Hướng về cô nương mỗi ngày tờ mờ sáng đều ra giếng gánh nước, thân hình thẳng tắp như trúc non.
Động tác gánh nước của nàng gọn gàng, đẹp mắt, xách lên một thùng đầy nước, cánh tay căng ra đường cong mềm dẻo, mà lưng eo vẫn thẳng tắp.
Gánh xong phần mình, nàng luôn tiện tay giúp bà lão hàng xóm lớn tuổi xách thêm một chuyến.
Tiểu nhị có ý lấy lòng, liền chủ động dò hỏi vài chuyện về cô nương ấy, rồi giả vờ vô tình kể lại cho Mã cử nhân nghe.
Chẳng hạn như, tay nghề thêu vá của nàng rất giỏi, nhưng lại không vào thêu phường.
Lại chẳng hạn, hôm qua nàng đã thay tiểu Hoàng Tam Muội không cha ở cuối hẻm ra mặt, trêu chọc Lý Nhị Cẩu suốt ngày bắt nạt người ta.
Những chuyện vụn vặt rời rạc ấy, dần dần ghép lại thành một hình bóng hoàn chỉnh của nàng.
Hỏi han nhiều rồi, thê t.ử nhà họ Vương ở đầu hẻm bắt đầu trêu tiểu nhị:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ngươi coi trúng người ta rồi phải không? Để tỷ làm mai cho.”
TruyenLau.com
Tiểu nhị vội vã lắc đầu, theo bản năng liếc về phía chỗ Mã cử nhân đang ngồi.
TruyenLau
Thê t.ử họ Vương hiểu ý, mỉm cười:
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt ấy, đúng là có số tốt thật.”
03
Cho đến một ngày nọ, Mã cử nhân đang dạy học cho Trương Sĩ Chiêu trong thư phòng nhà họ Trương, đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy hắn đến.
Hỏi ra mới biết, tên tiểu tư lại nói hắn đã chạy tới hẻm Thanh Thạch để cướp cô nương!
Tim Mã cử nhân chợt thắt lại, trong đầu hiện lên gương mặt của Cẩm Tước.
Hắn vội vã chạy đến, khi tới trước cửa nhà nàng, chỉ thấy nàng cầm một con d.a.o trong tay, giống như gà mái che chở đàn con, chắn trước mặt tổ mẫu và muội muội.
Hắn nhìn ra nàng rất sợ.
Nhưng nàng không hề lùi lại dù chỉ một bước.
Sau khi hắn tiến lên quát đuổi Trương Sĩ Chiêu đi, lúc rời khỏi đó liền cố ý chậm lại bước chân.
Quả nhiên, Cẩm Tước đuổi theo.
Nàng nói:
“Sau này nếu có chỗ nào cần đến ta, cứ việc sai bảo.”
Trong lòng hắn dấy lên chút tiếc nuối.
Chẳng phải trong thoại bản thường nói, anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân sẽ lấy thân báo đáp sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, hắn lập tức tỉnh táo lại.
Dùng ân nghĩa để ép người báo đáp, khác gì Trương Sĩ Chiêu kia?
Vì vậy, mang theo chút tư tâm, hắn mời nàng cùng du ngoạn.
Mã cử nhân là người đọc sách, có chí hướng, cũng có phần thanh cao.
Họ nói chuyện rất hợp.
Cuộc sống tầm thường và cô độc nơi Lăng Châu, dường như tìm được tiếng vọng nơi Cẩm Tước.
Hắn cảm thấy họ đúng là trời sinh một đôi.
Vì thế, hắn đ.á.n.h bạo mời nàng cùng lên kinh thành.
Nàng trông có vẻ rất kích động, khóe miệng còn giật giật.
Nếu không phải thê t.ử nhà họ Vương bất ngờ xen vào, nói nhà họ Trương lại tới gây chuyện, hắn cảm thấy có lẽ mình đã nhận được câu trả lời mong muốn.
Trương Sĩ Chiêu, ngày mai nhất định phải phạt nặng hắn một trận.
Nhưng mà…
Hắn cũng coi như làm được một chuyện tốt.
Mã cử nhân vốn còn đang lo nghĩ tìm cớ gì để gặp lại Cẩm Tước, nào ngờ vì chuyện nhà họ Trương đưa đến bộ y phục rách nát, Cẩm Tước lại tìm hắn đến làm chứng.
Hắn liền thuận thế, đề nghị với trưởng bối nhà nàng chuyện muốn ở bên Cẩm Tước.
Ai ngờ phản ứng của nàng lại lớn đến vậy, còn chưa để hắn nói hết câu đã kéo hắn ra ngoài.
