thêm nợ.

 
Website TruyenLau.com
Tôi nhớ ra bà nội từng cất toàn bộ tiền của nhà trong một cuốn sổ tiết kiệm, bà còn gói nhiều lớp vải rồi khóa lại trong tủ đầu giường.

 

Dì Lý định đi cùng tôi về lấy sổ, nhưng bị trưởng thôn giữ lại.

 

“Này…Dì Lý ơi, con giun trong bụng tôi… đã được lấy ra hết chưa?”

 

“Sao tôi vẫn thấy bụng nhói nhói thế này?”

 

Ông vừa xoa bụng vừa hỏi.

 

Dì Lý bình thản đáp:

 

“Tôi kê thêm cho ông một thang thuốc, cứ uống hết là ổn.”

 

“Cảm ơn nhiều nhé! Nếu không có cô, chắc tôi c.h.ế.t hôm qua rồi.”

 

Trưởng thôn gãi đầu cười gượng, nhưng rồi nghiến răng nói thêm:

 

“Cái hạt châu mà cao nhân kia cho tôi sao lại có giun bên trong hả? Có phải có kẻ khốn nào muốn hại tôi, cố tình nhét vào không?”

 

Tôi không muốn nghe thêm, nên nhân lúc dì Lý không để ý, lặng lẽ rời khỏi nhà.

 

Sau khi trong nhà xảy ra án mạng, người trong làng đều tránh nhà tôi như tránh tà. Ngay cả mấy con ch.ó đi ngang qua cũng cụp đuôi, vòng xa mà đi, sợ bị “xúi quẩy.”

 

Tôi đứng giữa sân, nhìn quanh gạch nền bị cạy tung, chén bát văng tứ tung, nhà như vừa bị cướp.

 

“Ồ, con bé này, mày vậy mà còn dám quay về hả? Mạng lớn thật đấy.”

 

Giọng nói vang lên sau lưng tôi.

 

Tôi quay đầu lại thì thấy là hòa thượng điên hôm trước.

 

Ông ta cởi đạo bào buộc ngang hông, vo lại lau mồ hôi trên trán, rồi ném phịch xuống đất.

 

“Tránh ra, tao muốn xem ở đây có gì.”

 

Giọng nói của ông ta không còn nho nhã như trước, trên mặt lại lộ vẻ nôn nóng, khát khao, như đang tìm kiếm thứ gì đó quan trọng.

 

Tôi khẽ trượt tay xuống hông, nắm chặt con d.a.o nhỏ trong túi, ánh mắt dán chặt lên từng cử động của ông.

 

Hòa thượng liếc xéo tôi một cái, cười khẩy:

 

“Tao chỉ tham tài, chứ không muốn lấy mạng người.”

 

“Tao từng giúp nhà mày, mà chịu ơn thì phải trả, có trả thì mới có phúc báo đó, hiểu không?”

 

Vừa nói, ông ta vừa xắn tay áo, hì hục đào đất, lông mày cau chặt, miệng lẩm bẩm:

 

“Rõ ràng tao tính ra chỗ này mà… sao lại không có?”

 

Một lát sau, ông ta ngẩng lên hỏi tôi:

 

“Nhóc con, nhà mày là hậu duệ của Ninh Vương Gia đúng không? Năm xưa lúc ông ta trốn khỏi kinh thành, có mang theo một rương gỗ tử đàn, mày có từng thấy không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi lắc đầu.

 

Ông ta nheo mắt nhìn tôi thật lâu, tựa như đang xác nhận tôi có nói dối hay không.

 

Cuối cùng, ông bỏ qua, lẩm bẩm:

 

“Thôi thôi, tao đi chỗ khác tìm.”

 

Ông bất ngờ xúc một xẻng đất cuối cùng, rồi mặt mày bừng sáng, ném luôn cây xẻng, nhảy thẳng xuống hố, dùng tay bới đất điên cuồng.

 

Chẳng bao lâu, ông đào lên một chiếc rương gỗ nhỏ.

 

Chỉ thoáng nhìn qua bên trong, ông liền vội vã đóng lại, cười như phát điên:

 

“Bảo vật! Là bảo vật thật! Ha ha ha… cuối cùng cũng bị tao tìm thấy rồi!”

 

Ông ôm chặt chiếc rương, leo khỏi hố, lướt qua người tôi, định bỏ đi.

 

Tôi nghiến răng, giọng run run:

 

“Hóa ra… từ đầu ông đã nhắm vào nhà tôi rồi. Biện pháp châm kim lên đầu cầu con là ông dạy cho mẹ tôi, đúng không?”

 

“Nếu ban ơn thì phải trả, vậy làm ác có phải cũng phải trả giá không?”

 

Tôi cất giọng hỏi, khi hòa thượng vừa quay lưng định đi.

 

Ông ta quay đầu lại, nhướng mày nhìn tôi, nói giọng khinh khỉnh:

 

“Mẹ mày quỳ trước cửa chùa tao ba ngày liền, khóc lóc xin tao dạy cách sinh con trai. Bà ta nói nếu không đẻ được con trai thì sẽ bị nhà chồng bán đi. Tao thấy tội nghiệp nên mới dạy cho bà ta phương pháp ấy.”

 

“Dùng hay không là việc của bà ta, tao không lừa ai, cũng chẳng g.i.ế.c ai nói gì là làm ác chứ?”

 

Rồi ông hừ lạnh:

 

“Còn mày, đừng để oán linh làm mờ tâm trí, chớ để bị tà niệm che mắt.”

 

Tôi hít sâu vài hơi, nhìn thẳng vào ông, nói:

 

“Ông là sư đệ của dì Lý, phải không? Dì nói, pháp thuật ông làm cho nhà tôi hôm đó thật ra là để hại chúng tôi.”

 

Nghe đến đây, sắc mặt hòa thượng biến đổi, ánh mắt trở nên lạnh và hung dữ.

 

“Dì Lý? Họ Lý?”

 

“Có phải là Lý Phương Nhiên không? Con mụ đó… nó vẫn còn sống à?!”

 

Ông ta nghiến răng, toàn thân run lên, giọng khàn đặc:

 

“Con tiện nhân đó vì sao trời còn chưa thu đi? Nó là gì của mày?”

 

Tôi siết chặt nắm tay, đôi mắt rớm nước nhưng giọng vẫn cứng rắn:

 

“Dì Lý không giống ông! Dì là người tốt nhất trên đời này!”

 

Hòa thượng bật cười điên dại, cười đến nghiêng ngả, khản cả giọng, rồi xé cổ áo, chỉ vào vết sẹo gớm ghiếc trên n.g.ự.c mình:

 

“Người tốt à? Nó ghen tị vì tao giỏi hơn nó, nên gài bẫy hãm hại, khiến tao bị đuổi khỏi sư môn!”

 

“Chưa hết nó còn dùng pháp trấn yểm sinh thần bát tự của tao, khiến tao mất nửa quả tim!”

 

Tôi kinh hãi lùi lại mấy bước, vừa sợ vừa không dám tin:

 

“Chắc chắn có hiểu lầm rồi… Dì Lý là người tốt, tối nay dì sẽ lên núi Nam Nam, ông đến đó tìm dì nói cho rõ, đừng có vu oan cho người vô tội.”

 

Ông ta cười nhạt, ánh mắt tràn ngập thù hận:

 

“Tốt thôi. Tao sẽ đích thân gặp ả để nói cho rõ.”

 

Răng ông nghiến ken két, toàn thân run lên vì giận dữ.

 

Trước khi đi, hòa thượng kia lấy ra một chuỗi hạt Phật, đưa cho tôi:

 

“Oán khí trên người mày nặng lắm, trên đó vừa có hơi em gái mày, lại vướng cả duyên âm từ cõi u minh. Dù có đi đến đâu, chúng cũng sẽ tìm ra mày.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu