Chương 4:
Xác bà biến dạng đến khôn tả, chẳng còn chút hình người.
Không hiểu sao bà nội tôi vẫn sống sót, nhưng tính tình thay đổi hẳn, trở nên kỳ lạ bất thường.
Vừa thấy ba, bà đã vung gậy đập thẳng vào đầu ông miệng thì c.h.ử.i không ngớt:
“Đồ súc sinh vô lương tâm! Ngay cả mẹ ruột mà mày cũng hại được à?”
“Chỉ vì muốn lấy lòng con góa phụ ở đầu làng mà làm ra chuyện thất đức như vậy hả?”
“Thấy tao già rồi, không còn ích gì nữa, nên muốn thừa cơ vứt bỏ tao đi chứ gì?”
“Đồ trời đánh! Sau này mày có con trai, nó cũng sẽ đối xử với mày y như thế! Rồi mày sẽ phải chịu báo ứng thôi!”
Càng nói bà càng giận, bà vừa c.h.ử.i vừa đuổi đ.á.n.h ba khắp sân.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ba tôi ôm đầu chạy trốn, bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi tím bầm.
Cuối cùng, ông chịu không nổi nữa, giật lấy cây gậy trong tay bà nội, bẻ đôi, quát to:
TruyenLau
“Đủ rồi chưa! Tao đã nói là tao không cố ý! Tao tưởng là bà c.h.ế.t rồi nên mới làm vậy!”
Bà nội thở dốc, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, gân xanh nổi khắp trán.
TruyenLau.com
Bà tức giận đến run người, xông vào bếp vớ hai con d.a.o c.h.é.m loạn lên:
“Hôm nay tao phải c.h.é.m c.h.ế.t cái thằng bất hiếu như mày, đồ rùa con! Mày dám cãi lời tao hả?!”
Thấy d.a.o trong tay bà, ba tôi bản năng lùi hai bước, nhưng rồi trong mắt ông lóe lên tia dữ tợn, ông đoạt lấy d.a.o từ tay bà, định đ.â.m lại.
Ngay lúc ấy,
“Thiện tai, thí chủ, chớ manh động.”
Một vật dài như gậy vút qua, đ.á.n.h mạnh vào cổ tay ông.
Ba tôi rên lên một tiếng đau đớn, d.a.o rơi xuống đất.
Người vừa ra tay chính là vị hòa thượng điên hôm nọ, người từng đứng nhìn nhà tôi giữa đám đông.
Ông bước chậm rãi về phía chúng tôi, ánh mắt sâu như hồ đen.
Giọng ông khàn khàn, vang lên đều đặn:
“Ba ngày trước, bần tăng đã thấy giữa hàng chân mày của thí chủ và người nhà quấn quanh một luồng khí đen, rõ ràng là đã bị tà vật quấn lấy.”
“Nhưng đây là nghiệp duyên của nhà thí chủ, bần tăng vốn không nên xen vào.”
“Hôm nay bần tăng vốn định rời khỏi nơi này, nào ngờ lại bị một tảng đá trên núi chắn đường đành phải quay lại”
“A Di Đà Phật. Bần tăng vốn không định xen vào chuyện nhân quả của nhà thí chủ, nhưng nay đã vô tình bị cuốn vào, chắc là Bồ Tát không nỡ nhìn nhà các vị chịu nạn, nên mới sắp đặt để bần tăng quay lại nơi đây.”
Bà nội tôi nghe thế thì chua ngoa mắng to:
“Hòa thượng gì mà ăn mặc lôi thôi lếch thếch thế kia? Nhìn thôi là đã biết không phải người đàng hoàng, chắc lại tới dò tiền chứ gì?”
Ba tôi rụt rè vò tay, cất giọng do dự hỏi:
“Đại sư… có phải trả công không?”
Nghe hòa thượng nói không cần tiền, ông lập tức quỳ sụp xuống ôm lấy chân, gào lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đại sư cứu mạng! Xin đại sư cứu mạng!”
Khi bà nội còn đang đứng bên cạnh c.h.ử.i bới, hòa thượng liền đi vòng quanh bà một vòng, lấy ra một cành đào nhỏ, bện thành vòng tay, rồi đeo vào cổ tay bà.
