Kỳ thực tôi cũng không muốn dùng sát thuật, sẽ bij tổn thọ, cũng phải đoạt hai mạng quỷ.
Thời gian dài như vậy rồi, tôi cũng chưa từng dùng sát thuật lần nào.
Nhưng pháp y gặp nguy hiểm, rất khả năng là ngàn cân treo sợi tóc.
Đặc biệt là khi Đàm Phương chết, Tiểu Niếp đã hại mạng người rồi.
Lúc đó tôi liền biết, sợ rằng đã không thể đỡ âm linh được nữa.
Tuổi tác của Tiểu Niếp rốt cục vẫn còn quá nhỏ, tất cả những gì con bé trải qua đều quá mất tính người.
Ở độ tuổi này, cộng thêm mang bầu do thứ nguyên nhân kia, con bé làm sao có thể có tình mẹ được?
Mẫu tử sát g.i.ế.c người, đây không giống việc phá chút cấm kỵ đơn giản như những trường hợp không phải c.h.ế.t ngoài ý muốn, bị người hại chết, hay thân thể không toàn vẹn nữa.
Ban đầu cấm kỵ đầu tiên mà bà nội dạy tôi, chính là mẫu tử sát một khi đã g.i.ế.c người, thì không ai có thể trấn áp nổi, âm thai còn sẽ tự mình ra đời!
Tư duy đến đây, tôi đột nhiên nghĩ đến chuyện.
Pháp y có thể giải phẫu được, có phải cũng là bởi vì vô cớ bị chi phối, chứ nếu không chỉ là làm xét nghiệm DNA cho thai nhi, thì cũng chẳng nhất thiết phải giải phẫu lấy ra chứ?
Nếu đúng là như thế, thì độ hung dữ của Tiểu Niếp còn phải nâng lên một bậc nữa...
Tôi không đem chuyện này ra nói tiếp với Từ Thi Vũ nữa, cô ta không giúp gì được, ngược lại sẽ càng khiến cô ta sợ hãi hơn.
Còn bản thân tôi trong đầu đã có sự tính toán và cảnh giác.
Chưa chắc đã phải đoạt mạng Tiểu Niếp và âm thai thật, cái c.h.ế.t của Đàm Phương, con bé đích thực có trách nhiệm.
Nhưng cái c.h.ế.t của con bé Đàm Phương đâu phải cũng không có lỗi?
TruyenLau
Cho dù là một người đàn bà vô dụng đến mức nào đi nữa, thì cũng phải có trách nhiệm với việc con gái mình gặp chuyện.
Nếu như có cơ hội, tôi còn muốn trấn áp Tiểu Niếp và Âm thai, cùng lắm thì tìm một chỗ huyệt nguồn, giống như lúc trấn Hoàng San San, góa phụ Liêu, và cả con dâu của Phùng Chí Vinh vậy.
Đến lúc vạn bất đắc dĩ, mới phải dùng đến sát thuật...
"Thế anh ăn xong đi đã, rồi chúng ta xuất phát." Lời của Từ Thi Vũ kéo tư duy của tôi lại.
Tôi rất rõ ý tứ của Từ Thi Vũ, cũng biết được hiện trạng thân thể của bản thân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố nén cảm giác chán ăn, ép bản thân ăn hết đồ ăn, cảm giác người ấm lên không ít.
Trước khi qua chợ nông sản, tôi còn bảo Từ Thi Vũ lái xe về nhà họ Phùng một chuyến trước.
Tôi đầu tiên về khu nhà bên, trong sân không nhìn thấy bóng dáng Trần mù, ngao sói nằm trong sân, phơi bụng lên trời sưởi nắng.
"Tiểu Hắc." Tôi gọi một tiếng, ngao sói liền lật người bò dậy, vẫy đuôi đi theo tôi. TruyenLau
"Đi với tao làm một việc." Tôi vội vàng nói một câu, cũng nhanh chóng bước ra ngoài.
Đuôi của ngao sói vẫy tít lên, rõ ràng là thông tính người đến cực điểm.
Đương nhiên, tôi cũng gọi điện thoại cho Lưu Văn Tam, bảo lão nói với Trần mù tôi đưa ngao sói theo, không cần lo lắng.
Lưu Văn Tam hỏi tôi phát sinh chuyện gì rồi.
Tôi bảo một hai câu không nói rõ được, đợi về rồi thì kể với lão sau, xong mới cúp điện thoại. Lúc này đích thực không có thời gian nói rõ với lão.
Sau khi lên xe, liền đi thẳng qua chợ nông sản.
Mua gà tốn một khoảng thời gian không ngắn.
Những người bán hàng kia đều hận không nói được mỗi con gà mình bán đều sống năm sáu năm.
Vẫn là dựa vào phán đoán của bản thân tôi...
May là trong Âm sinh cửu thuật có ghi chép, độ già của gà trống, nằm ở cái móng thứ năm trên chân.
Gà thông thường chỉ có bốn móng, vượt số năm nhất định, trên chân gà trống sẽ có một vật dạng sừng.
Hai ba năm sau, cái vật dạng sừng đó sẽ có móng vuốt mọc ra, thành móng thứ năm.
Gà trống quá sáu năm, thì cái vuốt của móng thứ năm giống như móc câu, toát ra một vẻ như chất hóa ngọc, mà còn vô cùng cứng.
Mào gà bên trong màu đỏ tươi còn lẫn với một màu đen thẫm, mắt gà cũng sẽ sinh ra mí mắt, giống như mắt người vậy.
Gà thông thường, thì không có mí mắt như vậy.
Cuối cùng tôi và Từ Thi Vũ mua được từ một người nông dân già con gà trống vượt quá sáu năm tuổi.
Ngao sói bình thường rất có hứng thú với gà, nhưng đối với con gà trống ấy, nó lại chẳng đến gần.
Rõ ràng là có thể cảm nhận được sự khác biệt.
Mào trên như huyết, đỉnh ngọn đen thui, mào dưới dài ra, rũ xuống hai bên, lông đuôi rực rỡ, hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang.
Cái móng thứ năm ở phía sau chân, cho người ta cảm giác có thể dễ dàng đ.â.m xuyên da thịt.
Tôi không lập tức nhổ lông đuôi của nó ngay.
Máu gà dễ đông, phải đợi lúc sử dụng mới nhổ lông đuôi chấm m.á.u mào gà, thì mới có hiệu lực nhất!
Tôi dùng một cái gùi nhốt nó lại, đem theo bên người.
Đợi lúc chúng tôi quay lại thôn trong nội thành, đến bên ngoài nhà Châu Bân, đã gần đến hơn mười một rưỡi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Bên ngoài căn nhà xây tự phát vẫn bị kéo dây cảnh giới, có điều chỗ gần sát cổng đã bị đạp bỏ.
Cổng nhà vẫn đóng chặt, trước cổng đỗ hai chiếc xe...
Một chiếc xe cảnh sát, chiếc còn lại nhìn lên, kiểu gì lại có chút giống xe của xưởng trưởng Châu?
Trong lòng tôi hơi run lên, bước lên trên đầu.
Trên cánh cổng có hai vết bàn tay dính máu.
Việc này thì cũng chẳng dọa được tôi.
Vết bàn tay dính m.á.u thôi mà, Tiểu Niếp tác quái rồi, xuất hiện cái thứ này là quá đỗi bình thường.
Cũng có khả năng là m.á.u trên tay của pháp y.
Chỉ là xưởng trưởng Châu có thể cũng ở bên trong, thì khiến tôi càng lo lắng hơn.
Tôi giơ tay đẩy cổng, ngao sói đi sát bên người tôi, Từ Thi Vũ cũng lách người lưng áp sát vào tôi.
Trực tiếp thể hiện tính chuyên nghiệp và cảnh giác của cô ta với tư cách là cảnh sát.
Lúc này nắng rất to, chiếu rọi lên người đúng là có chút ấm áp.
Nhưng bên trong sân lại có một cảm giác lạnh không tả được.
Ngao sói nhe răng rên ư ử một tiếng, đầu của nó thì lại ngoảnh sang phía căn phòng lúc trước Tiểu Niếp ở.
Mí mắt tôi hơi giật giật, còn người thì thuận thế đi về phía bên đó.
Từ Thi Vũ vừa đi theo tôi, đồng thời cô ta cũng vừa gọi một tiếng Du Xương!
Đây chắc chính là tên của vị pháp y kia, có điều lại không nhận được bất cứ câu trả lời nào.
Bước chân vội vã, trực tiếp đi thẳng tới trước cửa phòng, chưa đợi tôi động tay, ngao sói đã vụt chồm lên trước.
Rầm một tiếng vang lên, cửa phòng bị nó đ.â.m bật mở ra.
Một thứ mùi m.á.u tanh khó ngửi, trộn lẫn với mùi xác thối bay ra ngoài.
Và còn cả một cảm giác âm u lạnh lẽo đến rợn người hơn, bên trong căn phòng giống như là kho đông lạnh vậy, khiến tôi rùng mình một cái.
Từ Thi Vũ rút s.ú.n.g ở thắt lưng ra.
Tôi hạ giọng nói: "Đều đã là người c.h.ế.t rồi, s.ú.n.g còn tác dụng gì nữa?"
Cô ta mím môi, nhỏ giọng nói một câu: "Lấy gan... Được không?"
Tôi vốn còn căng thẳng c.h.ế.t đi được, mà suýt nữa thì bị Từ Thi Vũ chọc cười lên luôn.
Ngao sói đã vào trong phòng trước, vụt hướng về phía đầu giường mà sủa ầm lên.
Tôi cũng sải bước vào trong.
Rồi lập tức da đầu tê rần.
Tiểu Niếp ngồi ở đầu giường, vùng bụng con bé be bét, toàn là vết m.á.u nhớp nhầy.
Trên khuôn mặt non nớt cuối cùng cũng đã toát ra màu tái xanh, đôi con mắt người c.h.ế.t đang nhìn trân trối về vị trí góc giường.
Xưởng trưởng Châu bị trói ở đó, cái đầu đang động đậy một cách vô thức, quần áo trên người gã toàn bộ đều bị lột sạch, chỉ còn sót lại duy nhất cái quần lót.
Trên cánh tay có rất nhiều vết thương, rất dài và mảnh, giống như bị lưỡi d.a.o rạch vậy...
Cái mùi m.á.u tanh ấy bèn là đến từ chỗ m.á.u chảy ra từ trên người xưởng trưởng Châu.
Vết thương không lớn, một vết rạch chảy m.á.u không nhiều.
Nhưng số vết thương quá nhiều, trên đất đã lênh láng đầy máu.
Lúc này hơi thở của xưởng trưởng Châu đã trở nên rất yếu ớt, cả người đều thoi thóp...
Trong lòng tôi không ngừng ớn lạnh, đang định lên trước cởi trói cho xưởng trưởng Châu.
Thì đột nhiên cảm giác, thân người của Tiểu Niếp ở trên giường đột ngột run lên một cái.
Sau đó bất chợt vọng lại tiếng bước chân gấp gáp.
Mặt tôi hơi biến sắc, còn Từ Thi Vũ thì động tác cực nhanh, đã vụt quay đầu lại!
Cô ta kinh ngạc kêu lên một tiếng: "Dư Xương?"
Giây tiếp theo, lại là rầm một tiếng.
Một chiếc ghế đẩu trực tiếp đập thẳng lên đầu Từ Thi Vũ, cô ta hự lên một tiếng rồi mềm oặt ngã ra đất.
Động tác của tôi thì chậm hơn chút so với Từ Thi Vũ.
Cũng quay đầu lại, kẻ ở sau lưng tôi chẳng phải chính là pháp y sao?
Trong tay anh ta cầm một chiếc ghế đẩu, vẻ mặt hung hãn vô cùng.
Con mắt trợn lên trông lại có đôi chút giống với Tiểu Niếp!
"Các người đều đáng chết!" Giọng của anh ta the thé như một người đàn bà, còn toát ra chút non nớt.
Da đầu tôi đều đã sắp bung cả ra rồi.
- Chương 1: Mạng Mẹ Tôi
- Chương 2: Âm Sinh Tử
- Chương 3: Hoành Tử Bất Nhập Môn
- Chương 4: Tiền Là Đồ Chết Tiệt
- Chương 5: Tiếp Âm Ở Vụng Lương
- Chương 6: Tình Mẫu Tử Vĩ Đại
- Chương 7:
- Chương 8: Một Mình Đi Tiếp Âm
- Chương 9: Thêm Một Bình Gốm Xương Mèo
- Chương 10: Mẹ Tròn Con Vuông
- Chương 11: Vết Tay Trên Mặt
- Chương 12: Dây Đỏ Đứt, Quỷ Vào Nhà
- Chương 13: Mẹ Hóa Sát
- Chương 14: Người Trên Mặt Nước
- Chương 15: Chuông Trấn Thi
- Chương 16: Chuyện Nhớp Nhúa
- Chương 17: Khe Nứt Dưới Chân Núi
- Chương 18: Quỳ Xuống
- Chương 19: Tiền Tang Lễ
- Chương 20: Cái Chết Kỳ Lạ
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23: Oán Có Đầu, Nợ Có Chủ
- Chương 24: Tiệc Tang Mà Như Tiệc Cưới
- Chương 25: Người Phụ Nữ Ngờ Nghệch - Ảo Giác?
- Chương 26: Lòng Tốt Làm Chuyện Xấu
- Chương 27: Ép Xác Đòi Tiền
- Chương 28: Tiền Này Không Thể Nhận
- Chương 29: Một phương án khác
- Chương 30: Thi Thể Treo Cổ
- Chương 31: Bộ Áo Đỏ Rực
- Chương 32: Tôi Yếu Tôi Có Lý
- Chương 33: Những kẻ hại ngươi đều sẽ chết
- Chương 34: Ba thước trên đầu có thần linh
- Chương 35: Trần Hi Tử
- Chương 36: Sao lại là đàn ông?
- Chương 37: Cậu có thể nhắm mắt được không?
- Chương 38: Thuyền chìm
- Chương 39: Không được động lung tung
- Chương 40: Xác đứng dưới sông
- Chương 41: Một cọng lông gà cũng không cho
- Chương 42: Kẻ mù mở đường âm
- Chương 43: Dương Trạch Tế Quỷ - Mười Nhà Mười Pháp
- Chương 44: Quả Phụ Của Người Chết
- Chương 45: Táng Tận Thiên Lương
- Chương 46: Xác Chết Đến Nhà
- Chương 47: Lòng Người Độc Hơn Ma
- Chương 48: Liễu Ám Hoa Minh
- Chương 49: Mũ Phán Quan Ôm Trăng
- Chương 50: Gà Đi Lùi, Chuột Cúi Đầu, Ma Dời Quan Tài
- Chương 51:
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 349
- Chương 349: Chương 350
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.