Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 21

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, chống tay lùi về sau.

“Em không biết….” Đầu tôi hơi loạn, “Em biết thật sao?”

“Biết.” – Anh dứt khoát đáp.

Trong căn phòng mờ tối, Sầm Xuyên giữ chặt eo tôi không buông, giọng khàn khàn đầy mê hoặc, mang theo sự mỉa mai kín đáo:

“Lận Nhan, trên đời làm gì có ai như em?

Vừa muốn người ta đẹp trai, vừa muốn trai tân, lại còn phải thoáng tính để chơi cùng em…”

Não tôi trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn ngừng hoạt động, luôn có cảm giác từng nghe câu này ở đâu rồi.

“Sao anh lại…”

Tôi trượt người lùi thêm hai bước trên giường, nhưng lại bị anh mạnh mẽ kéo trở lại.

“May mà có anh, mới đáp ứng nổi mấy tiêu chí khắt khe của em.”

Sầm Xuyên từ từ cúi đầu, sát đến bên tai tôi, giọng nói dụ dỗ như rót mật:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bất cứ điều gì em muốn, anh đều có thể làm.”

Anh điên thật rồi.

Tôi bất ngờ đẩy mạnh anh ra, tim đập dồn dập, trong lòng bối rối đến mức không thể trấn tĩnh.

Lý trí nói tôi nên rời khỏi đây, về nhà suy nghĩ lại, rốt cuộc tôi đã trêu chọc anh từ khi nào. Nhưng…
Website TruyenLau.com
Tôi ngẩng đầu nhìn Sầm Xuyên, anh ngồi đó, tháo kính xuống, sắc mặt gần như vô cảm, chỉ có viền mắt ửng đỏ, im lặng nhìn tôi.

Thế giới này sao lại có chuyện quái lạ như vậy?

Anh hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của tôi, thậm chí còn vượt xa tưởng tượng. Đến cả khi đột nhiên phát điên, cũng chỉ khiến tôi muốn nhìn sâu vào nội tâm của anh hơn.

Tôi căn bản không rời đi nổi.

“Lần trước… không phải suýt nữa sao?”
TruyenLau.com
Sầm Xuyên nghe thấy, cúi đầu, bắt đầu cởi áo. Nhưng dường như anh biết tôi đang giận, nên không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng tiến lại kéo tay tôi.

Tôi lạnh lùng rút tay ra, đổi sang đưa anh chiếc laptop.

Khuôn mặt Sầm Xuyên cứng đờ:

“Em…”

Tôi bình tĩnh thưởng thức biểu cảm của anh:

“Ừ.”

Anh bắt đầu giận ngược lại, cả laptop cũng không cần nữa, im lặng một lời không nói…

Căn phòng nhanh chóng chìm vào bầu không khí kỳ lạ.

Không biết qua bao lâu.

Tôi giục:

“Anh nhanh được không?”

Sầm Xuyên ngẩng lên:

“Càng giục càng chậm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“….”

Vậy chẳng lẽ còn phải dỗ ngọt?

Tôi do dự một lúc, lén bật sáng điện thoại.

“Không được chơi điện thoại.” …Trời ơi, dữ thật.

Phải rồi, tay nào của anh giật điện thoại của tôi vậy?

Không nhìn rõ.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng của Kỳ Hạ:

“Tiểu Sầm, cậu có ở trong đó không? Tôi có chuyện muốn tìm cậu!”

Từ khe cửa hắt vào một tia sáng mờ mờ.

Sầm Xuyên sững người, kinh hãi nhìn tôi:

“Em… không đóng cửa?”

Tôi nhỏ giọng lí nhí:

“Em sống một mình, không bao giờ khóa cửa cả…”

“Cậu không khóa cửa hả? Vậy tôi vào nha!” – Kỳ Hạ tưởng anh đồng ý cho vào.

Sắc mặt Sầm Xuyên biến đổi đột ngột, còn chưa kịp lo cho mình, đã vội kéo tôi chui vào trong chăn.

Vịt Bay Lạc Bầy

Kỳ Hạ đứng ngay cửa, vẻ mặt phức tạp.

Sầm Xuyên lặng lẽ kéo chăn che lại:

“Cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Kỳ Hạ ngập ngừng:

“Cậu… sao cậu không khóa cửa thế?”

Sầm Xuyên im lặng một lúc:

“Vì nhà không có ai.”

Kỳ Hạ thở dài, ngồi xuống mép giường, bắt đầu tám chuyện.

“Cậu có tưởng tượng được không? Cô gái tên Lận Nhan đó, lại là nghệ sĩ piano, mà còn rất giỏi nữa chứ!”

Tôi bị vùi dưới chăn, tức đến phát điên, đưa tay nhéo eo Sầm Xuyên, ra hiệu bảo anh nhanh đuổi cậu ta đi.

“Ừ,tôi cũng đến nghe, đúng là giỏi thật.” – Sầm Xuyên trả lời lấy lệ.

Không ngờ Kỳ Hạ nghe thấy anh cũng tham gia buổi nói chuyện thì hào hứng kể lể không ngừng.

Nhưng tôi thì gần như sắp ngạt thở đến nơi, len lén dịch người lại gần chỗ Sầm Xuyên – chỗ anh còn có khe hở thông khí – nhưng chưa đi được bao xa, đã đụng phải anh.

“Ưm….”

Sầm Xuyên bật ra tiếng rên khe khẽ, cả người cứng đờ.

Tôi lập tức không dám cử động nữa, còn tiện tay xoa xoa anh một cái để xoa dịu, nhưng lại bị anh giữ chặt tay.

Giọng Kỳ Hạ khựng lại:

“Ơ… có chuyện gì vậy?”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu