Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 27

Đêm sinh nhật Sầm Xuyên, không chỉ tôi đến mà Lê Thanh cũng có mặt, cô ấy còn dẫn theo cả Chu Dạng.

Vừa bước vào cửa, Lê Thanh đã khen ngợi căn nhà của họ trang trí rất có gu.

"Thuê đắt không?" 

Kỳ Hạ dẫn chúng tôi vào trong, cười đáp: "Không biết nữa. Đâu phải thuê, Sầm Xuyên mua đấy."

Vịt Bay Lạc Bầy

Lê Thanh hơi ngạc nhiên: "Mua nhà lúc còn đại học?"

"Ừ, Sầm Xuyên không phải người bản địa. Bố mẹ cậu ấy rất chiều, dặn bọn tôi phải chăm sóc cậu ấy."

Chúng tôi ngồi xuống ghế sofa.

"Tiểu thiếu gia nhà giàu." Kỳ Hạ cười, rót nước lọc cho tôi và Lê Thanh, rồi quay sang Chu Dạng: "Anh chồng cũ, uống gì?"

Chu Dạng ngượng ngùng: "Gì cũng được, gọi tên tôi thôi."

Kỳ Hạ nhướn mày cười khẩy, quay đi thì thầm: "Không biết đến làm gì nữa."

Trước khi vào nhà, tôi cũng đã hỏi Lê Thanh câu tương tự.

Cô ấy thấp giọng: "Anh ta muốn xem dạo này cậu bận gì."

Tôi: "..." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Sầm Xuyên và Hứa Trì đang bận nấu nướng trong bếp.

Vừa thấy tôi đến, Hứa Trì liền đuổi về, nói sợ khói dầu ám vào người.

Sau bữa tối, mọi người bắt đầu tặng quà.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kỳ Hạ tặng giày, Hứa Trì tặng mô hình figure, Lê Thanh và Chu Dạng tặng album nhạc.

Còn tôi tặng một đĩa than.

Hứa Trì tò mò: "Của ai thế?"

Tôi thản nhiên: "Nhạc sĩ cậu ấy thích."

Sầm Xuyên cẩn thận chạm vào đĩa, ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe: "Cảm ơn chị." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chu Dạng không ngừng quan sát Sầm Xuyên, bỗng lạnh lùng hỏi: "Tôi gặp cậu ở đâu rồi phải không?"

Tôi giật mình.

Lê Thanh cười hỏi: "Anh gặp ở đâu?"

Chu Dạng nheo mắt: "Ở tiệm đàn của Nhan Nhan."

"Ừ, em có đến xem qua."

Sầm Xuyên cầm quà, quay về phòng.

Tôi không ngạc nhiên, trước đây cậu ấy từng nói đã đến tiệm đàn của tôi và xin số WeChat của tôi.

Lê Thanh tiếp tục hỏi Chu Dạng: "Anh gặp cậu ấy ở tiệm nào?"

Chu Dạng mặt lạnh, nói không nhớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hứa Trì và Kỳ Hạ đi dọn phòng khách.

Chu Dạng dựa vào lan can ban công, cúi thấp người, ánh lửa đỏ trên đầu ngón tay soi rõ đôi mắt anh ta.

Tôi bước đến: "Anh thật sự quên gặp cậu ấy ở tiệm nào rồi sao?"

Chu Dạng đưa điếu thuốc ra ngoài, thở ra làn khói trắng, nhìn tôi chằm chằm.

"Nhan Nhan, em đang đùa tôi à?"

Tôi sững người: "Em không hiểu."

Chu Dạng như nghẹt thở, giật cà vạt, ấn mạnh điếu thuốc vào bệ cửa sổ, để lại một vệt đen.

"Anh đã thấy cậu ta ở TẤT CẢ các tiệm đàn của em!"

Chu Dạng bước tới gần, nhìn thẳng vào mặt tôi đờ đẫn.

"Nói cho anh biết, Lận Nhan, em ngoại tình rồi à? Em ly hôn với anh, là để chính thức đến với cậu ta phải không?"

Lê Thanh xuất hiện kịp thời, kéo tôi ra sau.

"Chu Dạng, anh bình tĩnh, cô ấy không quen Sầm Xuyên."

Đầu óc tôi trống rỗng.

Gió đêm thổi qua mặt tôi, mang theo hơi ẩm từ đôi mắt.

Tôi chưa từng gặp cậu ấy bao giờ...

Nếu cậu ấy đã đến tất cả các tiệm đàn của tôi, tại sao tôi chưa từng gặp?

Tôi quay vào tìm Sầm Xuyên.

Phòng không bật đèn, ánh trăng trắng xóa trải dài trên giường.

Safmaf Xuyên ngồi bên giường, ôm đĩa than tôi tặng, mắt tràn đầy niềm vui.

Tôi gõ cửa.

Anh ngẩng lên: "Em có việc gì?"

Tôi kìm nén mọi cảm xúc, giọng bình thản: "Tiệm đàn của em, anh đều đến xem hết à? Đi khảo sát à?"

Tôi muốn biết, bốn năm qua, anh đã làm gì, Sầm Xuyên?

Anh cười nhẹ: "Thời gian học rảnh, sở thích cũng ít, nên anh hay đi xem các tiệm nhạc."

Tôi nhìn kỹ biểu cảm của anh không thấy gì khác lạ, quay đi lau nước mắt, lấy lại bình tĩnh.

Rồi tôi bước vào phòng, đóng cửa, lấy từ trong áo ra một chiếc hộp ném cho anh.

"Quà."

Sầm Xuyên ngạc nhiên, cầm lên, khẽ mỉm cười: "Sao em lại tặng anh hai món?"

"Món trước là cho bạn, món này là cho cún con."

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu