Con ngươi của Từ Bạch Bì lập tức càng đỏ hơn lên.
Thân người lão ta không ngừng run rẩy, chằm chằm nhìn vào cái âm thai trên lưng tôi.
"Lão Hoàng, mày không nhận ra tao à? Đòi bảo vệ con bé c.h.ế.t tiệt này?!"
Kẻ cứu tôi hóa ra chính là cái âm thai này! Hoặc giả lão Từ Đại Mẫn kia bản lĩnh không nhỏ, có thể đọ sức với huyết sát.
Nhưng ngoài tôi ra, bọn họ đều không biết âm thai có gia tiên hộ thể, rốt cục dữ đến mức nào!
Trong Âm sinh cửu thuật có ghi chép.
Gia tiên da bị lột thần trí vẫn còn, tâm nó tính nó đều theo quỷ nhi.
Chỉ là nếu như âm thai vẫn chưa mở mắt, thì là thân hóa sát hồn chưa hóa sát.
Lúc nãy tôi bị dọa đến mất hồn, không nghĩ thông điểm này.
Trong tình huống này, hoặc cũng có khả năng cứu vãn khác.
Có điều hoàng tiên đã mất mạng, cái thần còn sót lại đó cũng hoàn toàn bị thân sát của âm thai lấp đầy.
Lời nói của Từ Bạch Bì, cũng hoàn toàn chẳng có bất cứ tác dụng nào.
Cái âm thai khoác da hoàng tiên đột nhiên lọc cọc một cái, lăn từ trên người tôi xuống.
Tuyết tuy nhỏ, nhưng cũng rơi tận mấy tiếng đồng hồ, trên mặt đất đã phủ một lớp hoa tuyết mỏng.
Một vết lăn dài in trên con đường tuyết, âm thai vừa vặn lăn đến dưới chân của Mạnh Hân Thư.
Lúc trước tôi không chú ý đến bên này, Mạnh Hân Thư và Từ Đại Mẫn rõ ràng là cũng đã có một trận ác chiến.
Con bò già đã c.h.ế.t hẳn, m.á.u chảy ra thấm đẫm một mảng đất lớn.
Ngoài số hoàng bì tử bị nó dẫm chết, đè c.h.ế.t ra, còn có thêm mười mấy cái xác hoàng bì tử nữa, trên người đều đẫm vệt nước, giống như sống sờ sờ mà bị dìm c.h.ế.t vậy.
Trên đầu Từ Đại Mẫn cũng ướt nhẹp đầy vết nước.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Con mắt lão trợn tròn, mồm miệng mấp máy, cũng hét lên một tiếng lão Hoàng chói tai.
Từ Bạch Bì lúc này, cũng đã chẳng còn rảnh để chú ý đến tôi nữa.
Lão ta đuổi tới bên cạnh Từ Đại Mẫn, gần như cả người đều phủ phục trên mặt đất, tốc độ của lão ta nhanh hơn nhiều so với ban nãy, giống hệt như một con hoàng bì tử to đùng lao như con thoi trên lớp tuyết.
"Đem da của lão Hoàng, lột về ngay!" Từ Bạch Bì gầm lên một tiếng the thé, lão ta lao vút về phía Mạnh Hân Thư! TruyenLau.com
Dưới ánh trăng, trên người Mạnh Hân Thư lại đột ngột tỏa ra một đám lớn sương mù.
Từ Bạch Bì chui vào trong lớp sương mù.
Giây tiếp theo, lão ta lại rầm một cái bị b.ắ.n ra ngoài.
TruyenLau.com
Lăn lộn ra ngoài ít nhất phải đến tận mấy mét, nhếch nhác không tưởng.
Tôi chỉ nghe thấy trong đầu, tiếng đàn bà thút thít lại lần nữa u u vang lên.
Ngoài ra, còn có cả tiếng kêu của hoàng bì tử.
Cái âm thanh này còn không giống như tiếng của mấy con hoàng bì tử nhỏ còn sống, nức nở bức bối vô cùng.
Từ Bạch Bì rõ ràng cũng chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Vị trí n.g.ự.c có thêm một vết lõm, cả người cũng toàn là hơi nước.
Ban nãy lúc lão ta lao lên trước, trong tay còn cầm cái tẩu thuốc, lúc này đã bị ngã gẫy làm đôi rồi.
Sương mù không chỉ uốn lượn xung quanh Mạnh Hân Thư, mà cả con phố rất nhanh đều bị lấp đầy.
Từ Bạch Bì sau khi bò dậy, lại đợi thời cơ tìm cách tấn công Mạnh Hân Thư.
Tôi khó khăn bò đến bên người Lưu Văn Tam, kiểm tra hơi thở của lão.
