Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Mọi sự đâu vào đó, ta ngồi trên bậc đá nhỏ trong viện, ôm mấy nén bạc vụn còn sót lại mà sầu muộn.

Thẩm Quân An thật quá mức keo kiệt, đường đường là một vị Vương gia, vậy mà chỉ cho ta ngần ấy bạc.

Hà tiện đến chết.

Bà lão hàng xóm gõ cửa viện, tay xách mấy con cá trắm cỏ.

“Tiểu nương tử sao lại ở một mình chốn hẻo lánh thế này? Phu quân đâu?”

Bà đảo mắt nhìn quanh, ngạc nhiên nơi thâm sơn cùng cốc này lại chỉ có một nữ tử.

Ta nghĩ ngợi rồi đáp: “Chết rồi.”

Nói xong lại gật đầu thật mạnh, “Đúng, chết rồi!”

Bà lão sững sờ, nhận ra mình lỡ lời, còng lưng bước vào, nhét cá vào tay ta.

“Cá này nhà ta tự nuôi, béo lắm, nếu cô thích ăn cứ nói, lần sau ta lại mang sang.”

Chưa kịp để ta mở miệng, bà đã quay lưng bỏ đi.

Ta bật cười khẽ.

Thực ra, ta vốn chẳng mấy ưa ăn cá sông.

Nhưng Thẩm Quân An lại thích.
TruyenLau.com
Sau khi ta nhập phủ, việc ẩm thực của hắn liền rơi vào tay ta.

Hắn thích ăn cá, mà lại kén chọn vô cùng.

Cá phải chọn loài mềm nhất, từng chiếc xương phải gỡ sạch, rưới rượu mật, tẩm tương thanh, rồi dùng nước hầm giò, hầm gà, hầm măng mà om lửa nhỏ.

Xương phải lọc sạch sẽ, xương cá phải lọc nhanh dứt khoát, không được làm hỏng dáng cá. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Các loại canh cũng có quy củ.

Như gà, phải chọn gà mái tơ vàng, rửa sạch, chặt khúc, bỏ vào chum, thêm ít rượu hoàng hoa, rồi đặt vào nồi hấp bốn năm lượt lấy nước cốt gà. Sau đó lại thêm thịt tùng tử, măng non, đông cô, cùng chút thịt khô giã nhuyễn, hầm liền mấy canh giờ mới thành.

Dạo gần đây thân thể Thẩm Quân An chẳng được tốt, ta càng thêm chú trọng khi nấu nướng.

Chỉ một con cá thôi cũng đã tốn nửa ngày công phu. TruyenLau.com

Bà tử trong bếp thường trêu ta: “Miệng Vương gia đã bị nương tử nuôi hư rồi, người khác nấu hắn chẳng buồn động đũa.”

Ta rũ mi mắt, mỉm cười nhàn nhạt, nghe vào tai lại ngọt ngào như mật.

Ngoài cửa, nha hoàn thân cận Lục Chi vội vã chạy tới: “Nương tử, Vương gia mang theo một cô nương trở về.”

“Cô nương nào?”

Ta ngẩn ra trong thoáng chốc, chưa hiểu vì sao Lục Chi lại hoảng hốt đến thế.

Dù sao suốt năm năm chung sống cùng Thẩm Quân An, bên cạnh hắn chưa từng có nữ nhân khác.

Mãi đến khi cô nương tên Trần Hàn kia đứng trước mặt ta, ta mới bừng tỉnh —— Thẩm Quân An đã động tâm với người khác rồi.

3.

Khuôn mặt kia vậy mà lại có đến bảy tám phần giống ta.

Trần Hàn không thích ăn cá ta nấu, nàng bịt mũi, làm nũng kéo tay áo Thẩm Quân An: “Vương gia, thiếp không chịu nổi mùi tanh của cá.”

Con cá ấy ta đã dùng bạc hà, hồ tiêu, tử tô, hành để chà rửa từng chút, lại đặc biệt cho thêm mơ xanh để khử tanh, tăng hương vị.

Chỉ còn phảng phất mùi thanh tươi.

Ta đưa mắt nhìn về phía Thẩm Quân An, song hắn không liếc ta lấy một cái, chỉ dịu giọng dỗ dành: “Nàng không thích thì cất đi là được.”

Sau đó lại quay sang phân phó hạ nhân: “Về sau trong phủ không được làm món cá sông nữa.”

Một câu chê bai lơ đãng của Trần Hàn, liền trở thành quy củ trong vương phủ.

Lục Chi thấp giọng nói: “Nhưng món cá này nương tử tốn cả ngày mới làm xong, Vương gia chẳng lẽ không nếm thử sao?”

Thẩm Quân An chỉ liếc thoáng qua chiếc bát sứ nghi ngút khói, lạnh giọng đáp:

“Việc ấy để hạ nhân làm là được, nàng là thiếp thất của ta, tự tay nấu nướng ra ngoài chỉ khiến vương phủ mất thể diện.”

Trần Hàn mỉm cười ngọt ngào: “Tay nghề hầu hạ của tỷ tỷ thật tinh thuần, muội quả thực thẹn không bằng.”

Rồi lại quay đầu làm nũng với Thẩm Quân An: “Thiếp thì không làm được những thứ này đâu, sau này nếu Vương gia muốn uống canh cá, xin đừng tìm thiếp.”

Nói xong còn hừ khẽ, kiêu ngạo ngẩng đầu.

Thẩm Quân An thuở trẻ theo lão Vương gia chinh chiến sa trường, được tiên hoàng phong làm thân Vương khác họ, khí thế nghiêm cẩn, người thường chẳng ai dám cùng hắn nói năng như vậy.

Ta không khỏi toát mồ hôi lạnh thay nàng.

Nhưng Thẩm Quân An chẳng những không giận, còn giơ tay véo gương mặt nàng, giọng điệu cưng chiều:

“Miệng lưỡi sắc bén, ta nào nỡ để nàng phải làm những việc này?”

Ta cúi đầu, mân mê vết dao nơi ngón tay, trong lòng bất chợt dâng lên một cơn chua xót khó gọi tên.

Con cá ấy, cuối cùng ta ban cho Lục Chi.

Lục Chi khẽ an ủi: “Vương gia chỉ là nhất thời mới mẻ thôi, làm sao nỡ lạnh nhạt với nương tử.”

Nhất thời mới mẻ ư?

Thái độ Thẩm Quân An dành cho Trần Hàn, rõ ràng là chân tình sâu nặng.

Nhớ lại suốt năm năm ở bên nhau, hắn cũng chưa từng dành cho ta sự kiên nhẫn ôn nhu đến vậy.

Thấy ta buồn bã, Lục Chi vội vàng nói tiếp: “Theo nô tỳ thấy, Vương gia chưa chắc đã thật sự thích nàng ta, chẳng qua gương mặt kia có tám phần giống nương tử, e rằng Vương gia vì dung mạo ấy mà đưa nàng vào phủ thôi.”

Nhưng thật sự là thế chăng?

Suốt nửa tháng liền, Thẩm Quân An chẳng chịu gặp ta.

Thỉnh thoảng ta đi tìm, đều chạm mặt Trần Hàn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu