Hắn nắm lấy vạt váy ta, vừa cầu khẩn vừa khấn nguyện.
Người cao cao tại thượng ấy, rốt cuộc cũng có ngày cúi đầu vì ta.
Nhưng thế thì có ích gì?
Ta không muốn nấu canh cho bất cứ ai nữa, cũng chẳng muốn cúi mình trước bất kỳ kẻ nào.
“Thẩm Quân An, ngươi cầu ta quay về, thế mà lại vì một nữ nhân khác mà quỳ xuống. Trái tim ngươi quả thật giống thuyền cỏ của Gia Cát Lượng, đầy rẫy mũi tên.”
Sắc mặt hắn khựng lại, nửa lời cũng không thốt nên.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa Kim Loan điện nặng nề mở ra, mùi mục nát tràn ra, xen lẫn mùi máu tanh.
Ta bị xộc mùi mà lùi lại mấy bước.
Bên trong tối om, chẳng thấy được thứ gì.
Đại thái giám liếc ta một cái, lại quay sang nói với kẻ quỳ dưới đất:
“Thẩm vương gia, Hoàng thượng đồng ý cho ngài đón thê tử trở về.”
Thẩm Quân An mừng rỡ vô ngần, liên tục dập đầu hướng Kim Loan điện: “Thần, đa tạ Hoàng thượng.” TruyenLau
Hắn vốn là vương gia tôn quý, thuở nhỏ từng theo lão vương chinh chiến sa trường, có cốt cách và phong cốt võ tướng, thế mà nay đã hóa thành một vũng bùn nhơ.
“Đừng vội tạ,” thái giám lạnh lùng cười, “Hoàng thượng còn có điều muốn hỏi.”
Thân thể đang phủ phục của hắn thoáng run khẽ.
Thái giám chỉ ta: “Hoàng thượng hỏi ngài, nàng và người trong điện kia, ngài chỉ được chọn một.”
“Vương gia, mời chọn.” TruyenLau
Thẩm Quân An đột nhiên ngẩng đầu.
Trời đất trong khoảnh khắc tĩnh lặng.
Hắn chậm rãi cúi đầu, không nói một lời, bàn tay bên thân từng chút từng chút siết chặt, thân hình gầy gò khẽ run, dường như đang kìm nén cơn phẫn hận và bất cam cực lớn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khóe môi ta nhếch lên nụ cười lạnh nhạt, đối với kết cục chẳng hề bất ngờ này, cũng không buồn đáp lại.
Đến khi hắn gian nan thốt ra cái tên Trần Hàn, lòng ta như mặt hồ phẳng lặng.
Thái giám thoả mãn, ngoắc tay vào trong điện.
Một nữ tử áo quần rách rưới, đầu tóc bù xù, bị người đẩy ra, ngã nhào vào lòng hắn.
“Vương gia.”
Tiếng gọi thê lương bi thương tột bậc.
Hắn ôm chặt nàng ta, tựa như ôm lại trân bảo thất lạc lâu ngày.
Hắn chẳng màng mùi hôi thối trên thân Trần Hàn, dịu dàng vuốt tóc nàng: “Đừng sợ, Hàn nhi đừng sợ, có ta ở đây.”
Thân thể Trần Hàn vẫn run rẩy không ngừng, nàng nhìn ta đứng một bên, bỗng đôi mắt trợn lớn, miệng há hốc, sắc mặt lộ rõ nỗi kinh hoàng cực độ.
Nàng run run chỉ thẳng vào ta, điên loạn gào thét:
“Là ngươi! Là ngươi!”
Thẩm Quân An ngẩn ra.
“Ngươi cố ý!
“Ngươi đẩy ta xuống nước, còn nhét cây phượng trâm vào tay ta! Ngươi muốn ta làm thế thân thay ngươi chịu chết!”
Hắn ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn ta, chẳng hiểu những lời kia là gì.
Khóe môi ta cong lên nụ cười lãnh đạm:
“Không phải chính ngươi từng nói, muốn làm Cửu công chúa sao?”
Nàng chết lặng tại chỗ, rất lâu sau mới bật khóc nức nở.
Thẩm Quân An mặc kệ tiếng khóc xé lòng của Trần Hàn, bò đến trước mặt ta, níu váy ta mà run giọng:
“Là nàng sao? Công chúa…”
Giây phút ấy, hắn chẳng khác nào chú chó hoang vô chủ, đói khát tìm nơi nương náu.
“Không… không phải nàng, nàng lừa ta.”
Hắn không dám tin, hóa ra bao tình cảm chất chứa trong lòng, lại sai lầm đặt nhầm người.
Ta rút vạt váy khỏi tay hắn, chẳng ngoảnh lại mà bước thẳng vào Kim Loan điện.
Cánh cửa từ từ khép lại sau lưng, ánh mắt tuyệt vọng của hắn từng chút từng chút bị chắn ngoài kia.
Lâu sau, ta nghe thấy một tiếng nghẹn ngào dài dằng dặc, vừa uất ức vừa bi thương.
Trong điện không thắp đèn, chỉ có một ô cửa sổ bên trái hé mở, luồng sáng mỏng manh chiếu vào, rọi sáng ngai vàng rực rỡ trên cao.
Khuôn mặt hung lệ thường quấy nhiễu ta trong mộng, lúc này nửa ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra một con mắt bệnh thái, lạnh lẽo nhìn thẳng về phía ta.
“Ngọc nhi, đã lâu không gặp.”
17.
Qua mười năm, ta lại một lần nữa bước vào nơi cung Khôn Ninh.
Thuở bé, từng được mẫu hậu ôm trong lòng, ngồi đây ngắm hoa, nghe chim hót.
Về sau, khi Tạ Uyên cầm giả chiếu bức cung, giết phụ hoàng, hại huynh đệ, liền đem ta giam ở Khôn Ninh cung này.
Cung điện canh phòng nghiêm mật, nửa điểm gió cũng không lọt.
Ta ngồi trên bậc đá, nghe bên ngoài đao kiếm chạm nhau chan chát, tiếng thảm thiết vang khắp trời.
Nay cảnh vật đã đổi thay, Khôn Ninh cung cũng hằn dấu vết năm tháng, song trong điện bài trí vẫn giống hệt khi ta rời đi.
Một lão thái giám bưng mâm cơm bước vào.
Hắn chân đi không tiện, khập khiễng, đầu cúi rất thấp.
“Công chúa, thỉnh dùng bữa.”
Ta mở to mắt, không dám tin vào tai mình.
“Lý gia gia?”
Phịch một tiếng, hắn quỳ rạp xuống đất, dập đầu.
“Nô tài không dám.”
Giữa ta cùng Lý Đức Thắng có chút giao tình.
Khi Tạ Uyên còn ở tiềm để*, hắn đã hầu cận bên cạnh, tuổi tác hơn Tạ Uyên không ít, lại là kẻ hiếm hoi một lòng chân thành đối với y.
*Tiềm để: Nơi ở của vua trước khi lên ngôi
Bởi thế trở thành tâm phúc của Tạ Uyên.
Những ngày ta bị giam cầm, hắn phụng mệnh canh giữ, đôi khi cùng ta hàn huyên, lâu dần cũng thêm phần quen thuộc.
Sau này ta đào thoát khỏi hoàng cung, cũng nhờ hắn trợ giúp.
Ta vội vàng đỡ hắn đứng dậy.
Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.