Điều khiến tôi thở phào một tiếng là, Lưu Văn Tam vẫn còn sống!
Nhiều nhất chỉ là bị hôn mê mà thôi.
Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Từ Bạch Bì lần thứ hai lao vào trong làn sương, đám hoàng bì tử con kia cũng chui vào trong, động thủ cùng lúc còn có Từ Đại Mẫn!
Phía trong sương mù không ngừng cuộn trào, ánh trăng dường như đều bị trùm lên một lớp màu máu.
Đột nhiên, trong làn sương cũng bị bao trùm một lớp ánh máu.
Lớp sương mù này cũng hơi tan đi mấy phần, cũng là trong chớp mắt này, tôi chỉ nhìn rõ được một phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hai tay Mạnh Hân Thư bóp lấy cổ của Từ Đại Mẫn.
Trên hai cánh tay lông mao màu đen đỏ trực tiếp bò kín cả cái đầu của Từ Đại Mẫn.
Tiếng hét thảm thiết của Từ Đại Mẫn từ lớn biến thành nhỏ.
Con mắt trợn to của lão cũng đang dần trở nên lụi bại.
Tôi rõ ràng cảm thấy, không giống như là Mạnh Hân Thư muốn bóp cổ c.h.ế.t lão, mà ngược lại là đôi tay đó chạm lên trên cái cổ lão, liền siết chặt lấy, rồi theo bản năng khép lại vậy!
Còn về Từ Bạch Bì lần này, thì lại ôm lấy cổ không ngừng lăn lộn trên mặt đất!
Âm thai treo trên cổ lão ta.
Cũng chẳng biết thứ cắn lấy cổ lão ta là con quỷ nhi này, hay là tấm da hoàng bì.
Giây tiếp theo, sương mù càng dày đặc hơn.
Có điều còn chưa đợi hoàn toàn bao trùm lấy bọn họ.
Thì Từ Bạch Bì đã một phát bật người dậy, hất văng cái âm thai ra.
Rồi lại đ.â.m mạnh lên người Mạnh Hân Thư,.
Cũng chẳng biết lão ta đã làm cái gì, mà lại đ.â.m hất tay của Mạnh Hân Thư ra!
Từ Đại Mẫn ngã nhào một phát ra đất, nhưng rõ ràng đã gầy đét hơn không ít so với ban nãy, như chỉ có hít vào mà không có thở ra.
Lão ta xốc Từ Đại Mẫn lên trên lưng, rồi rút lui về hướng đằng sau.
Thân người Mạnh Hân Thư rõ ràng trông rất cứng đờ, nghiêng người về phía trước.
Đám hoàng bì tử nhỏ kia cũng không ngừng ré lên rồi lao lên người Mạnh Hân Thư, liên tục cắn rứt như để đoạn hậu!
Từ Bạch Bì cõng Từ Đại Mẫn lao ra khỏi làn sương màu máu, chạy thục mạng về cuối màn đêm!
Sương mù trong nháy mắt đã khép lại, rồi tràn ra đuổi theo về phía bọn chúng.
Cũng chỉ duy trì không đến hai phút, liền đã biến mất khỏi tầm mắt của tôi.
Trên mặt đất ngoài xác c.h.ế.t của hoàng bì tử, xác c.h.ế.t của con bò già, cùng với vết m.á.u và dấu vết đánh đ.ấ.m ra, không còn bất cứ thứ gì khác, thứ còn lại chỉ là một bãi hoang tàn đổ nát.
Tim tôi điên cuồng đập thình thịch không ngừng, cái cảm giác kinh hãi ấy mãi vẫn chẳng tiêu tan.
Cực lực lôi Lưu Văn Tam đi về phía vị trí hậu viện, chân tay cũng vẫn cứ nhũn ra.
Tất cả những chuyện này đều quá nguy hiểm!
Ban nãy nếu không phải là âm thai, sợ rằng tôi đã thành quỷ c.h.ế.t treo bị hoàng bì đổi mạng.
Cũng may là Mạnh Hân Thư đủ hung dữ, nếu không, làm sao có thể trấn áp được Từ Bạch Bì?
Lúc này chúng tôi đều đã bị Từ Bạch Bì rút gân lột da hết rồi!
Mãi cho tới lúc kéo Lưu Văn Tam đến cổng hậu viện, tôi đúng là đã kiệt sức, nhưng nỗi hoảng sợ trong mắt và sự run rẩy trên người cũng vẫn không hề giảm bớt.
Trân trối nhìn về hướng mà Từ Bạch Bì và Từ Đại Mẫn bỏ chạy.
Chỉ có điều, bọn họ cũng vẫn không thấy quay lại.
Cũng chẳng biết giữa Từ Bạch Bì và Mạnh Hân Thư, ai hung dữ hơn ai?
Ban nãy nhìn lên thì Từ Bạch Bì ở thế yếu, nhưng tôi cảm giác lão ta quyết không đơn giản như thế, quá bán là gia tiên hộ thể, khiến lão ta gặp phải sơ sẩy gì đó.
Nhưng Mạnh Hân Thư tuyệt đối cũng không dễ đối phó.
Điều tôi muốn nhìn thấy nhất là Từ Bạch Bì ôm hận trong tay Mạnh Hân Thư, nhưng tính toán này, rõ ràng đã hụt mất rồi.
"Chẳng ai làm gì được ai, có điều lão Từ Bạch Bì này thù nhỏ cũng báo, chắc chắn sẽ còn dây dưa với huyết sát một thời gian tương đối dài."
"Con huyết sát này muốn cậu đỡ âm linh tiễn âm, mà đúng vào lúc tiễn âm thì lại bị phá hoại, nỗi hận Từ Bạch Bì của cô ta, tuyệt đối không ít hơn so với những kẻ hại c.h.ế.t cô ta."
"Cậu đã tính toán rất thông minh rồi, không cần quá để ý." Bên tai đột nhiên truyền lại một giọng nói.
Nói thật, tôi sợ giật cả mình, lập tức quay đầu lại.
Trương Nhĩ đứng ở sau lưng tôi, lão khoát tay sau lưng, cũng đang nhìn vọng ra hướng mà tôi nhìn.
Ban nãy lão cũng đang ở trong hậu viện nhìn?
Đương nhiên, tôi cũng chẳng cảm thấy việc Trương Nhĩ không ra tay có vấn đề gì, bản thân lão không cần thiết phải quản chuyện này.
Chỉ là tôi thấy lời của lão, khiến lòng tôi càng bức bối.
Có chút cảm giác khó chịu không nói ra được.
- Chương 1: Mạng Mẹ Tôi
- Chương 2: Âm Sinh Tử
- Chương 3: Hoành Tử Bất Nhập Môn
- Chương 4: Tiền Là Đồ Chết Tiệt
- Chương 5: Tiếp Âm Ở Vụng Lương
- Chương 6: Tình Mẫu Tử Vĩ Đại
- Chương 7:
- Chương 8: Một Mình Đi Tiếp Âm
- Chương 9: Thêm Một Bình Gốm Xương Mèo
- Chương 10: Mẹ Tròn Con Vuông
- Chương 11: Vết Tay Trên Mặt
- Chương 12: Dây Đỏ Đứt, Quỷ Vào Nhà
- Chương 13: Mẹ Hóa Sát
- Chương 14: Người Trên Mặt Nước
- Chương 15: Chuông Trấn Thi
- Chương 16: Chuyện Nhớp Nhúa
- Chương 17: Khe Nứt Dưới Chân Núi
- Chương 18: Quỳ Xuống
- Chương 19: Tiền Tang Lễ
- Chương 20: Cái Chết Kỳ Lạ
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23: Oán Có Đầu, Nợ Có Chủ
- Chương 24: Tiệc Tang Mà Như Tiệc Cưới
- Chương 25: Người Phụ Nữ Ngờ Nghệch - Ảo Giác?
- Chương 26: Lòng Tốt Làm Chuyện Xấu
- Chương 27: Ép Xác Đòi Tiền
- Chương 28: Tiền Này Không Thể Nhận
- Chương 29: Một phương án khác
- Chương 30: Thi Thể Treo Cổ
- Chương 31: Bộ Áo Đỏ Rực
- Chương 32: Tôi Yếu Tôi Có Lý
- Chương 33: Những kẻ hại ngươi đều sẽ chết
- Chương 34: Ba thước trên đầu có thần linh
- Chương 35: Trần Hi Tử
- Chương 36: Sao lại là đàn ông?
- Chương 37: Cậu có thể nhắm mắt được không?
- Chương 38: Thuyền chìm
- Chương 39: Không được động lung tung
- Chương 40: Xác đứng dưới sông
- Chương 41: Một cọng lông gà cũng không cho
- Chương 42: Kẻ mù mở đường âm
- Chương 43: Dương Trạch Tế Quỷ - Mười Nhà Mười Pháp
- Chương 44: Quả Phụ Của Người Chết
- Chương 45: Táng Tận Thiên Lương
- Chương 46: Xác Chết Đến Nhà
- Chương 47: Lòng Người Độc Hơn Ma
- Chương 48: Liễu Ám Hoa Minh
- Chương 49: Mũ Phán Quan Ôm Trăng
- Chương 50: Gà Đi Lùi, Chuột Cúi Đầu, Ma Dời Quan Tài
- Chương 51:
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 349
- Chương 349: Chương 350
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.