Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Hai bộ quần áo để thay của ta, đều đưa cho Khương Tuế Tuế và lão thái quân.

 

Chạy nạn thì phải có dáng chạy nạn, mặc lụa là gấm vóc quá bắt mắt.

 

Khương Tuế Tuế còn đỡ, lão thái quân thì trông hơi buồn cười.

 

Càng bắt mắt hơn.

 

Ta đành phải mua quần áo của một bà lão ven đường, đổi cho lão thái quân.

 

Lần này ra khỏi thành khá thuận lợi.
TruyenLau
 

Không ai ngờ nổi, một đứa ngốc và một bà lão lại có thể trốn thoát khỏi vòng vây Cẩm y vệ của Quốc Công phủ.

 

Sau phen kinh hãi, Khương Tuế Tuế phát sốt, ta chỉ đành thuê xe ngựa chở họ trốn chạy.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

May mà trang sức mang ra đủ nhiều, coi như tiêu tiền của chính Quốc Công phủ.

 

Họ là thân phận mang tội, lão thái quân không dám về tổ trạch, sợ liên lụy tộc nhân khác, chỉ có thể theo ta xuôi nam tới Lăng Châu.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cho đến khi rời xa kinh thành, lão thái quân mới không gượng nổi nữa, bật khóc nức nở.

 

03

 

Ta đã tính toán rất kỹ.

Đợi đến Lăng Châu, ta sẽ trả lại số vàng bạc còn dư cho lão thái quân bọn họ.

 

Việc ta mang theo Khương Tuế Tuế chỉ là nhất thời nóng đầu.

Sau này ta còn phải sống yên ổn cùng tiểu muội, sao có thể kéo theo tiểu muội nuôi thêm một đứa ngốc được.

Vì thế nhất định phải mang theo lão thái quân.

 

Cháu gái của bà, bà không thể bỏ mặc.

 

Chừng ấy trang sức đổi ra tiền, người thường tiêu cả đời cũng không hết, lão thái quân nuôi Khương Tuế Tuế đến lúc xuất giá hoàn toàn dư dả.

 

Dĩ nhiên, nếu Khương Tuế Tuế có thể gả được.

 

Dù sao chuyện đó không phải việc ta phải lo.

Đến Lăng Châu, ta sẽ đường ai nấy đi với nhà họ Khương.

Có thể giữ lại cho Khương gia một cô nương, ta đã đủ nghĩa khí rồi.

 

Còn lời nguyền rủa của lão ma ma, ta chẳng tin.

 

Khương Trục Dã còn nói làm quỷ cũng phải quấn lấy ta, chẳng phải ta mặc quần lên là đi thẳng đó sao.

 

Tất cả bọn họ chỉ là khách qua đường của đời ta,

tiểu muội mới là mái nhà vĩnh viễn của ta.

 

Nghĩ đến Khương Trục Dã, dạo gần đây quả thật ta hay mơ thấy hắn.

 

Trong mộng, hắn như một con yêu tinh, quấn lấy ta không buông,

cơ bắp đẹp đẽ lắc lư trước mắt, nóng rực áp sát, rồi bất ngờ trốn đi,

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

muốn ăn cũng không ăn được, gấp đến toát mồ hôi.

 

Nhưng phần lớn thời gian, ta lại mơ thấy hắn mặc chỉnh tề, đứng che trước mặt ta.

 

Khi ta vào phủ, vừa tròn mười sáu, là lúc rực rỡ nhất.

 

Năm ấy, lão cha cờ b.ạ.c của ta vừa bán tiểu muội,

đang tìm bọn buôn người ra giá cao để bán luôn cả ta,

ta đã đi trước một bước, tự bán mình cho Quốc Công phủ.

 

Dù hắn vô lại đến mấy, cũng không dám đến Quốc Công phủ đòi người.

 

Ta biết mình dung mạo không tệ,

nếu không thì mấy tên buôn người kia đã không mắt sáng lên ngay từ cái nhìn đầu tiên,

rồi liên tục ép giá cha ta, muốn dùng giá rẻ nhất mua ta đi.

 

Vì vậy trong Quốc Công phủ, ta luôn cúi đầu làm việc,

chỉ mong khi tiểu thư, phu nhân vui vẻ, ngón tay khẽ hé ra rơi thêm chút tiền,

để ta sớm góp đủ tiền chuộc thân cho tiểu muội.

 

Không ngờ vẫn bị đại lang nhà họ Khương để mắt tới.

 

Hắn sai tiểu thiếp tới hỏi ta có bị công t.ử nào khác thu vào phòng chưa.

Khi ấy ta không đề phòng, nói thật.

 

Lục tiểu thư ta chăm sóc tuy ngốc, nhưng lòng dạ tốt.

 

Chính vì tâm trí không đầy đủ, nàng chẳng nhiễm chút thủ đoạn dơ bẩn trong phủ,

chỉ biết bám lấy ta cười ngây ngô.

 

Nhưng lòng tốt không bảo vệ được người bên cạnh.

 

Mỗi lần ta bị đại lang ép sau hòn giả sơn mà trêu ghẹo,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

nàng chỉ biết khóc sợ hãi,

còn ta phải lau sạch son môi rồi quay lại dỗ nàng.

 

Nếu không phải ta nói với đại lang rằng

hắn dám làm thật, ta sẽ c.h.ế.t cho hắn xem,

chỉ e ta đã bị thu làm thiếp,

cả đời không ra khỏi phủ,

chứ đừng nói đến giúp tiểu muội chuộc thân.

 

May mắn thay, Khương Tuế Tuế là cháu gái do đứa con trai được lão thái quân yêu thích nhất để lại,

đại lang sợ làm to chuyện bị lão thái quân phạt,

nên mới tạm thời dập tắt ý đồ.

 

Từ “ghê tởm”,

xuyên suốt mỗi ngày ta sống trong Quốc Công phủ.

 

Bước ngoặt xuất hiện sau khi Khương Trục Dã trở về.

 

Lần đầu ta gặp hắn, tình cảnh vô cùng t.h.ả.m hại.

 

Đại lang ở ngoài bị tức, lại thấy ta không chịu thuận theo,

lửa giận bốc lên,

liền trước mặt Khương Tuế Tuế xé áo ta.

 

Khương Tuế Tuế “a a” la hét,

lao lên kéo cánh tay đại lang,

lại bị hắn hất văng, ngã dúi dụi.

 

Nhục nhã đến muốn c.h.ế.t.

 

Ta chỉ còn cách cầu xin đại lang vào trong phòng,

đừng làm trước mặt Khương Tuế Tuế.

 

Khi ấy ta cũng chẳng muốn sống nữa.

 

Chỉ mong vào phòng, sờ được một cây trâm bạc,

nhân lúc đại lang không phòng bị,

đâm xuyên cổ họng hắn.

 

Ta không phải kẻ mất trinh tiết là không sống nổi,

ta chỉ không cam tâm bị chà đạp.

 

Dựa vào đâu vì ta xuất thân thấp kém mà phải bị giẫm nát?

 

Khi gia chủ trong phủ bán người, luôn nói chúng ta chỉ là mạng tiện.

 

Ta một mạng tiện đổi một mạng vàng,

ai dám nói là không đáng?

 

Cho dù hắn sinh ra cao quý hơn,

chẳng lẽ lại có thêm một cái mạng?

 

Chỉ là…

từ đó về sau ta sẽ không còn ngày gặp lại tiểu muội nữa.

 

Đại lang nghe ta nói vậy thì cực kỳ phấn khích,

bất chấp Khương Tuế Tuế khóc lóc,

kéo ta thẳng vào trong phòng.

 

Có lẽ tiếng khóc của Khương Tuế Tuế quá lớn,

truyền đến thao trường không xa.

 

Một cây trượng bát xà mâu bay sượt qua mặt đại lang,

đóng phập vào cánh cửa phía sau hắn.

 

Ngay sau đó, đôi ủng của nhị lang họ Khương xuất hiện trước mắt ta.

 

Hắn nói:

 

“Lão t.ử ra chiến trường là để báo quốc,

không phải để ngươi yên tâm làm mấy chuyện dơ bẩn này.

Còn có lần sau, ta c.h.ặ.t t.a.y ngươi trước, rồi mới đi nhận tội với lão gia tử.”

 

Khi ấy ta bị đại lang đ.ấ.m trúng mắt,

ngẩng đầu nhìn Khương Trục Dã chẳng thấy rõ gì,

chỉ cảm giác quanh hắn lờ mờ ánh nắng bao phủ,

tựa như thần linh giáng thế.

 

Đúng là nhà họ Khương khốn kiếp,

ngoài lục tiểu thư ngốc nghếch kia,

cuối cùng cũng xuất hiện một người ra hồn.

 

Đó là toàn bộ suy nghĩ của ta trước khi ngất đi.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu