Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 19

Nửa giảng đường đều nghe thấy cậu ta đang chơi game.

Tôi nghiêng người sát vào micro, nhìn về phía Kỳ Hạ, giọng mang theo ý cười:

“Bạn học kia, giờ game của bạn ‘toang’ rồi, có thể nghe tôi chia sẻ được chưa?”

Kỳ Hạ đỏ bừng cả mặt, liên tục gật đầu:

“Được ạ.”

Tôi nghiêm túc thuyết trình suốt nửa tiếng đồng hồ.

Dù buổi tọa đàm này là vì Kỳ Hạ mà đến, nhưng tôi vẫn cố hết sức để chia sẻ những góc nhìn chuyên môn, hy vọng không lãng phí thời gian quý báu của các bạn sinh viên.

Sau buổi nói chuyện, tôi trò chuyện cùng giảng viên chính ở hành lang.

Kỳ Hạ đang định chuồn khỏi cửa sau thì bị giảng viên gọi lại giáo huấn.

“Kỳ Hạ, luận văn của em viết về hướng nhạc cổ điển đúng không?”

Giảng viên là chủ nhiệm khoa của cậu ta.

Kỳ Hạ ngoan ngoãn: TruyenLau.com

“Thưa thầy Lý.”

“Cô Lận Nhan tuy còn trẻ, lớn hơn em không bao nhiêu, nhưng ra mắt rất sớm, em nên học hỏi nhiều vào.”

Kỳ Hạ quay người, đối diện với tôi, miễn cưỡng mở miệng: Website TruyenLau.com

“Cô Lận.”

Tôi lập tức thấy vui sướng trong lòng, giả vờ không quen biết, đưa tay ra:

“Xin chào, Kỳ Hạ.”

Kỳ Hạ do dự một lúc rồi bắt tay.

Tôi khẽ dùng đầu ngón tay vẽ một vòng trong lòng bàn tay cậu ta, sắc mặt Kỳ Hạ lập tức biến đổi, rút tay về rất nhanh. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chủ nhiệm còn có tiết dạy nên bảo Kỳ Hạ đưa tôi về.

Chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy.

Tôi quay lại, kiễng chân, nhìn chằm chằm vào anh ta:

“Lần này nhớ tên tôi rồi chứ?”

“…Nhớ rồi.”

Kỳ Hạ không ngờ tôi lại đột nhiên tiến sát như vậy, gương mặt có chút mất tự nhiên.

“Vậy tạm biệt.”

Tôi lùi hai bước, vẫy nhẹ tay chào, rồi chậm rãi rời đi.

Kỳ Hạ vẫn ngẩn người đứng tại chỗ.

Tôi vừa đi dạo loanh quanh vừa cúi đầu nhắn tin cho Sầm Xuyên.

【Anh đang ở đâu?】

【Vừa nghe xong buổi tọa đàm của em, vừa xem xong màn thả thính với Kỳ Hạ.】

Anh ta đến nghe buổi nói chuyện của tôi thật sao?

Tôi lập tức dừng bước, quay đầu lại nhìn quanh.

Nhưng không thấy ai.

【Thả thính mà anh cũng gọi được à?】

【Cô Lận, có cao kiến gì không?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi cong môi:

【Tôi tưởng thứ chúng ta làm mới gọi là thả thính.】

【Ồ, của chúng ta gọi là “huấn luyện”.】

Tôi bật cười, vừa đi vừa nhắn.

Đi đến ngã tư, tôi vô ý va phải một người.

“Xin lỗi…”

“Cô Lận, đúng là đi một vòng lại gặp tình yêu ha.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, tôi sững người ngẩng đầu lên.

Sầm Xuyên khẽ cong môi, hạ giọng:

“Đang nhắn tin với ai mà vui thế?”

Tôi cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn anh, nheo mắt:

“Với một kẻ mà tôi còn chưa xác định được là người hay là chó.”

Sầm Xuyên thoáng suy tư:

“Vậy chẳng phải chính là… tình yêu?”

Tôi kéo môi, nghẹn lời.

Sầm Xuyên thong thả bước theo sau tôi.

Tôi đi được một đoạn, quay đầu lại nhìn anh, cáu kỉnh:

“Bạn gái ở trường anh à?”

Vịt Bay Lạc Bầy

Sầm Xuyên bật cười, nhanh chân bước tới.

Chúng tôi đến cổng trường.

Tôi mở cửa xe, quay đầu nhìn anh, ánh mắt mang ý cười:

“Cô giáo mời ăn hàu sống, đi không?”

Chúng tôi đến một nhà hàng ven biển lãng mạn.

Gió biển khẽ lật khăn trải bàn, nhân viên đẩy xe mang thức ăn đến.

Sầm Xuyên cầm d.a.o ăn trong tay, nhìn đĩa thức ăn được trình bày tinh tế, ánh mắt thoáng xuất thần.

“Anh nghĩ gì thế?” Tôi vừa trang điểm lại xong quay lại.

Sầm Xuyên cúi đầu, nhẹ nhàng nói:

“Anh chưa từng ăn riêng với con gái bao giờ.”

Tôi nhìn gương mặt anh, không tin nổi:

“Chuyện này thì khó tin đấy.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm:

“Lận Nhan, tất cả lần đầu tiên của anh đều dành cho em rồi. Sao lại không thể?”

Tôi nhìn anh chằm chằm, ngón tay bất giác siết chặt d.a.o nĩa, mãi vẫn không nói được lời nào.

Ý anh là gì vậy…

Tất cả “lần đầu tiên”… đều là vì tôi?

Nếu không phải anh cố ý tránh né, thì những chuyện đó làm gì có “lần đầu”.

Ý anh là… anh giữ tất cả “lần đầu tiên” lại, chỉ để dành cho tôi.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu