Tháng sáu, phương Nam gặp nạn hồng thuỷ.
Trời tựa hồ bị ai đâm thủng một lỗ, nước mưa dồn dập trút xuống chẳng ngừng.
Mưa lớn như tấm lụa mỏng khổng lồ, phủ trùm cả thế gian trong một mảnh trắng xoá.
Hiệu hương liệu bởi mưa mà nửa tháng không mở cửa, ta đứng trước cửa ngóng trận mưa vô tận, lòng thấp thỏm chẳng yên.
Mưa núi sắp đến, gió đã tràn lầu.
Đám đậu non ở hậu viện e rằng chẳng sống nổi, sáng nay ra cửa dường như quên đóng cửa sổ, chẳng biết mưa có tạt vào không, bà bà còn hẹn tối nay sang nhà bà dùng cơm nữa…
Chờ đến mấy canh giờ, mưa mới dần vơi.
Ta đóng cửa hiệu, bung ô giấy dầu đi về phía nhà bà bà.
Đường phố dần dần có người qua lại, nhưng nơi bà bà ở khuất nẻo, đến khi đứng trước cửa nhà bà, trên phố đã chẳng còn lấy một bóng người.
Tĩnh mịch đến mức khiến người ta bất giác rùng mình.
Ta gõ cửa, trong nhà vang lên thanh âm quen thuộc: “Đến rồi à!”
Bước chân bà bà từ xa tới gần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bỗng một bàn tay to lớn từ phía sau chụp tới, vội vã che kín miệng ta, ngay sau đó từ góc tối nhảy ra bốn năm đại hán, cùng nhau trói chặt chân tay ta.
Chưa kịp định thần, thân thể đã bị vác lên vai, kẻ kia sải bước như bay, hai ba bước liền lao khỏi đầu phố.
Ta giãy giụa hết sức, muốn kêu cứu, song miệng đã bị vải thô nhét chặt, chẳng phát ra được thanh âm nào.
Phía xa, cửa nhà bà bà kẽo kẹt mở ra, giọng nghi hoặc vang lên:
“Người đâu rồi? TruyenLau
“Chắc lại là bọn trẻ con nhà ai nghịch ngợm thôi.
“Ấy, sao Ngọc nhi còn chưa tới, chẳng lẽ mưa to quá mắc kẹt ở tiệm?
“Ta nấu món măng trúc tươi kho chay mà nó ưa thích nhất, không mau đến thì ông già nhà ta lại ăn sạch mất…”
Một giọt lệ nóng hổi trào ra từ khoé mắt, ta khẽ gọi một tiếng “Bà bà” trong lòng. Website TruyenLau.com
Song bà đâu nghe thấy, chỉ xoay người đóng cửa lại.
Ta bị ném vào một cỗ xe ngựa, cửa sổ bịt kín hắc bố, chẳng rõ bên ngoài ở đâu, cũng chẳng biết đã đi bao lâu, chỉ nghe giọng nói người qua đường dần từ phương Nam chuyển thành giọng phương Bắc.
Đến khi bị kéo xuống xe, ta đã đứng trước hoàng thành Tử Cấm.
Toà cung điện nguy nga mà nửa đời ta trốn chạy, nay lại sừng sững trước mắt, cúi xuống nhìn ta.
Đám đại hán phía sau rút lệnh bài từ trong ngực, dẫn ta tiến vào Kim Loan điện.
Từ xa, trông thấy một thân ảnh quen thuộc, dáng người thẳng tắp đang quỳ gối ngoài Kim Loan điện.
Vài tiểu thái giám bò sát dưới đất, dùng giẻ lau qua lau lại, trong không khí vương vất mùi máu tanh.
Trái tim lặng lẽ khẽ động.
Đám đại hán đẩy ta một cái: “Đợi ở đây.”
Ta loạng choạng đứng bên cạnh Thẩm Quân An, cúi đầu nhìn thấy trên trán hắn mồ hôi ròng ròng, đôi má hốc hác, môi tái nhợt, yếu ớt tựa tờ giấy trắng.
Sau khi chia lìa, dường như hắn chẳng hề sống yên ổn, thân thể gầy rộc cả đi.
Ta nhịn chẳng được mà khẽ bật cười.
Thẩm Quân An khẽ cử động, quay đầu, ngẩng lên nhìn.
Trong ánh mắt hắn chợt loé một tia sáng.
“Là nàng…”
16.
Ta khẽ mỉm cười: “Vương gia bình an chứ?”
Hắn vội vàng cúi đầu, cẩn thận vuốt lại mấy sợi tóc loà xoà bên mai, dùng tay áo lau sạch bụi bẩn trên mặt, khiến bản thân trông bớt chật vật.
Bận rộn một hồi lâu, hắn mới quay lại, đưa tay về phía ta, dường như muốn nắm lấy tay ta, song lại bị ta tránh đi.
Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung, đầu ngón bất lực siết chặt thành quyền, rồi chậm rãi buông xuống.
Hắn mím môi, trầm ngâm rất lâu, cẩn trọng mở miệng:
“Nàng… đã đi đâu? Ta đến nhà tìm, chẳng thấy tung tích.”
“Có liên quan gì đến Vương gia chăng?”
Lời ta như mũi dao đâm thẳng, khiến hắn thương tâm, ánh mắt ảm đạm, nơi đáy mắt phảng phất một tầng đỏ.
“Đừng đối xử với ta như thế… Từ sau khi nàng rời đi, ta luôn hối hận, khắp nơi tìm kiếm. Ta đến thôn nàng từng ở, mới phát hiện nàng chưa từng quay lại.
“Trời đất bao la, vậy mà chẳng thể nghe được một tin tức của nàng. Nàng nhẫn tâm rời đi, thật sự không màng đến ta sao?”
Nhưng khi ấy… chẳng phải chính hắn đã bảo ta rời đi ư?
Ta một mình men theo quan đạo, xuôi về phương Nam, đi suốt một tháng, ba mươi ngày, lại tựa như đã bước hết nửa đời người.
Tình ý, tâm động của mấy năm qua, từng bước từng bước đều tan biến dưới gót chân.
Ngày đầu gặp A bà, nghe ta nói đã mất phu quân, bà tặng ta hai con cá.
Khi nấu canh, ta vừa nấu vừa khóc, nước mắt không sao kìm được, từng dòng trào ra như suối.
Ta hiểu rõ, bản thân khóc không phải vì Thẩm Quân An, mà là vì Triệu Ngọc đã bỏ ra năm năm tình cảm, cuối cùng vẫn chẳng được chân tâm đáp lại.
Ta khóc thương cho chính mình.
“Ngọc nhi, ta xin lỗi. Ngươi trở về có được không, nấu cho ta thêm một lần canh cá, được chăng?”
Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.