Trong mắt Cẩm Tước, bọn họ chỉ là quen biết sơ sơ, nói gì đến chuyện hôn nhân?
Nàng đâu biết rằng—
Hắn đã nhìn nàng ngàn lần, vạn lần.
Trong lòng, trong mộng.
4
Mã cử nhân vốn nghĩ rằng, dựa vào thân phận của mình, Cẩm Tước sẽ cho hắn một câu trả lời vừa lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng sớm tinh mơ, hắn vui vẻ tới hẻm Thanh Thạch.
Ai ngờ vừa đến cổng viện đã thấy một người đàn ông.
Người kia cởi trần, hỏi Cẩm Tước quần áo của mình đâu.
Hắn là ai?
Từ đâu chui ra?
Hắn là cái thá gì, mình đường đường là cử nhân, sao dám phá chuyện tốt của mình?
Mã cử nhân trừng mắt nhìn người đàn ông lai lịch không rõ ấy, chỉ cảm thấy quen quen.
Có thể để lại ấn tượng cho hắn, e rằng chỉ có người hoặc vật ở kinh thành.
Vốn hắn tới nha môn châu phủ cũng chẳng ôm hy vọng gì, nhưng kết quả lại ngoài dự liệu—
Người kia là đào phạm!
Lại còn là nhị công t.ử phủ Quốc Công!
Vậy ra Cẩm Tước từng là nha hoàn phủ Quốc Công?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhớ lại cách nói năng, hành xử của tổ mẫu nhà nàng, cùng dáng vẻ được chăm sóc chu đáo của cô muội muội ngốc kia, trong lòng Mã cử nhân nảy ra một suy đoán táo bạo.
Nàng kính già yêu trẻ, trong tuyệt cảnh vẫn không rời không bỏ—
phần trọng tình trọng nghĩa ấy càng khiến hắn không cam lòng.
Giá như người được nàng đối xử như vậy là hắn thì tốt biết bao.
Hắn vẫn không tin Cẩm Tước lại hồ đồ đến thế.
Ngày hôm sau lại đến, hắn vẫn nhận được cùng một lời từ chối.
Cho đến khi trong lúc gấp gáp, hắn vô tình nói ra chuyện mình biết thân phận của Khương Trục Dã.
Cẩm Tước… lại đồng ý.
Mã cử nhân đứng sững tại chỗ, như thể nghe thấy thứ gì đó trong lồng n.g.ự.c mình sụp đổ.
Những con chữ từng gánh vác nhân – nghĩa – lễ – trí – tín, bỗng méo mó thành hình dạng hắn không còn hiểu nổi.
Thì ra, “đe dọa” lại là thứ dễ dùng đến vậy.
Giữa cơn hưng phấn, hắn lại rơi vào mê mang vô tận.
Không đúng.
5
Cho đến khi tin phủ Quốc Công được minh oan truyền đến, Mã cử nhân lại… cảm thấy nhẹ nhõm.
Cẩm Tước là hóa thân của d.ụ.c vọng trong hắn, gánh lấy tất cả những điều cầu mà không được.
Nếu có được nàng, chẳng khác nào buông thả bản thân rơi xuống vực sâu sa đọa.
Nhưng hắn… vẫn không cam lòng buông tay.
Thôi vậy.
Vốn dĩ, hắn chỉ là người ngoài cuộc trong câu chuyện của Cẩm Tước.
…
“Sau này à?”
Tiểu nhị trong thư trai gãi đầu, có chút không chắc chắn:
“Nghe nói Mã cử nhân hình như… xuất gia rồi.”
“Nhưng hắn để lại cho cô nương Cẩm Tước một bức thư, tiếc là ta quên mất, đến lúc cô nương rời Lăng Châu cũng chưa kịp đưa.”
“Khách quan muốn xem à? Cái này không được đâu, sao có thể xem thư người khác…”
“À, khách quan là thượng khách của Trí Hổ Thư Trai mà, cầm đi, xem trộm thôi, đừng để chưởng quỹ biết.”
6
【Một năm ở Lăng Châu, như đọc kỳ thư.】
【Trong sách có tiên nữ, tiếc thay không phải người trong trang của ta.】
【Chuyện cũ đủ điều, hổ thẹn vô cùng.】
【Nguyện đường phía trước của nàng, toàn là minh nguyệt và bằng phẳng.】
【Ta cũng sẽ đi về non nước của riêng ta, từ nay hai bên không nợ nhau, mỗi người một trời riêng.】
…
【Ta thật sự rất ghét Khương Trục Dã.】
-HẾT-
Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ
Chương 17: MÃ CỬ NHÂN (2)
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn