Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 20

Tôi tránh ánh mắt của anh, cúi đầu lấy nước sốt, rưới lên con hàu sống.

“Tôi phát hiện ra em đã từng kết bạn WeChat với anh… từ bao giờ vậy?”

Không nhịn được sự tò mò, cuối cùng tôi vẫn hỏi ra miệng.

Giọng Sầm Xuyên không có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ như đang kể lại một chuyện bình thường:

“Anh từng đến tiệm đàn đầu tiên của em, em bảo anh đăng bài giúp quảng cáo lên vòng bạn bè. Em không nhớ sao?”

Là lúc mới về nước à? Cũng có thể.

Khi đó tôi chưa được thoải mái như bây giờ, thương hiệu phòng đàn còn chưa lập, tôi hay ở tiệm làm việc. Gặp thầy trò nào học nhạc, tôi đều nhờ họ giúp quảng bá.

Tôi hơi ngẩng mắt nhìn.

Sầm Xuyên không có biểu cảm gì đặc biệt, đang cầm con hàu lên, thong thả ăn.

“Khi đó em đã có chồng rồi. Nếu là độc thân, nhất định sẽ nhớ anh.”

Sau khi cân nhắc kỹ, tôi quyết định buông lời ngọt ngào.

Sầm Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi, chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt, có phần gượng gạo.

Ăn xong, tôi hỏi anh có muốn đi xem phim không.

Sầm Xuyên cài dây an toàn: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Về nhà.”

Anh quay đầu sang, kéo bung nút cổ áo, giọng dồn dập:
Website TruyenLau.com
“Về nhà anh, nhanh lên.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh:

“Cái này cũng đâu phải thuốc k.í.c.h d.ụ.c chứ?!”
Website TruyenLau.com
Anh bất ngờ kéo tay tôi, ấn mạnh lên cổ mình, hơi ngửa đầu, nheo mắt nhìn tôi:

“Nhan Nhan, anh bị dị ứng hải sản.”

Tôi mới để ý cổ anh đang từ từ ửng đỏ, nổi lên không ít vết mẩn.

“Anh dị ứng, sao còn ăn?”

Tôi không hiểu nổi, rõ biết mình dị ứng hải sản, nói với tôi đổi chỗ ăn là được mà?

Chẳng lẽ vì anh không ăn hàu mà tôi sẽ không đi ăn với anh sao?

Tôi lập tức rút tay về, đạp ga lao đi.

Sầm Xuyên yếu ớt nằm cuộn bên ghế phụ, nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt dần mơ màng.

“Vì anh không nỡ từ chối em.”

Người này bị bệnh mà cũng biết thả thính sao?

“Vậy đưa mật khẩu thẻ ngân hàng cho em.”

“990821.”

“…Ai hỏi ngày sinh nhật em chứ?”

Tôi quay sang nhìn, Sầm Xuyên đã nhắm mắt, trông như đơ máy luôn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến nhà anh, tôi vác anh lên giường, chạy ra phòng khách tìm thuốc dị ứng, rót nước, đích thân đút anh uống.

Khi anh đang uống nước trong lòng tôi, ánh mắt nhìn thẳng khiến tôi đỏ mặt, yết hầu anh trượt lên xuống rõ rệt.

Tôi cầm chặt ly nước, mặt nóng như thiêu:

“Người bệnh cấm lên cơn.”

“Chừng nửa tiếng là ổn rồi.”

Anh nằm đó, mắt không rời khỏi tôi:

“Anh sẽ không chiếm lợi của em mà không đền đáp đâu.”

Tôi thấy anh buồn cười c.h.ế.t đi được:

“Không phải anh bảo anh không dễ để ngủ cùng sao?”

Sầm Xuyên ngẩn ra, rồi nhớ ra lời mình từng nói, mím môi, vẻ mặt hơi tiếc nuối.

“Cũng đúng.”

Anh lại ngẩng đầu nhìn tôi, giọng khàn khàn:

“Anh còn biết làm chuyện khác, em muốn không?”

Tôi c.h.ế.t đứng.

Tim tôi đập như trống dồn, đập đến choáng váng cả đầu óc.

Tôi cố trấn tĩnh, xoay người quay lưng lại, không dám đối mặt anh:

“Ban ngày ban mặt, đừng nói mấy lời không đứng đắn.”

Anh cũng không nói gì nữa.

Phòng bỗng tối sầm lại, rèm cửa đang từ từ khép kín.

Tôi quay lại nhìn.

Sầm Xuyên đã ngồi dậy, đang bấm nút đóng rèm điện.

“Trời tối rồi.”

Vịt Bay Lạc Bầy

Không hiểu sao tôi đã ngồi xuống giường, ôm máy tính của anh trong tay.

Sầm Xuyên dán sát người vào tôi, một tay lướt touchpad, tay còn lại vòng qua eo tôi từ phía sau.

“Lúc nãy không phải nói muốn xem phim sao?” Tôi tim đập loạn nhịp, cố giả vờ bình tĩnh.

“Nhưng phim em nói… không giống phim anh chuẩn bị.”

Anh nghiêng người, cúi đầu nhìn tôi, nghiêm túc đến mức khiến người khác không đỡ nổi:

“Phim này đều là thể loại nữ hướng đó, em không muốn xem à?”

Tôi khó khăn nhắc lại:

“Anh… xem nữ hướng á?”

Sầm Xuyên nhìn thẳng vào mắt tôi, môi mấp máy, giọng trầm khàn:

“Anh phải học thôi. Không thì anh không hiểu gì, em sẽ chê anh nhàm chán mất…”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu