Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cửu Công Chúa Hóa Rồng Chi Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15

“Được.”

Nói đoạn, hắn không còn kìm nén.

Tình cảm chôn giấu mười mấy năm, rốt cuộc bùng nổ, cuồng dại chẳng chút kiêng dè.

Nhìn tấm màn trướng lay động, khóe mắt ta rơi một giọt lệ.

Nước cờ này, ta đã đi suốt mười năm.

Phụ hoàng, muôn vàn sai lầm, nhưng sai lầm lớn nhất, chính là giết chết mẫu thân.

Đêm mẫu thân khuất, ta mới hiểu quyền lực là gì.

Là một lưỡi dao vô hình, nắm trong tay thì có thể định đoạt sinh tử của muôn người.

Ta âm thầm thề nguyện, khiến hết thảy những kẻ hại chết mẫu thân đều phải trả giá, để bọn họ không ai thoát khỏi lời nguyền vận mệnh.

Thuần quý phi, Tạ Uyên, và cả… Thẩm Quân An.

Nếu năm ấy ta biết, Thẩm Quân An chỉ vì nghe được chuyện Thuần quý phi muốn ủng hộ Tạ Uyên nắm quyền triều chính mà bị nàng hạ lệnh truy sát.

Ta quyết sẽ không liều mình che chở cho hắn.

Thuần quý phi cũng sẽ không ngờ là ta đã nghe thấy bí mật kia, càng sẽ không trút mọi oán hận lên người mẫu thân. Website TruyenLau.com

Thẩm Quân An hẳn không bao giờ biết, bao năm qua, mỗi bát canh ta dâng, mỗi món ăn ta dọn, đều là độc dược thúc giục mạng hắn.

Hắn chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Ban đầu, ta định vạch trần thân phận không phải hoàng tộc của Tạ Uyên trước triều thần. Thế nhưng những kẻ phản đối hắn, kẻ thì bị giáng chức, kẻ thì mất mạng.

Cả triều đình, rốt cuộc đều rơi gọn trong tay hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ta từng ngỡ, mình đã không còn cơ hội báo thù.

Nào ngờ, hắn lại hóa thành một kẻ điên.

Một kẻ điên, thích hợp làm con rối.
Website TruyenLau.com
Ngày Lý Đức Thắng đến nhà Chu bà bà, ta nhìn thấy tương lai mà ta hằng khát vọng.

22.

Ta bầu bạn cùng Tạ Uyên mười năm.

Thái y nói, bởi có ta ở bên, hắn mới kéo dài thêm được ba bốn năm tuổi thọ.

Năm ta làm hoàng hậu thứ ba, Thẩm Quân An phát điên.

Độc dược năm xưa ta hạ trong canh, tích tụ bao năm, rốt cuộc hóa thành kịch độc không thuốc nào giải nổi.

Bọn thái giám kể rằng, hắn mỗi ngày khoác một chiếc áo choàng chưa thêu xong, chân trần chạy loạn khắp phố phường, trong ngực ôm một cây dù rách, điên cuồng níu lấy bất kỳ ai qua đường, hỏi có nhận ra chủ nhân của cây dù ấy chăng.

Ta chỉnh đốn hoa viên của mẫu hậu gọn gàng đâu vào đấy, nghe tin chỉ cười nhạt:

“Phải để hắn sống cho thật tốt.”

Chỉ có sống, ta mới có thể tận mắt nhìn thấy hắn thống khổ.

Còn về Tạ Uyên, ta từng bước từng bước đoạt lại quyền hành từ tay hắn: nội các, tam tỉnh lục bộ, cửu khanh. Những tiểu quan năm xưa ta âm thầm bồi dưỡng, mười năm sau đã thành rừng cây che trời nơi triều đình.

Sau khi tin tức Tạ Uyên chẳng phải hoàng thất truyền ra ngoài, ta thuận thế trở thành người thừa kế duy nhất không thể thay thế.

Triều đình tất nhiên dấy lên tranh nghị kịch liệt.

Nào là “nữ tử xưng đế, xưa nay chưa từng có”, nào là “hoàng hậu cướp quyền, chẳng ra thể thống”.

Song tất cả đều không còn quan trọng.

Quyền nằm trong tay ta.

Tạ Uyên có thể giết hết kẻ nghi kỵ, ta cũng có thể.

Ta chẳng bận tâm sử quan chép lại thủ đoạn tàn độc của ta ra sao, cũng chẳng màng hậu thế bình phẩm công tội của ta thế nào.

Dù sao, ta đã đứng ở đỉnh cao.

Chuyện xưa, đều như mây khói.

(Hoàn)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu