Tôi nhất thời còn chưa phản ứng lại.
Ai lại đi tặng quà cho tôi? Còn thần bí như thế này, chẳng hề lộ mặt?
Phùng Chí Vinh thì lại có chút vui mừng, nói: "Khiêng vào trong là được, không thấy La tiên sinh đang ăn sáng à?"
Người làm đó rõ ràng có chút khó xử, rồi mới nói nhỏ: "Gia chủ, không khiêng vào được, cái thứ đó lớn hơn cả cổng chính."
Tôi vừa nghe, trong lòng liền chấn động. Cổng chính của khu nhà họ Phùng này không hề nhỏ, cái thứ đó rốt cục lớn tới mức nào?
Cùng Phùng Chí Vinh theo người làm kia đi ra ngoài, bên ngoài cổng nhà họ Phùng đã có không ít người vây lại hóng chuyện.
Đấy là một cái rương gỗ phẳng dẹp cực lớn, cao tầm một mét, dài rộng phải đến gần bảy tám mét.
Đặt bằng trên mặt đất, vừa hay lớn hơn cổng chính nhà họ Phùng, không khiêng vào được.
Bản thân chiếc rương chặt khít kín mít, cũng đúng là chẳng biết ở trong để cái gì.
"Thay La tiên sinh mở ra xem!" Phùng Chí Vinh gọi một câu.
Lập tức có mấy người nhà họ Phùng liền lên trước. Khoảng tầm mười mấy phút sau, rương gỗ mới được mở ra.
Thứ ở bên trong khiến mí mắt tôi giật điên cuồng.
Chỉnh thể của nó là một cái sa bàn cực lớn, trong đó mô hình núi sông rõ nét, là một khu phong thủy cực đẹp.
Chỉ có điều trong đó lại ẩn giấu huyền cơ, Chi Lũng phân bố trong đó, sa thủy dựa vào nhau, nhìn thoáng qua thì chẳng biết huyệt nguồn nằm chỗ nào.
Tôi vốn cứ tưởng là do cái sa bàn này quá lớn, nên không nhìn ra phương vị, vô thức cũng lấy Định la bàn ra, đối chiếu nhìn một cái, rồi đồng tử mắt co mạnh lại.
Đây là một bố cục phong thủy tinh diệu phức tạp khác thường, không chỉ lợi dụng thế sa thủy, mà còn cả tướng thiên tinh, bố cục hùng vĩ. TruyenLau.com
"La tiên sinh, trong này còn có một bức thư."
Phần rương gỗ bị tháo dỡ được chất đống sang một bên, người làm ban nãy trên trán rịn mồ hôi, vội vàng chạy đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một bức thư.
TruyenLau
Tôi xé bì thư ra, trên một tờ giấy màu vàng nhạt, có nửa trang chữ, nét chữ rắn rỏi mạnh mẽ.
"Bạch mã qua khe, tháng năm vội vã."
"Chớp mắt bốn năm mươi mùa đã qua, La Trung Lương đã c.h.ế.t hai mươi hai năm, vốn nghĩ Địa tướng Kham dư không người kế tục. Chẳng thể ngờ bố cục Huyền Hà đ.â.m ô dựng, lại bị một tiểu bối phá giải, thực thấy thiên hạ người tài lớp lớp."
"Tướng cục phong thủy này, phiền nhiễu mỗ một đời, mỗ lấy sức người mấy chục năm, bao quát khắc họa, mời quan giải."
"Vì việc này, nên mời di cốt, vợ góa, và hài cốt con trai La Trung Lương tới nhà, nói chuyện tình cảm xa cách bốn mươi mùa." Nhìn nửa trang thư, nội tâm tôi kinh động.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quả nhiên vị Kham dư đại sư năm đó vẫn chưa chết, thậm chí y còn nhìn thấy trâu sắt đ.â.m đập sông Dương bị tôi phá hỏng!
Việc này cũng giống hệt như những gì tôi suy đoán, dòng nước lũ phía sau đó, mới là đòn đánh cuối cùng lợi dụng toàn bộ thiên thời địa lợi, cũng là việc ngoài tầm tính.
Nhưng nửa đoạn dưới, lại khiến mặt tôi lập tức biến sắc!
Tôi vụt co giò, lao vào bên trong cổng nhà họ Phùng!
Rất nhanh, tôi đã chạy đến dãy nhà bên!
"Bà nội!" Tôi trước tiên gọi lớn một tiếng, không có tiếng đáp lời, ánh mắt quét một lượt nhưng thấy hai cỗ quan tài vẫn đặt nằm dưới mái hiên.
Tôi lại vội vã đẩy cửa phòng bà nội ra, trong phòng trống không.
Ngay lập tức tim tôi đập đánh thịch một cái, trong lòng có dự cảm không lành.
Lại chạy ra phía trước quan tài, tôi cũng chẳng để ý được gì khác, đẩy nắp quan tài của bố tôi ra trước.
Bên trong hóa ra cũng trống trơn!
Lại mở nắp quan tài của ông nội ra, bên trong làm gì còn thi hài nào? Quan tài cũng trống rỗng!
Sắc mặt tôi lập tức trở nên trắng bệch.
Trong thời gian này ngao sói luôn đi theo bên cạnh tôi, lông trên lưng nó dựng ngược lên, vô cùng hung hãn và cảnh giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Phung Chí Vinh cũng đưa người đuổi theo vào trong sân.
"La tiên sinh, sao thế?" Ông ta hơi có chút gấp rút và kinh ngạc.
Có điều sau khi chạy đến bên cạnh tôi, mặt ông ta cũng biến sắc, nhìn trân trối vào cái quan tài rỗng.
Tôi không nói lời nào, nhìn quan tài chằm chằm, trong tay nắm lấy bức thư kia, gần như nó sắp bị tôi bóp rách, khớp ngón tay đều trắng hết cả lên.
Giọng nói của Phùng Chí Vinh vô cùng khó nghe, ông ta vụt quay người lại: "Mấy người làm ăn cái kiểu gì vậy! Ở trong nhà họ Phùng tôi, mà cũng có chuyện được?!"
Đám người làm nhà họ Phùng đi theo phía sau đều bị dọa không hề nhẹ, tận mấy người đều quỳ sụp xuống dưới đất.
Phùng Chí Vinh chửi bới om sòm, lại hạ lệnh cho người đi tìm! Tìm khắp cả thành phố Nội Dương! Lại đi liên hệ với người ở mọi phương diện, nghĩ cách tìm người đi chặn đường cao tốc.
Lòng tôi bức bối đến cực điểm.
Dẫn đến việc lời nói bên tai sau đó của Phùng Chí Vinh, tôi chỉ thấy trong đầu ong ong ù ù, cảm giác chẳng nghe thấy gì cả.
Vốn tưởng rằng phá giải xong vấn đề của trâu sắt, là đã giải quyết được phiền phức lớn nhất, rồi có thể điểm mộ chọn phần cho bố và ông nội tôi.
Bà nội cũng có thể sống cuộc sống tốt hơn chút, rồi tôi đi tìm hài cốt của Trương Cửu Quái về, là có thể thoải mái ở cùng bà nội, để bà có thể hưởng thụ niềm vui con cháu quây quần.
Cũng tôn trọng ý nguyện của bố tôi, mua căn nhà trong thành phố, từ từ ổn định lại, rồi cân nhắc việc đại sự cả đời.
Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ được rằng, kẻ đó đúng là vẫn còn sống!
Con mắt của y không ngờ lại nhắm tới bà nội! Nhắm tới di hài của bố tôi và ông nội tôi!
Lại giơ bức thư kia lên, tôi nhìn trân trân, cũng chẳng biết nhìn mất bao lâu, mãi cho tới lúc con mắt nhức mỏi, cần cổ cứng đờ, tôi vẫn không động đậy.
Lưu Văn Tam và Hà Thái Nhi cũng vào trong sân, bà nội tôi không thấy đâu nữa, nhà họ Phùng gây ra động tĩnh lớn như vậy, đương nhiên là không giấu hai người họ được.
"Chuyện thế nào vậy?" Mặt Lưu Văn Tam kìm nén đến đỏ bừng, trong mắt toàn là thẹn quá hóa giận.
Phùng Chí Vinh đứng cạnh tôi, kể sơ lược mấy câu về tình hình.
Lưu Văn Tam lại gọi tôi mấy câu, Hà Thái Nhi cũng vô cùng lo lắng, bảo tôi đừng vội quá lo lắng như thế, giờ đang nghĩ cách rồi, người sống sờ sờ như bà nội tôi, không dễ mà đưa đi như thế được.
Càng đừng nói đến chuyện còn có hai xác c.h.ế.t nữa.
Tôi lúc này mới nhúc nhích người, thời khắc này chỉ còn biết đem tất cả hy vọng đặt lên người Phùng Chí Vinh.
Sắc mặt của Phùng Chí Vinh thì lại chẳng được tự nhiên cho lắm, bảo tôi qua phòng khách của hậu viện trước, tất cả mối quan hệ và tài nguyên có thể sử dụng của nhà họ Phùng đều đem ra dùng hết rồi, không chỉ là thành phố Nội Dương, mà tất cả đường quốc lộ và đường cao tốc từ thành phố Nội Dương tỏa ra, ông ta đều đã xếp người đi kiểm tra.
Bây giờ tôi chẳng làm gì được, cũng chỉ còn cách nghe lời Phùng Chí Vinh.
Thời gian vụt trôi, chớp mắt đã đến chiều.
Người dưới trướng nhà họ Phùng đều lần lượt quay về, Phùng Chí Vinh cũng nghe không ít điện thoại, kết quả đều chẳng có tin lành.
Từ lúc ban đầu nhất lòng rối như tơ vò, cho đến sau cùng, tôi cũng chẳng còn cách nào khác mà phải bình tĩnh lại.
Kẻ này mấy chục năm trước, đã là một vị Kham dư đại sư, là nhân vật lớn trong giới phong thủy, đến cả ông nội tôi đều phải nhún nhường.
Y nhắm vào tôi, muốn làm việc gì, thì làm sao có thể không có sự chuẩn bị được?
Lại làm sao có thể để chúng tôi tìm thấy một cách đơn giản như thế, rồi đi ngăn chặn?
Trong chớp mắt, thời gian đã đến chập tối.
Hy vọng trong lòng tôi ngày càng ít đi, cuối cùng lúc trời sắp tối hẳn, lại có một người nhà họ Phùng, nói lúc dọn dẹp dãy nhà bên, phát hiện trong phòng bà nội tôi có một bức thư, hắn đem bức thư đưa cho tôi.
Tôi vội vàng mở ra xem, vẫn là bút tích đó, chỉ có vài câu chữ ít ỏi.
"Sau khi phá bố cục xong, cả nhà cậu tự khắc sẽ đoàn tụ, tôi chỉ cầu sinh môn, không cầu gì khác."
....... . ,,,....... .
Giải thích từ dịch giả
1. Nhu nhật: Chỉ các ngày xếp hàng chẵn trong Thiên can như Ất, Đinh, Kỷ, Tân, Quý. (Mấy chương trước quên ko giải thích, nay giải thích bù)
2. Sa thủy: thuật ngữ phong thủy, trong đó ‘Sa’ chỉ các vật nhô cao như đồi, gò, núi, cây cối, kiến trúc... có tác dụng chắn gió tụ khí, bảo vệ huyệt nguồn. ‘Thủy’ nghĩa hẹp chỉ nơi có nước như sông, suối, ao, hồ, thác, núi tuyết... nghĩa rộng chỉ các chỗ lõm như cửa sổ, cửa, thung lũng, bể cá, phòng tắm, giếng... Phong thủy truyền thống cho rằng núi quản nhân đinh, sông quản tiền tài.
- Chương 1: Mạng Mẹ Tôi
- Chương 2: Âm Sinh Tử
- Chương 3: Hoành Tử Bất Nhập Môn
- Chương 4: Tiền Là Đồ Chết Tiệt
- Chương 5: Tiếp Âm Ở Vụng Lương
- Chương 6: Tình Mẫu Tử Vĩ Đại
- Chương 7:
- Chương 8: Một Mình Đi Tiếp Âm
- Chương 9: Thêm Một Bình Gốm Xương Mèo
- Chương 10: Mẹ Tròn Con Vuông
- Chương 11: Vết Tay Trên Mặt
- Chương 12: Dây Đỏ Đứt, Quỷ Vào Nhà
- Chương 13: Mẹ Hóa Sát
- Chương 14: Người Trên Mặt Nước
- Chương 15: Chuông Trấn Thi
- Chương 16: Chuyện Nhớp Nhúa
- Chương 17: Khe Nứt Dưới Chân Núi
- Chương 18: Quỳ Xuống
- Chương 19: Tiền Tang Lễ
- Chương 20: Cái Chết Kỳ Lạ
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23: Oán Có Đầu, Nợ Có Chủ
- Chương 24: Tiệc Tang Mà Như Tiệc Cưới
- Chương 25: Người Phụ Nữ Ngờ Nghệch - Ảo Giác?
- Chương 26: Lòng Tốt Làm Chuyện Xấu
- Chương 27: Ép Xác Đòi Tiền
- Chương 28: Tiền Này Không Thể Nhận
- Chương 29: Một phương án khác
- Chương 30: Thi Thể Treo Cổ
- Chương 31: Bộ Áo Đỏ Rực
- Chương 32: Tôi Yếu Tôi Có Lý
- Chương 33: Những kẻ hại ngươi đều sẽ chết
- Chương 34: Ba thước trên đầu có thần linh
- Chương 35: Trần Hi Tử
- Chương 36: Sao lại là đàn ông?
- Chương 37: Cậu có thể nhắm mắt được không?
- Chương 38: Thuyền chìm
- Chương 39: Không được động lung tung
- Chương 40: Xác đứng dưới sông
- Chương 41: Một cọng lông gà cũng không cho
- Chương 42: Kẻ mù mở đường âm
- Chương 43: Dương Trạch Tế Quỷ - Mười Nhà Mười Pháp
- Chương 44: Quả Phụ Của Người Chết
- Chương 45: Táng Tận Thiên Lương
- Chương 46: Xác Chết Đến Nhà
- Chương 47: Lòng Người Độc Hơn Ma
- Chương 48: Liễu Ám Hoa Minh
- Chương 49: Mũ Phán Quan Ôm Trăng
- Chương 50: Gà Đi Lùi, Chuột Cúi Đầu, Ma Dời Quan Tài
- Chương 51:
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 349
- Chương 349: Chương 350
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.