Phe của Tể tướng họ Đỗ đã dốc hết tâm cơ ngụy tạo chứng cứ, đưa người con trai có tiền đồ nhất của Quốc Công phủ vào lao ngục, chính là để ép Quốc Công gia tạo phản.
Lão Quốc Công tuy mất sớm, nhưng khi còn sống, ông là người đứng đắn thuộc phe Thái tử.
Còn Tể tướng họ Đỗ, lại là người của Tam hoàng tử.
Thấy Quốc Công gia thà hy sinh một đứa con cũng không chịu phản bội Thái tử, bọn họ liền đổi kế: đ.á.n.h ngất Khương Trục Dã ném xuống sông, dựng nên giả tượng hắn vượt ngục, rồi nhân đó vu oan cả Quốc Công phủ.
Ta chợt nhớ tới chiếc trung y bị nước làm hỏng của Khương Trục Dã.
Hắn chẳng mảy may để tâm, cúi đầu nhướng mày với ta:
“Mạng lớn, chưa c.h.ế.t.”
Không những chưa c.h.ế.t, hắn còn nối được liên lạc với ám vệ của Thái t.ử đang âm thầm tìm kiếm mình.
Ta bỗng hiểu ra.
Chi họ Trương đang làm quan ở kinh thành kia, hình như chính là phụ thuộc vào phe của Đỗ Tể tướng.
TruyenLau.com
Ta không rõ Khương Trục Dã đến Lăng Châu với thân phận gì, nhưng tuyệt đối không phải thân phận Nhị công t.ử Quốc Công phủ.
Khương Trục Dã nói, có thể tìm được chúng ta, còn phải “cảm ơn” nhà họ Trương.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trương Sĩ Chiêu thấy y phục của hắn rách nát mà vẫn được nâng niu cất giữ, liền trộm đi, nghĩ rằng nếu ta vá hỏng, có thể mượn tay vị “đại nhân vật” này trừng trị ta, lại khỏi lo Mã cử nhân tìm hắn gây phiền phức.
Trong lòng ta dâng lên nỗi sợ muộn màng — nếu đó không phải y phục của Khương Trục Dã, e rằng ta đã thật sự rơi vào bẫy của Trương Sĩ Chiêu. TruyenLau
Còn việc vì sao Đỗ Tể tướng gấp gáp ra tay với Quốc Công phủ như vậy, là vì hắn nghi ngờ Quốc Công gia nắm trong tay chứng cứ kết đảng mưu lợi, tham ô mục nát, thậm chí thông đồng bán nước của hắn.
Ta há miệng:
“Đã chỉ là nghi ngờ, sao lại trực tiếp xuống tay tàn độc như thế…”
“Quả thực là có.” Lão thái quân nhắm mắt lại, giọng nói khó giấu nỗi bi thương.
“Từ sau khi tổ phụ các con qua đời, phụ thân của Nhị lang kế tước, vẫn luôn giúp Thái t.ử thanh trừ dị đảng, tự nhiên khiến Tam hoàng t.ử kiêng dè.”
“Khi Nhị lang gặp chuyện, phụ thân nó đã nói rằng chứng cứ trong tay Đỗ Tể tướng Tể tướng đầy đủ đến mức không biết đã âm thầm chuẩn bị bao lâu, hơn nữa rất có khả năng… đó không phải là chứng cứ giả.”
Không phải giả?
Khương Trục Dã gật đầu:
“Ta và Thái t.ử điện hạ đều cho rằng, những chứng cứ ấy quả thật là thật, chỉ là bị gán lên đầu ta.”
Nói cách khác, kẻ thật sự thông đồng bán nước chính là phe Tam hoàng tử.
Hơn nữa, bọn họ còn dám cả gan lấy chính những thứ ấy ra làm vũ khí.
Cũng phải thôi — lão hoàng đế tuổi đã cao, thân thể ngày một suy yếu, chỉ cần Thái t.ử chờ được đến lúc bệ hạ băng hà, thì bất kể ai lên tiếng cũng phải thừa nhận hắn là chính thống.
Ta đại khái hiểu được hung hiểm trong đó, thầm cảm khái bọn người này vì quyền thế lợi ích mà g.i.ế.c đến mờ mắt.
Chiêu “tiên phát chế nhân” của chúng, chính là để khiến chứng cứ của Quốc Công phủ vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.
Nếu lão thái quân c.h.ế.t trong kiếp nạn tịch thu gia sản ngày ấy, mục đích của chúng quả thực đã đạt được.
Chỉ tiếc là… ta đã đưa lão thái quân ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quốc Công gia không tin bất kỳ ai, chỉ nói cho mẫu thân mình biết vị trí cất giữ chứng cứ.
Vị trí ấy, lão thái quân cũng từng tiết lộ cho ta —
“Cẩm Tước, e rằng ta sắp đi theo tổ phụ của con rồi. Đợi ta đi rồi, con hãy đem bài vị của tổ phụ về, chôn cùng ta.”
15
Phe của Tam hoàng t.ử vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, lúc này nếu mạo muội đi lấy lại chứng vật, rất có thể sẽ kinh động đến Đỗ Tể tướng.
Nhưng ta và Khương Trục Dã vẫn lập tức lên đường trở về kinh thành trong đêm, còn lão thái quân thì dẫn theo Khương Tuế Tuế ở lại Lăng Châu để mê hoặc Mã cử nhân.
Đúng vậy, chính là Mã cử nhân.
Hắn là biến số lớn nhất trong toàn bộ cục diện.
Chỉ cần hắn nhất thời bốc đồng đi tố giác Khương Trục Dã, ánh mắt của phe Tam hoàng t.ử tất sẽ bị dẫn tới, mà bố cục của Thái t.ử cũng sẽ tan thành mây khói.
Không còn thời gian trì hoãn, bắt buộc phải đ.á.n.h cược một phen.
Vốn dĩ Khương Trục Dã định một mình hồi kinh.
Ta không đồng ý.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tính ta xưa nay bá đạo, muốn ta trốn sau lưng run sợ chờ tin, không đời nào.
Hơn nữa, thân phận của ta lại đặc biệt thuận tiện để hành sự.
Gương mặt của Khương Trục Dã quá mức dễ gây chú ý.
Còn ta thì khác.
“Một kẻ hạ nhân từng thụ ân Khương gia nhưng đã rời phủ từ lâu” thì có gì đáng đề phòng?
Huống chi kẻ hạ nhân ấy nghe tin trên dưới Quốc Công phủ đều gặp nạn, liền vượt ngàn dặm gấp rút về kinh, chỉ mong đến từ đường Khương gia đem bài vị về nhà thờ phụng.
Việc như thế dĩ nhiên không thể kinh động đến Đỗ Tể tướng, nhưng những quan viên dưới tay hắn canh chừng lại chẳng dễ lừa.
Bọn họ lật tới lật lui, soi xét bài vị trong xe lừa mấy lượt liền.
Trong thời buổi coi trọng đại tang như thế này, trước nay họ chưa từng nghĩ Quốc Công gia sẽ giấu chứng cứ trong bài vị của cha mình, hành động này của ta ngược lại còn nhắc họ nhớ rằng… bài vị vẫn chưa từng bị tra xét.
Con lừa cũng căng thẳng đến mức kéo liền mấy bãi phân. Dù nhanh chóng bị dọn đi, nhưng nó tưởng rằng người ta thích, liền cố gắng “tặng” thêm vài bãi nữa.
Ta xoa tay cúi đầu cười trừ, lấy đó che giấu lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Thật ra, đối với bọn họ, việc bài vị bị ta kéo đi còn là chuyện tốt.
Hoàng đế tín Phật, họ không dám hủy hoại từ đường hay bài vị.
Chỉ e rằng một ngày nào đó Hoàng hậu được ra khỏi lãnh cung, đến đây tế bái; hoặc Thái t.ử chống đỡ đến cuối cùng, thuận lợi đăng cơ — những bài vị này chỉ cần còn đứng đó, hễ nhìn thấy liền phải nhớ lại chuyện đã từng xảy ra nơi đây.
Thế nhưng đám người ấy sợ bỏ sót điều gì, cho Hoàng hậu và Thái t.ử cơ hội xoay chuyển cục diện.
Vị Hoàng hậu kia không phải hạng tầm thường, lúc hưng thịnh nhất, Hoàng đế từng đích thân hứa rằng sẽ cùng nàng chia nửa giang sơn.
Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.