Đèn xe gần như được tắt cùng một lúc.
Vốn dĩ bị chói mắt trong chốc lát đã khiến mắt tôi rất đau, giây tiếp theo lại đen xì, thậm chí khiến tôi có cảm giác như bị mù tạm thời.
Khó khăn lắm mới hồi phục lại, thì phát hiện mặt Lưu Văn Tam đã xị hẳn xuống.
Lão cầm chén rượu, hơi nheo mắt nhìn vào chiếc xe kia.
Cửa xe mở ra, bước xuống không ít người, ít cũng phải tầm năm sáu mươi người.
Từ trên chiếc Lexus đi đầu, một người già tầm tuổi hoa giáp mặc một chiếc jacket mỏng bước xuống, mái tóc hoa râm vuốt ngược ra sau, nhìn trông rất gọn gàng nhanh nhẹn, ông ta giơ tay một cách tùy ý, kéo một chiếc ghê ra ngồi xuống.
Tôi rõ ràng có thể cảm nhận được, từ sau khi ông ta xuất hiện, đám ngư dân ở xung quanh và những người trên thuyền buôn bán dưới sông, đều trở nên căng thẳng hơn không ít.
Lúc này tôi mới phát hiện, bên cạnh ông già này còn có một người, chẳng phải chính là gã Phùng Khuất đó sao? Trên mặt Phùng Khuất không có mấy biểu cảm, hắn cũng nhìn tôi mấy cái, tôi không hiểu hàm ý trong đó là gì.
"Phùng Chí Vinh, Phùng mã chủ, thế trận không nhỏ." Lưu Văn Tam nhấp một ngụm rượu, bình thản nói.
Tim tôi đập mạnh một phát, lập tức, tôi liền nhớ ra vị Phùng Chí Vinh này là ai.
Trước đây khi trong nước vẫn còn chưa phát triển, thành phố Nội Dương vẫn còn chỉ là một thành phố nhỏ giáp sông, bên tàu bên bờ sông Dương, đều do những ông chủ có quyền có thế, hoặc là thương hội xây dựng.
Cuối cùng bị một tập đoàn tài chính lớn mua lại toàn bộ, người chủ đứng sau tập đoàn tài chính đó chính là Phùng Chí Vinh.
Ở thành phố Nội Dương gần như không ai là không biết ông ta! Bởi vì toàn bộ bến tàu trên sông Dương, đều là của ông ta, Phùng Chí Vinh!
TruyenLau
Vào thời điểm mười mấy năm trước làm công ở bên tàu, hoặc thuyền ngư dân buôn bán đều phải nộp phí cho Phùng Chí Vinh.
Xe đi đường có trạm thu phí, thuyền xuống sông có Phùng bến tàu! Vì để duy trì sự ổn định của bến tàu, trong tay Phùng Chí Vinh còn nuôi không ít người.
Sau đó thành phố Nội Dương phát triển lên, bên trên ra mặt, tốn món tiền lớn mua lại toàn bộ bến tàu trong tay Phùng Chí Vinh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông ta bèn dần dần mờ nhạt khỏi bến tàu bên sông...
Tim đập dồn xong, tôi mới hoàn toàn phản ứng lại.
Thiếu gia nhà Phùng Khuất, hóa ra chính là con trai của Phùng Chí Vinh! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thảo nào Lưu Văn Tam lại nói, Phùng đại thiếu gia rơi xuống sông Dương, bất kể lão đang làm gì, đều phải cun cút chạy lại giúp vớt người lên! Nhà họ Phùng đích thực có bản lĩnh và cũng có tư cách này!
Lúc này đích thân Phùng Chí Vinh tới, cũng nói lên một vấn đề.
Lưu Văn Tam chưa vớt người lên! Nên ông ta mới đích thân tới!
Dẫn theo bao nhiêu người như vậy, mục đích của ông ta không cần nói cũng đủ hiểu...
"Đây không phải là Phùng mỗ tôi phô trương, mà là anh, người vớt xác sông Dương, Lưu Văn Tam, ra cái giá đi, chỉ cần anh vớt con trai tôi lên bờ. Tiền, tôi trả được, không ít hơn bất cứ nhà nào bảo cậu xuống nước."
Phùng Chí Vinh bình thản nói.
Lưu Văn Tam bóc mấy hạt lạc vứt vào mồm, lại gắp một đũa thịt nhúng, chấm ít nước chấm, nhét một miếng to vào mồm.
"Thập Lục, ăn thịt, thịt cừu chín quá là dai, không ngon."
Lão hoàn toàn không đếm xỉa đến Phùng Chí Vinh, việc này khiến lưng tôi có hơi toát mồ hôi.
Nói không sợ? Mấy chục người còn đứng ở đây kìa, trước đây Phùng Chí Vinh là thổ hoàng đế ở sông Dương, hôm nay nhỡ ông ta kích động một cái, tôi với Lưu Văn Tam đều xui xẻo to.
Đương nhiên, đi với Lưu Văn Tam lâu thế rồi, tôi cũng tin tưởng lão
Gắp một miếng thịt lên ăn, cũng chẳng để ý dai hay không, nuốt trọn luôn xuống.
Lưu Văn Tam thì ăn rất ngon lành, mồm mép bóng nhẫy, rất nhanh một nồi thịt đã hết rồi, rượu cũng đã đến đáy.
Rõ ràng, lúc này bầu không khí cũng ngày càng trở nên bức bối.
Mấy chục người kia đều lộ ra vẻ mặt phẫn nộ, thậm chí có người còn lấy đồ nghề ra cầm trên tay!
Phùng Chí Vinh mới nói một câu: "Ăn no chưa?"
Lưu Văn Tam ợ một hơi, xong mới nói: "No thì no rồi, một nửa là thịt, một nửa là tức, mặt mũi Phùng Chí Vinh ông to hơn Lưu Văn Tam tôi, đưa mấy chục người này tới, định ép tôi xuống sông?"
"Nhưng tôi cũng nói rõ ràng cho ông biết, người, tối qua tôi vớt nguyên một đêm, không vớt lên được."
"Về sau có thời gian, có cơ hội, tôi sẽ vớt con trai ông lên, nhưng không phải bây giờ, tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa nhé."
Nói rồi Lưu Văn Tam đứng dậy, kêu lên: "Thập Lục, đi gọi dì Thái mày ra, chúng ta về thôn Liễu Hà nghỉ ngơi một thời gian."
Tim tôi đập thình thịch, co giò liền định chạy đi gọi Hà Thái Nhi.
Lập tức có mấy người liền vây lại, cứ thế quây lấy cái bàn của chúng tôi.
Thần sắc của Phùng Chí Vinh vẫn không đổi, nói: "Hôm nay con trai tôi bắt buộc phải lên bờ. Nếu không, không ai rời khỏi đây được."
Lưu Văn Tam tức đến bật cười: "Ha ha, thế thì đúng là không biết ai sẽ xuống nước đi vớt, ông có thể đi tìm đội vớt xác, Lưu Văn Tam tôi không có cái bản lĩnh đó."
"Thập Lục, mày cũng xem cho lão Phùng Chí Vinh này chút, lão định ép chú Văn Tam mày xuống sông, hại c.h.ế.t chú Văn Tam mày, còn sống được mấy hôm mới gặp báo ứng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nói thực lòng, ngoài sợ hãi ra, trong lòng tôi cũng rất khó chịu.
Phùng Chí Vinh đích thực có tiền có quyền, càng có thế lực.
Nhưng thế này là thế nào?
Hơn nữa, hôm qua chú Văn Tam đã mất cả một đêm ở dưới sông, người đúng là không vớt lên được, đây cũng chẳng phải là vấn đề tiền bạc.
Không thể nào ép lão xuống, để cùng c.h.ế.t dưới sông chứ?
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt của Phùng Chí Vinh, nhưng phát hiện chẳng nhìn ra gì bất thường cả.
Tướng mặt của ông ta rất tốt, tướng cốt cũng không kém, lại còn là bộ dạng sống thọ trăm tuổi...
Tôi mất tự nhiên nói: "Chú Văn Tam... ông ta chắc là chẳng có báo ứng gì... Còn sống được lâu lắm..."
Đây cũng hoàn toàn là câu nói vô thức của tôi.
"...." Lưu Văn Tam trợn mắt nhìn tôi một cái.
Cũng vào lúc này, Phùng Chí Vinh bất chợt giơ tay lên.
Tôi thất kinh, cũng theo bản năng mò cái búa ra, nếu phải đánh nhau thật, chúng tôi chắc chắn không đánh lại, nhưng trong tay tôi có cái búa, chắc chắn cũng lôi được vài thằng c.h.ế.t cùng.
Thậm chí nhìn Phùng Chí Vinh, tôi còn định xông lên, tóm được ông ta thì chắc là không đánh nhau nữa nhỉ?
Suy nghĩ chỉ diễn ra trong chớp mắt, kết quả những người kia lại chẳng có vẻ gì muốn động thủ cả.
Ngược lại Phùng Khuất quay người lại lên xe, từ trên xe bê một cái khay gỗ xuống, đặt lên chiếc bàn trước mặt tôi và Lưu Văn Tam.
Phùng Chí Vinh đưa tay lật mảnh vải trắng phủ trên cái khay gỗ ra.
Xuất hiện trước mắt chúng tôi, hóa ra là một bộ tiểu quái bằng vải đay, một chiếc quần vải thô, cùng một cuộn dây thừng dường như đã đứt đoạn.
Bên trên đó đặt một thanh mã tấu đầy vết gỉ sét.
Chiếc khay gỗ rất lớn, phải tới gần một mét, thanh mã tấu đó cũng rất dày dặn.
Tuy rằng đầy vết gỉ sét, nhưng lưỡi đao vẫn rất sắc bén, lưng đao lại rất dày rộng.
Ngoài ra, còn có một số đồ vật nhỏ, một chiếc chuông nhỏ gần giống với cái mà Lưu Văn Tam cho tôi, cùng một số đinh gỗ đào.
Lúc đó, mặt Lưu Văn Tam đã lập tức biến sắc.
Lão vụt bước lên trước hai bước, đến thẳng trước cái khay gỗ đó, tay ấn chặt xuống bàn, mắt đã đỏ cả lên.
"Những thứ này, tại sao lại ở chỗ ông?"
Rất rõ ràng, đây đều là đồ dùng của người vớt xác, chỉ có điều, tôi cứ cảm giác nhìn trông, bộ đồ nghề với quần áo này, tốt hơn nhiều so với bộ của Lưu Văn Tam.
Đặc biệt là thanh mã tấu kia, toát ra một luồng sát khí.
Lưu Văn Tam còn không có thanh đao lớn như thế, chỉ là một con d.a.o găm ngậm trên miệng mà thôi, hơn nữa cái chuông lão cho tôi cũng hỏng rồi.
Thậm chí tôi còn cảm giác, rất nhiều đồ của Lưu Văn Tam đều không đầy đủ.
Lão đích thực là một người vớt xác rất lợi hại!
Nhưng nếu so sánh với tôi bây giờ, thì là bản lĩnh của lão rất lợi hại, biết rất nhiều, nhưng trang bị thì lại không bằng cái thằng chân ướt chân ráo mới học nghề đỡ âm linh như tôi.
Người vớt xác cũng là một cái nghề rất lợi hại, chẳng lý gì mà chỉ có mấy món vũ khí nghèo nàn như vậy.
Một cuộn dây thừng, một bộ quần áo bằng vải đay, một con dao, một cái chuông...
Lưu Văn Tam mỗi lần xuống sông, đều là tay không đi liều mạng.
"Có những thứ này, chắc là anh có thế xuống sông rồi chứ."
Phung Chí Vinh không trả lời câu hỏi của Lưu Văn Tam, vẫn tiếp tục nói vấn đề xuống sông.
Lưu Văn Tam vẫn cứ giữ im lặng.
Phùng Chí Vinh lại bắt đầu nói: "Anh hôm nay chẳng phải đã nói với lão Quách rồi sao, sông Dương giai đoạn này, không yên lành!"
