Ta tránh nặng nói nhẹ:
“Ở kinh thành từng làm nha hoàn cho nhà cao môn vài năm, khiến lang quân chê cười.”
“Kinh thành?” Mã cử nhân nghe vậy, mắt sáng lên, thoáng lộ vẻ kích động,
“Là nhà nào?”
Câu này thật khó trả lời, ta vừa lộ vẻ khó xử, Mã cử nhân đã lập tức nhận ra mình hỏi quá giới hạn.
Hắn gãi đầu ngượng ngùng, giải thích:
“Ít ngày nữa ta sẽ lên kinh chuẩn bị Hội thí, nên nghe cô nương nhắc đến kinh thành, nhất thời thất thố.”
Ta liên tục xua tay, tỏ ý không để bụng.
Website TruyenLau.com
Mã cử nhân rất coi trọng kỳ Hội thí năm sau.
Vì ta từng ở kinh thành mấy năm, hắn liền mời ta ngày mai cùng du ngoạn, kể cho hắn nghe phong thổ nhân tình nơi kinh đô, để khỏi đến lúc ấy hai mắt mù mờ, uổng phí thời gian.
TruyenLau
Xem như “thù lao” cho việc hôm nay hắn giúp ta.
Ta không có lý do từ chối.
Trái lại, ta cố ý kết giao với Mã cử nhân.
TruyenLau.com
Bạn bè nhiều thì đường dễ đi; đã đắc tội Trương Sĩ Chiêu, được Mã cử nhân che chở một thời cũng là tốt.
Liễu khói rủ bờ, thuyền hoa dạo hồ, thỉnh thoảng từ thuyền ngang qua vang lên vài tiếng cười nói của nữ tử, trong trẻo rơi xuống mặt nước.
Những năm hầu hạ ở Quốc Công phủ, ta không tốn mấy sức đã hiểu rõ ý tứ của Mã cử nhân.
Lời trong lời ngoài của hắn đều là nỗi lo khi vào kinh, không biết nương tựa vào ai.
Ta đâu dám bày mưu cho cử nhân, nói bừa chẳng khác nào hại người.
Ta chỉ kể vài chuyện thế gia ở kinh xem là thường, nhưng dân thường lại hiếm biết.
Ví như các phe quan viên đều thu môn sinh, nhưng chỉ có Thư viện Ngưỡng Sơn mới được coi là chính thống.
Dù sao năm xưa lão Quốc Công tốn chín trâu mười hổ đưa Đại lang vào Ngưỡng Sơn, cuối cùng lại bị “trả hàng”, chuyện ấy trong vòng thế gia là trò cười lớn.
Ngoài ra, ta còn nói với hắn ở đâu uống được Đỗ Khang chính tông, trong trăm phường kinh thành, phường nào có hoành thánh ngon nhất.
Cho đến khi thuyền cập bờ, Mã cử nhân vẫn còn chưa thấy đủ.
Hắn nói, trò chuyện với ta rất sảng khoái.
“Cẩm Tước cô nương, từ khi ta đỗ cử nhân, người thì nịnh bợ ta, kẻ thì tránh né ta. Cô có thể coi ta như người thường mà đối đãi, đã là rất tốt rồi.”
Ta mỉm cười, không nói gì.
Ta có ý kết giao với hắn, sao có thể không có phần chiều theo?
Chỉ là ta hiểu rõ hắn muốn nghe điều gì hơn thôi.
Chúng ta đi đến đầu ngõ đá xanh, ta khéo léo từ chối ý tốt tiễn về nhà, tạm biệt hắn ngay tại đầu ngõ.
Mã cử nhân mày mắt cong cong, mang vài phần văn khí riêng của kẻ đọc sách, nói rằng sẽ nhìn ta vào tới cửa nhà rồi mới rời đi.
Ta vừa quay người, hắn lại bất chợt gọi giật:
“Cẩm Tước cổ nương, nhân phẩm của Trương Sĩ Chiêu ta hiểu rất rõ. Lần này hắn nhất định không chịu bỏ qua. Nếu được… các người có thể cùng ta lên kinh…”
?
Ý ngươi là… quay về tự chui đầu vào lưới ư?
Khóe miệng ta khẽ giật, nhưng vẫn ngoan ngoãn cảm tạ hắn.
Nương t.ử nhà họ Vương chẳng biết từ đâu chui ra, nói rằng giữa trưa nhà họ Trương đã cho người tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta vừa nghe đã hoảng, chẳng kịp từ biệt Mã cử nhân, vội vàng chạy thục mạng về nhà.
Đẩy cửa viện ra, chỉ thấy bạch phan đã bị tháo xuống, lão thái quân vừa nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm.
Khương Tuế Tuế đang cầm một que gỗ nhỏ, ngồi xổm bên bếp, chọc tới chọc lui.
Thấy hai người đều bình an, ta mới thở phào.
Lão thái quân vừa thấy ta về, liền ném phắt việc trong tay, đến cả lửa bếp cũng quên ngó, mở miệng đã mắng:
“Nhà Mã gia chẳng biết kiếm đâu ra một bộ áo cũ nát không ra hình, ta thấy hoa văn trên đó nát hết rồi, biết ngay là cố ý làm khó, liền thẳng tay từ chối!”
Bà tức đến ôm ngực:
“Lũ khốn đó lại cướp mất mấy bộ y phục trước kia con đã vá xong, nói rằng vá xong bộ rách kia thì mới chịu trả!”
Ta thở dài:
“Hắn cố tình giăng bẫy cho chúng ta, sao cho phép chúng ta từ chối.”
Chớ nói ở Lăng Châu, ngay cả ở kinh thành, thợ vá thêu cũng chẳng nhiều.
Một là phiền, vá thêu phải tinh thông nhiều lối thêu; có tay nghề như thế, sớm đã thành người nổi danh trong các phường thêu, không đến mức phải nhận việc lặt vặt mưu sinh.
Hai là gánh trách nhiệm, lỡ vá hỏng, còn phải bồi tiền cho chủ nhà.
Ta tìm việc này từ đầu vốn không định ở Lăng Châu lâu, chỉ muốn thu xếp ổn thỏa cho lão thái quân và Khương Tuế Tuế rồi sẽ cùng tiểu muội cao chạy xa bay.
Nào ngờ lại bị nhà họ Trương dùng đúng chuyện này để tính kế.
Ta nhân lúc trời chưa tối, đem bộ áo rách ra dưới nắng, tỉ mỉ xem xét.
Chỉ biết lắc đầu.
Đó là một chiếc trung đơn màu đen của nam tử.
Chỗ trước n.g.ự.c chẳng biết bị vật sắc nào rạch toạc, cả mảng hoa văn vỡ nát không thành hình; hơn nữa áo dường như đã bị ngâm nước rất lâu, chất lụa đã biến dạng.
Không còn bất cứ khả năng vá lại.
Loại áo này mang đến tiệm cầm đồ cũng chẳng được giá; có phải bồi thì cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng thứ chúng cướp đi kia lại vô cùng quý!
Trang sức mang ra từ Quốc Công phủ vẫn còn ít món, không phải không bồi nổi.
Chỉ là bồi rồi, phải giải thích thế nào chuyện một nhà dân thường lấy đâu ra nhiều trang sức quý?
Đến lúc đó, ắt sẽ bị chụp mũ trộm cắp.
Không bồi thì thành nợ, Trương Sĩ Chiêu liền có cớ bắt Khương Tuế Tuế đi trừ nợ.
Năm xưa lão cha cờ b.ạ.c của ta bị người ta giăng bẫy cũng y như vậy: trước tiên thua nhà chưa đủ, cuối cùng tiểu muội cũng bị bắt đi.
Đang sầu não, Khương Tuế Tuế từ sau lưng thò ra, nhét vào miệng ta một viên kẹo hoa quế.
“A tỷ, ngọt.”
Nàng cười mắt cong cong.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lòng ta lại mềm nhũn.
Dù thế nào… cũng phải thử một lần.
Trời không tuyệt đường người.
May mà kiểu thêu trên chiếc trung đơn rách này ta từng thấy ở kinh thành, trước kia còn từng vá cho Khương Tuế Tuế một chiếc tương tự.
Dẫu chất liệu không thể trở về như cũ, nhưng ít nhất hoa văn cũng có thể vá cho trọn.
Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.