Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Châu Ngọc Giấu Chốn Phố Chợ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

05

 

Ta không còn tiểu muội nữa.

 

Mụ lão bà chủ lầu xanh nói rằng, tiểu muội đã mất từ năm ngoái.

 

Khuôn mặt già nua trát đầy phấn son như vỏ cây khô của mụ, cứ lặp đi lặp lại trong mộng ta.

 

“Ôi chao, tiếc thật đấy.

Muội muội của ngươi tươi non như nước, còn làm hoa khôi của Nguyệt Hoa Lâu một thời gian kia mà.”

 

“Công t.ử họ Trương thích lắm, bỏ ra giá lớn bao trọn nàng mấy đêm liền đấy.”

 

……

 

“Đừng nói mấy chuyện ấy với ta.

Nó c.h.ế.t thế nào?” Website TruyenLau.com

 

“……”

 

“Năm ngoái trước Tết, Trương công t.ử có được một loại thần d.ư.ợ.c Tây Vực, nói rằng hút vào có thể lên cõi cực lạc, nhất quyết bắt nàng bồi cùng.
Website TruyenLau.com
 

“Phúc nàng mỏng, không chịu nổi thứ tốt ấy, mới dính thêm mấy hơi đã không gượng dậy được.

Làm Trương công t.ử sợ đến mấy tháng liền không dám tới Nguyệt Hoa Lâu.

Ta nói này, ngươi làm tỷ tỷ, chi bằng bồi thường giúp muội muội mấy tháng tổn thất ấy, thêm cả tiền ma chay nữa……” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Ta không nhớ mình trở về bằng cách nào.

 

Chỉ cảm thấy có người khóc mãi bên tai, khóc đến mức đầu ta đau như vỡ ra.

 

Cố chịu đựng mở mắt, chỉ thấy Khương Tuế Tuế há miệng gào khóc, nói mấy lời quái gở kiểu “ngươi đừng c.h.ế.t”.

 

Nghiêng đầu nhìn sang, lão thái quân vốn thương Tuế Tuế nhất, cũng bị nàng làm phiền đến mức bịt tai lại.

 

“Tuế Tuế, con ồn quá.”

 

Trong cổ họng ta dâng lên vị tanh ngọt, ngay cả giọng nói cũng khàn như sắt gỉ.

 

Khương Tuế Tuế nghe vậy, lập tức nín bặt, trừng to đôi mắt nhìn chằm chằm ta, rồi bỗng vỡ òa reo lên:

 

“Sống rồi! A tỷ sống rồi!”

 

Lão thái quân nói, phen này cũng suýt hù c.h.ế.t bà.

 

Khi đó ta hôn mê hai ngày, thở ra nhiều hơn hít vào.

Khó khăn lắm mới tìm được một lang y chân đất, ông ta vừa đặt tay lên đã buông lời:

tâm mạch tổn hại, không tỉnh lại thì chuẩn bị lo hậu sự đi.

 

Lão thái quân khuyên ta:

 

“Cẩm Tước à, chuyện của muội muội con ta cũng nghe rồi.

Nhưng con còn trẻ, đường sau còn dài……”

 

Trong lòng ta trống rỗng, đến biểu cảm cũng lười làm.

 

“Nó vốn không nên c.h.ế.t.

Ta đáng lẽ phải đến sớm hơn.

 

“Nó từ nhỏ đã nhát gan, xuống địa phủ chắc sợ đến khóc không ngừng.

Chi bằng ta đi sớm chút để bầu bạn với nó.”

 

Lão thái quân thấy ý chí ta đã tan, không kìm được nước mắt rơi xuống.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Nếu là trước kia, Quốc Công phủ chỉ cần một câu đã có thể đòi lại công đạo cho muội muội con.

Đáng hận là nay ta tự thân cũng khó giữ.

 

“Cẩm Tước, ta không thể mất thêm bất cứ ai nữa.

Thời gian qua ta nhìn ra, con là đứa trẻ tốt, đừng nghĩ quẩn.”

 

Khương Tuế Tuế cũng nhào tới.

 

“A tỷ đừng c.h.ế.t.”

 

Lão thái quân xoa đầu Khương Tuế Tuế, nghiêm túc nói:

 

“Dẫu chúng ta giả làm tổ tôn, nhưng Tuế Tuế thật lòng coi con là tỷ tỷ.

Sau này nó chính là muội muội ruột của con,

một nhà chúng ta sống cho t.ử tế, được không?”

 

Một nhà?

 

Ta còn có nhà sao?

 

Ta nhìn gương mặt nhỏ đầy lo lắng của Khương Tuế Tuế, quỷ thần xui khiến mà gật đầu một cái.

 

Cái tiểu viện này, lại gom được chủ nhân cao cao tại thượng ngày trước

và nô tỳ từng oán hận trong lòng,

thành một gia đình.

 

Hai người họ đút ta ít cháo, dặn ta nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ chuyện khác nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng nếu muốn không nghĩ là không nghĩ được,

thì trên đời đâu còn vạn mối sầu tâm.

 

Ta không ngủ được, cũng không dám ngủ.

 

Chỉ cần khép mắt lại, liền thấy đứa bé gái thắt hai b.í.m tóc, khóc hỏi ta:

 

“A tỷ, sao tỷ đến muộn thế?”

 

Trằn trọc hồi lâu, chợt nghe một tiếng thở dài.

 

Lão thái quân ngồi trước lò thuốc, không biết đang nghĩ gì.

 

Nghĩ đến người nhà họ Khương c.h.ế.t thì c.h.ế.t, bán thì bán,

nay bà cũng chỉ là một lão thái thái cô khổ,

trong lòng ta không khỏi sinh ra chút đồng bệnh tương lân.

 

“Có phải đang nghĩ đến người Quốc Công phủ không?”

 

Lão thái quân vừa bảo ta gọi bà là tổ mẫu như Khương Tuế Tuế, ta nhất thời chưa gọi ra miệng được.

 

Vô lễ thì vô lễ, dù sao bây giờ bà cũng chẳng tìm được ai đ.á.n.h ta.

 

Ta vốn là kẻ được đằng chân lân đằng đầu,

ta biết bà không nỡ đ.á.n.h ta, như không nỡ đ.á.n.h Khương Tuế Tuế vậy.

 

Nhưng lão thái quân lắc đầu, bảo ta mau nghỉ ngơi.

 

Ta biết chắc chắn có chuyện.

 

Bị ta truy hỏi mãi, lão thái quân không chịu nổi, liếc nhìn Khương Tuế Tuế ngủ dang tay dang chân, rồi hạ giọng nói:

 

“Lúc con ngất, ta chạy không nổi, chỉ đành để Tuế Tuế ra phố tìm lang y.

 

“Nhưng… nhưng……”

 

Nói đến đây, sắc mặt bà đầy phẫn nộ.

 

Ta cũng sốt ruột:

 

“Nhưng sao? Nó ngã à?

Ta đã bảo nó đi cho vững rồi, ngã sấp mặt đau thì chẳng phải chính nó chịu sao?”

 

Lão thái quân tức đến mức chống gậy gõ ‘cốc cốc’, quát:

 

“Đừng xen ngang!”

 

“Nó đi tìm lang y buổi chiều,

tối đến trong nhà liền có người tới, nói là nhà họ Trương.

 

“Công t.ử nhà họ Trương nhìn trúng Tuế Tuế trên phố,

bảo chúng ta chuẩn bị, vài ngày nữa sẽ khiêng Tuế Tuế vào làm thiếp!”

 

Nhà họ Trương?

 

Công t.ử họ Trương?

 

Trương Sĩ Chiêu!

 

06

 

Câu “hổ sa đồng bằng bị ch.ó khinh”, đặt vào tình cảnh của lão thái quân lúc này, thật không gì thích hợp hơn.

 

Nếu là trước kia, đừng nói đến chuyện bắt Khương Tuế Tuế làm thiếp, chỉ cần Trương Sĩ Chiêu dám liếc nàng thêm một cái, e rằng con ngươi cũng đã bị móc ra rồi.

 

Nhưng số mệnh vốn không do người định.

 

Bây giờ đừng nói mang danh Quốc Công phủ ra đè người khác, chỉ cần thốt ra ba chữ ấy thôi, cũng đủ bị gán cho cái mác “nghịch tặc”.

 

Ta hỏi lão thái quân định liệu thế nào.

 

Không nói đến bà, ta cũng tuyệt đối không thể để hắn đưa Khương Tuế Tuế đi.

 

Trong miệng mụ lão bà chủ lầu xanh, hắn chính là con trai Trương viên ngoại.

 

Chính là Trương Sĩ Chiêu – kẻ đã hại c.h.ế.t tiểu muội của ta.

 

Lão thái quân nói, chờ ta khá hơn một chút, chúng ta sẽ lập tức rời thành trong đêm, đi được bao xa thì đi.

 

Ta lại trầm mặc.

 

Ta nhìn ánh lửa lúc sáng lúc tắt trong lò thuốc, lần đầu tiên khe khẽ gọi ra một tiếng:

 

“Tổ mẫu.”

 

Bàn tay bà đang khều than khựng lại một chút.

 

Ta nhìn chằm chằm ngọn lửa ấy, nói:

 

“Những nữ t.ử từng bị Đại lang để mắt tới… có ai trốn thoát được không?”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu