Ta đã giết người.
Huyện lệnh lập tức tuyên án: xử trảm, giam chờ ngày chém đầu.
Ta chẳng mấy bận tâm tội danh là gì, chỉ thất thần nhìn đôi tay dính máu.
Bất chợt nhớ lại những việc từ lâu chưa từng nghĩ đến.
Ta nhớ mẫu thân khi bị hại, cũng chảy rất nhiều máu.
Nàng dập đầu cầu xin, lời lời rơi máu, thẳng đến khi đầu vỡ máu loang.
Mặt đất toàn là huyết của mẫu thân.
Ta bị bọn nô bộc ghì chặt trong góc, nửa mặt ép xuống nền, máu theo vết nứt lát đá tràn tới, lạnh lẽo dán chặt một bên mặt, khiến ta gần như nghẹt thở.
Mẫu thân cứ thế, trước mắt ta, máu chảy cạn, hơi thở đoạn tuyệt, đôi đồng tử đen kịt mở trừng, vô thần nhìn ta.
Ta bị nha dịch áp giải, nhưng chẳng phải tới ngục, mà lại lén đưa ra cửa nhỏ, dừng trước một cỗ xe ngựa.
Tiểu đồng vén rèm, lộ ra gương mặt tinh tế dịu dàng của Thẩm Quân An.
Hắn rất tuấn nhã, trong mắt mang theo ôn nhu, dẫu chẳng nói lời nào, khóe môi cũng cong nhẹ, khiến người ta như tắm gió xuân.
TruyenLau
Khi ấy hắn đến nha môn làm việc, ngẫu nhiên gặp ta.
“Ngươi tên gì?” hắn hỏi.
“Triệu Ngọc.”
Hắn gật đầu: “Từ nay ngươi theo ta, ta sẽ bảo hộ ngươi.”
TruyenLau
Quả nhiên, hắn đã che chở ta suốt năm năm.
Còn nay, hết thảy đều đã tan biến.
Bà lão từng cho ta một mái nhà, song rất nhanh đã không còn; Thẩm Quân An cũng từng cho ta một mái nhà, rồi lại chính tay đẩy ta ra khỏi.
Có điều, không sao. Ta cũng có thể tự cho mình một nơi chốn.
Không nhờ ai, ta vẫn có thể sống tiếp. Website TruyenLau.com
Ta khom mình hành lễ:
“Ý nguyện của nô tỳ đã quyết, Vương gia bảo trọng.”
Thẩm Quân An mím chặt môi, như muốn nói, rồi lại nuốt xuống.
Hắn phất tay áo rời đi, chỉ để lại một câu:
“Tùy ngươi.”
Hôm ấy, hắn tuyên bố sẽ cưới Trần Hạn làm chính thê.
Còn ta thu dọn hành trang, thừa lúc hoàng hôn buông, bước lên con đường nam hành.
9.
Ta đem con cá chép cỏ kia hầm nhừ, múc một bát lớn đặt vào hộp cơm, xách hộp cơm gõ “cộc cộc” vào cửa nhà bà lão bên cạnh.
Cửa mở hé một khe nhỏ, một đôi mắt đục ngầu già nua hiện ra sau cánh cửa.
“Á! Yêu quái ở đâu tới đây!”
Một lão ông gầy gò bật cửa lao ra, tay vung gậy gỗ gõ ngay lên đầu ta.
Ta còn chưa kịp kêu thì bà lão đã “ối chao” một tiếng, từ trong nhà vội vã chạy ra, đưa tay đoạt lấy gậy gỗ trong tay ông lão, rồi xoay tay quất ngay một cái vào mông lão.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được đánh người!”
Bà quay đầu nhìn ta cười áy náy: “Người già rồi, chỗ này chẳng còn linh mẫn nữa.”
Bà đưa tay chỉ lên đầu mình, ý tứ rõ ràng.
Ông lão ấm ức, chẳng nói chẳng rằng nằm lăn ra đất, tức giận kêu to:
“Lạnh chết ta, thương chết bà!”
Ta không nhịn được bật cười.
“Bà bà, ta mang canh cá tới đây.” Ta đưa hộp cơm ra, “Con cá bà cho béo tốt, hầm canh thật vừa.”
Bà lão vỗ tay reo: “Vừa khéo, ta cũng mới nấu cơm xong, chỉ thiếu một bát canh. Nương tử nếu không chê, thì ở lại ăn cùng đi.”
Trên bàn bày mấy đĩa điểm tâm, cua mập, thêm mấy món nóng hổi.
So với yến tiệc nơi vương phủ tất nhiên kém xa, nhưng lại thắng ở sự đầm ấm thân tình.
Bà nhớ trước kia ta từng nhắc qua chuyện phu quân đã mất, bèn hỏi:
“Nương tử nay một thân một mình, định tính sao đây?”
Ta lắc đầu: “Chưa nghĩ ra, ta cũng có chút tay nghề, biết nấu ăn, chế hương, đọc sách viết chữ cũng thông, chỉ là chẳng biết có thể làm việc ở đâu.”
Nói rồi lại bất giác thở dài.
Rời xa chốn phồn hoa đã quá lâu, đến cả bản lĩnh kiếm tiền cũng quên mất.
Quả nhiên, con người chẳng thể mãi sống dưới cánh che chở của kẻ khác.
Ánh mắt bà lão bỗng sáng lên: “Nương tử biết chế hương sao? Vậy thì tốt quá, ta vốn có một tiệm hương liệu, không lâu trước chưởng quỹ trong nhà gặp nạn bỏ đi, ta còn đang lo chẳng ai quản lý đây.”
“Thật vậy sao? Vậy thì đa tạ bà nhiều lắm.” Ta vui mừng khôn xiết.
Bà họ Chu, dưới danh có mấy cửa hiệu, ngoài thành còn mấy trang trại, quả là một phú bà thực sự.
Hai ông bà thường ngày ở đại trạch trong thành, hôm nay về quê tế tự con trai, ngờ đâu lại có duyên gặp ta.
Bà nâng bát húp một ngụm canh cá trắng đục, không nhịn được tấm tắc: “Canh này thật thơm, nương tử quả khéo tay.”
“Nếu còn có thằng Lãng, hôm nay nó ắt có phúc được ăn rồi.”
Trong mắt bà ánh lệ chợt dâng.
Ông lão ôm bát ừng ực tu liền hai bát lớn, kêu lên: “Đừng cho nó uống, đều là của ta hết!”
Bà bật cười trong nước mắt, nhẹ đánh ông một cái vào vai.
Cảnh tượng bình thường giản dị như vậy, rơi vào mắt ta lại trở nên xa xăm chẳng thể với tới.
Ta từng mơ tưởng cùng Thẩm Quân An sánh vai đến bạc đầu.
Song thế sự đổi thay, cuối cùng chỉ còn xa lạ.
Ta đến hiệu hương của bà làm chưởng quỹ, ngoài ra còn gánh trách nhiệm chế tác hương liệu mới.
Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.