Chiếc vòng lỏng lẻo, đung đưa, nhìn qua là biết không chắc chắn.
Nhưng vừa đeo vào bà nội liền trợn mắt một cái, rồi ngã vật xuống đất, ngất xỉu.
Hòa thượng chắp tay niệm Phật, bình thản nói:
“Lão phu nhân là bị sát khí xâm thân, nên tâm tính mới trở nên hung hăng, nóng nảy. Chờ khi hung sát bị diệt trừ, bà ấy tự khắc sẽ trở lại bình thường.”
Ba tôi nghe vậy liền hiểu lệch đi, nghĩ rằng bà nội đã bị oán linh nhập, thế là lẩm bẩm:
“Nếu vậy thì… c.h.é.m c.h.ế.t cho xong, như vậy sẽ chắc ăn hơn.”
Hòa thượng tức khắc quát cho một trận, dạy dỗ đến khi ông cúi gằm mặt.
Tôi dìu bà nội về phòng, lúc trở ra thì thấy vị hòa thượng ấy đang đi vòng quanh sân sau, bước chân chậm rãi, ánh mắt như đang dò xét thứ gì.
Thấy tôi nhìn, ông quay sang, đi lại gần, ánh mắt nghi hoặc, giọng trầm trầm:
“Con gái à, sao con lại đeo linh bài của người c.h.ế.t?”
“Thứ này không thể tùy tiện mang đâu nếu đeo đủ ngày, là sẽ phải gả cho người đó đấy.”
Ông chỉ vào miếng ngọc tôi giấu trong ống tay áo, rồi nói tiếp giọng lạnh dần:
“Con có thấy lạ không? Hôm qua con trốn kỹ đến vậy, mà em gái con vẫn tìm thấy, nó chính là lần theo miếng ngọc này mà tới đấy.”
Tôi nghe lời hòa thượng mà toát hết mồ hôi lạnh, trong lòng vẫn không nỡ tin dì Lý lại muốn hại mình.
Ba tôi theo lời hòa thượng đi tìm xác em gái. Họ treo t.h.i t.h.ể em lên xà nhà, dùng như một vật để trừ tà.
Xác em bị gió thổi lay lắt, như sắp rã ra bất cứ lúc nào.
Hòa thượng sai tôi ra chợ mua vỏ ốc khô, một con gà trống sống và da rắn.
Tôi không dám chần chừ, tấp nập chạy hết chỗ này chỗ kia mới mua đủ.
Ông còn hỏi chúng tôi ngày giờ sinh và đôi giày đã mang.
Nhân lúc ba đi lấy giày, tôi lén hỏi ông: “Thầy ơi… có phải hầy định g.i.ế.c em tôi?”
Tôi cuống muốn kể hết nỗi tủi nhục của em, van xin ông đừng để cho nó yên ổn mà đầu thai.
Hòa thượng thở dài, xoa đầu tôi và nói:
“Con gái à, đừng vướng vào những ý nghĩ thương xót ấy. Con muốn buông tha cho nó, nhưng nó không buông tha cho con đâu. Nếu không sớm trừ, không tới ba ngày, nhà con sẽ chìm trong sinh tử.”
“Người đã thành hung sát thì tâm tính đã khác hẳn lúc sống.”
Thấy ba xách giày về, tôi đành im lặng.
Hòa thượng nói sẽ dùng ba ngọn lửa trên người chúng tôi để khắc chế cái sát khí của em.
Tôi không nỡ hại em, nên đành làm theo lời hòa thượng một cách miễn cưỡng.
Tôi cố ý đưa cho ông ta ngày giờ sinh không phải của tôi, mà là một ngày giờ tôi tình cờ thấy trong phòng, rồi đưa đôi giày của mẹ thay vì của tôi.
Ba tôi vốn chẳng bao giờ để ý mấy chuyện như vậy, nên không hề nhận ngày giờ sinh ấy là giả.
Hòa thượng lấy da rắn quấn chặt quanh đôi giày của chúng tôi, rồi đập vụn vỏ ốc khô.
Ông bóp cổ một con gà, rạch cổ để cho m.á.u chảy, rồi thả nó đi.
Châm Đầu Con
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.