"Cả con sông Dương tốt nhất đừng có cho ngư dân xuống, cũng đừng có thuyền đánh cá, càng đừng có cho người tiếp tục làm nghề buôn bán trên sông, để tránh lại c.h.ế.t người nữa."
"Lão Quách chỉ là một đội trưởng của đội vớt xác, anh ta không có bản lĩnh làm tốt việc này, bên trên anh ta cũng chẳng có người nào để nói chuyện, chẳng mấy người làm ăn hay ngư dân chịu nghe anh ta."
"Nhưng chắc sẽ có người nghe Phùng Chí Vinh tôi."
"Hơn năm mươi người này của tôi, từ hôm nay sẽ bắt đầu đóng đô bên bờ sông Dương! Ai dám xuống sông, thì tiễn kẻ đó vào viện nghỉ ngơi, hết bao nhiêu tiền thuốc thang tôi chi! Đập nát thuyền, đền bao nhiêu tôi trả!"
"Lưu Văn Tam, tôi chỉ có một yêu cầu, tôi cần con trai tôi lên bờ!"
"Chỉ cần anh đưa được con trai tôi lên bờ, những thứ này không những cho anh dùng, tôi còn có thể cho anh luôn."
"Tôi biết anh muốn thứ gì nhất, tôi cần anh dùng xác c.h.ế.t của con trai tôi tới đổi!"
- Chương 1: Mạng Mẹ Tôi
- Chương 2: Âm Sinh Tử
- Chương 3: Hoành Tử Bất Nhập Môn
- Chương 4: Tiền Là Đồ Chết Tiệt
- Chương 5: Tiếp Âm Ở Vụng Lương
- Chương 6: Tình Mẫu Tử Vĩ Đại
- Chương 7:
- Chương 8: Một Mình Đi Tiếp Âm
- Chương 9: Thêm Một Bình Gốm Xương Mèo
- Chương 10: Mẹ Tròn Con Vuông
- Chương 11: Vết Tay Trên Mặt
- Chương 12: Dây Đỏ Đứt, Quỷ Vào Nhà
- Chương 13: Mẹ Hóa Sát
- Chương 14: Người Trên Mặt Nước
- Chương 15: Chuông Trấn Thi
- Chương 16: Chuyện Nhớp Nhúa
- Chương 17: Khe Nứt Dưới Chân Núi
- Chương 18: Quỳ Xuống
- Chương 19: Tiền Tang Lễ
- Chương 20: Cái Chết Kỳ Lạ
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23: Oán Có Đầu, Nợ Có Chủ
- Chương 24: Tiệc Tang Mà Như Tiệc Cưới
- Chương 25: Người Phụ Nữ Ngờ Nghệch - Ảo Giác?
- Chương 26: Lòng Tốt Làm Chuyện Xấu
- Chương 27: Ép Xác Đòi Tiền
- Chương 28: Tiền Này Không Thể Nhận
- Chương 29: Một phương án khác
- Chương 30: Thi Thể Treo Cổ
- Chương 31: Bộ Áo Đỏ Rực
- Chương 32: Tôi Yếu Tôi Có Lý
- Chương 33: Những kẻ hại ngươi đều sẽ chết
- Chương 34: Ba thước trên đầu có thần linh
- Chương 35: Trần Hi Tử
- Chương 36: Sao lại là đàn ông?
- Chương 37: Cậu có thể nhắm mắt được không?
- Chương 38: Thuyền chìm
- Chương 39: Không được động lung tung
- Chương 40: Xác đứng dưới sông
- Chương 41: Một cọng lông gà cũng không cho
- Chương 42: Kẻ mù mở đường âm
- Chương 43: Dương Trạch Tế Quỷ - Mười Nhà Mười Pháp
- Chương 44: Quả Phụ Của Người Chết
- Chương 45: Táng Tận Thiên Lương
- Chương 46: Xác Chết Đến Nhà
- Chương 47: Lòng Người Độc Hơn Ma
- Chương 48: Liễu Ám Hoa Minh
- Chương 49: Mũ Phán Quan Ôm Trăng
- Chương 50: Gà Đi Lùi, Chuột Cúi Đầu, Ma Dời Quan Tài
- Chương 51:
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 349
- Chương 349: Chương 350
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.