Nhưng ván cược này có thắng được hay không, còn phụ thuộc vào người khó lay chuyển nhất trong ba người.
Ngoài Hứa Trì ra, cả Sầm Xuyên và Kỳ Hạ đều không mấy tình nguyện — đặc biệt là Kỳ Hạ, cậu ta đã đặt cược tất cả, không đời nào chịu đồng ý dễ dàng.
Tôi bắt buộc phải khiến cậu ta hạ thấp cảnh giác.
Nếu tôi “hạ gục” được Hứa Trì trước, Kỳ Hạ chắc chắn sẽ hoảng loạn.
Vì vậy, tôi cần khiến cậu ta cảm thấy an toàn.
Tôi bảo nhân viên gọi điện cho Sầm Xuyên.
“Xin chào, đàn piano anh đặt đã được đóng gói sẵn sàng. Bên tôi có thể giao đến tận nơi, anh có mặt ở nhà không ạ?”
Giọng Sầm Xuyên dịu dàng trong trẻo:
“Không, tôi không ở đó, nhưng sẽ có người nhận thay.”
Cúp máy xong, tôi lấy được địa chỉ và đích thân đi giao đàn.
Ba người bọn họ không ở ký túc xá trường, mà thuê một căn hộ cao cấp ngoài khuôn viên.
Tôi nhấn chuông.
Ra mở cửa là Kỳ Hạ, không mặc áo, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót.
Wow, body đẹp thật.
Tôi không kìm được mà trợn to mắt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Miệng Kỳ Hạ vẫn còn ngậm bàn chải, lơ mơ nhìn thấy tôi thì mắng một câu “mẹ kiếp”, rồi rầm một cái, đóng sầm cửa lại!
Lúc mở ra lần nữa, cậu ta đã mặc áo vào, quần thể thao cũng xong, khoanh tay đứng nhìn tôi.
“Đệt, chị còn dám mò đến tận cửa? Tôi không như hai tên kia, như kiểu chưa từng thấy phụ nữ vậy đâu! Mời chị đi cho. Vì khiến chị cô đơn khổ sở như thế, tôi thật vô cùng xin lỗi.”
Cậu ta cuối cùng cũng nói hết.
Tôi nghiêng người sang một bên, ra hiệu phía sau:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tôi đến giao đàn piano. Sầm Xuyên không nói với cậu à?”
Kỳ Hạ lúc này mới thấy mấy anh công nhân đang đứng chờ đến phát ngán.
Cậu ta sững người: “Có nói.”
Vừa bước vào, tầm nhìn lập tức mở rộng — view sông đẹp mê hồn, nội thất xa hoa tinh xảo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong nhà có cả một phòng nhạc được xử lý cách âm chuyên nghiệp, đủ loại nhạc cụ: guitar, violin, cello, trống, và dĩ nhiên là cả đàn piano…
“Tụi cậu có một cây đàn rồi, sao còn mua nữa?”
“Đó là cây của Tiểu Xuyên từ trước. Giờ cậu ấy muốn mua cái mới…”
Cậu ta quay đầu nhìn tôi: “Liên quan gì đến chị? Hỏi nhiều thế!”
Đàn đã đặt vào chỗ.
Kỳ Hạ kéo tôi ra ngoài: “Đi đi đi, ra ngoài!”
Mọi người khác đều đã rời đi, tôi ngồi xuống sofa phòng khách, giữ một khoảng cách rất xa với cậu ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao chị còn chưa đi?”
“Sầm Xuyên bảo tôi chờ cậu ấy về.” Tôi ung dung tựa vào sofa.
Ánh mắt Kỳ Hạ cảnh giác cao độ, đầy nghi ngờ:
“Cậu ấy bảo chị chờ làm gì?”
Tôi chống cằm, nháy mắt với cậu ta: “Có lẽ là có chuyện đấy.”
Kỳ Hạ sững người, lúc hiểu ra thì nét mặt đã vặn vẹo hết cả.
“Á—Tiểu Xuyên không phải người như vậy đâu! Là chị quyến rũ cậu ấy, dụ cậu ấy lầm đường lạc lối! Chị đúng là không biết xấu hổ!”
Nói xong, cậu ta thật sự chạy trốn, còn nghe rõ tiếng khóa cửa phòng.
Cứ như thể tôi có thể làm gì cậu ta không bằng.
Ba mươi phút sau, tôi gõ cửa phòng Kỳ Hạ.
Cậu ta chỉ hé cửa một khe nhỏ, tháo tai nghe xuống:
“Gì đấy? Tiểu Xuyên về rồi à?”
Tôi cười, giơ hộp đồ ăn sáng:
“Cậu chưa ăn sáng đúng không?”
Kỳ Hạ liếc nhìn, nuốt nước miếng:
“Không đói.”
Vừa nói vừa định đóng cửa, tôi nhanh tay giữ cửa lại:
“Đừng mà. Cậu cầm vào ăn đi, tôi không vào là được chứ gì.”
Kỳ Hạ nhìn tôi, ngập ngừng:
Vịt Bay Lạc Bầy
“Chị kiên trì vậy, bỏ thuốc à?”
Tôi cạn lời.
Cậu ta ế là có lý do.
“Không có thuốc. Cháo kê với há cảo tôm.”
Tôi trở lại phòng khách tiếp tục nghịch điện thoại.
Hộp đồ ăn để trước cửa, một lúc sau được bàn tay nào đó kéo vào trong.
Chẳng bao lâu, Kỳ Hạ lại bước ra.
“Bao nhiêu tiền? Tôi chuyển khoản.”
Tôi chẳng thèm ngẩng đầu:
“Không cần, coi như tôi trả tiền cho cái hôn lần trước.”
Giọng cậu ta vang lên trên đầu tôi, đầy phẫn uất:
“Nụ hôn đầu của tôi, chỉ đáng một bữa sáng thôi à?!”
Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.