Không phải tôi không muốn chạy, cũng không phải tôi sợ đến đần người ra.
Mà là bởi thứ lực kéo dưới chân tôi, đúng thật là vừa kỳ dị vừa quỷ quái!
Tôi hự lên một tiếng, co mạnh chân, nhưng vẫn cứ không động đậy nổi.
Cả người toàn là mồ hôi lạnh, sau lưng đã gần như ướt đẫm cả.
Mắt nhìn Liễu Kiến Thụ đã từ trên xà nhà chồm xuống đến trước mặt tôi, con d.a.o mổ lợn sáng loáng kia đang chọc về phía cổ tôi!
Tôi trợn trừng mắt lên, từ bỏ việc tháo chạy, cũng không để ý đến việc cầm lấy thứ gì khác được, mà giật luôn cái hộp gỗ dài đeo trên người, chắn về hướng con d.a.o mổ lợn!
Xoạch một tiếng, con d.a.o mổ lợn đ.â.m xuyên cái hộp gỗ dài, nhưng rồi lại nghe thấy keng một tiếng, bị kẹt thẳng luôn bên trong.
Tôi mừng húm, cái hộp gỗ dài cất Kim toán bàn.
Nó lại cứu tôi một mạng!
Nói thì lâu chứ thực tế rất nhanh, Liễu Kiến Thụ vốn ở thế bổ nhào từ trên xuống dưới, sau khi đ.â.m trượt xong, gã liền vụt nhấc dao, kéo ngược lên trên.
Cả người cũng rơi xuống mặt đất, một tay chống đất, lăn ra phía ngoài bậu cửa.
"La Thập Lục, đừng có để cho đứa bị vong khách nhập g.i.ế.c nhé, thằng già bên ngoài còn đang nhòm kia kìa, tao ra gặp nó tý!" Tiếng chuông giòn tan vang lên, lẫn với tiếng nói của bà cụ Hà vang vọng trong sân.
Cái chân bó của bà cụ bước đi gấp gáp, lại đi thẳng ra khỏi cổng luôn!
Lời của bà cụ thì càng kiến tôi kinh người, bà cụ lại định trực tiếp đi đối phó với lão góa!
Cũng trong giây phút bà cụ Hà bước ra khỏi cổng, chân tôi hóa ra lại có thể cử động rồi.
Lúc này cũng chẳng cho phép tôi phân tâm, lập tức mò lấy búa sắt ra, đặt cái hộp gỗ dài xuống, cũng lấy cái đinh sắt kia ra!
Liễu Kiến Thụ vụt ngừng lại, lật người chồm dậy.
Hai mắt gã đúng là như bị trúng tà vậy, quay đầu chằm chằm nhìn tôi.
Giây tiếp theo, lại chẳng nói lời nào mà tiếp tục lao về phía tôi.
Tay của gã vững đến kinh người, con d.a.o mổ lợn vẫn cứ chọc thẳng đứng về phía cổ tôi! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lần này tôi không hoảng, mắt nhìn gã đã xông đến trước mặt, chuẩn bị chọc tôi một dao.
Tôi vụt đập mạnh một búa, keeng một tiếng kim loại va đập vang lên.
Đinh sắt vụt một phát chọc vào cổ tay của Liễu Kiến Thụ!
Liễu Kiến Thụ hự lên một tiếng, có điều gã vẫn không buông con d.a.o mổ lợn ra. Website TruyenLau.com
Tuy tay bị tôi đập lệch ra rồi, mà gã vẫn cứ dùng lực chọc xuống.
Tôi lách người tránh một phát, cũng phát cáu, cái búa lại đập thật mạnh về phía vai trái của gã!
Rầm một tiếng vang lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Liễu Kiến Thụ lảo đảo, loạng choạng lao về phía đầu kia sân.
Nói thì lâu chứ thực tế rất nhanh.
Phùng Bảo gầm lên một tiếng, hắn đột ngột từ trong căn phòng ở bên cạnh lao ra.
Lúc trước bà cụ Hà bảo tất cả mọi người về phòng, Phùng Bảo tất nhiên cũng vào trong phòng.
Mà động tĩnh đánh đ.ấ.m của chúng tôi không nhỏ, giọng nói của Liễu Kiến Thụ và bà cụ Hà đều rất chói tai, Phùng Bảo đương nhiên không thể không tỉnh!
Đồng thời với việc lao ra ngoài, trong tay hắn còn nắm một cái ghế gỗ, trong nháy mắt đã đến trước người Liễu Kiến Thụ, hắn dùng sức đập một phát lên trên cánh tay của Liễu Kiến Thụ.
Rắc một tiếng giòn giã.
Nguyên cả cánh tay của Liễu Kiến Thụ đều gãy luôn, bất lực rũ xuống.
Con d.a.o mổ lợn kia cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Có điều Liễu Kiến Thụ vẫn không dừng động tác lại, con mắt gã đã trở nên đỏ quạch như máu.
Tay trái cào về phía mặt của Phùng Bảo, có điều vai trái của gã ban nãy bị tôi đập một búa, lúc này tốc độ cũng chậm hơn không ít.
Còn chưa cào đến mặt của Phùng Bảo, Phùng Bảo đã lật tay vung một đấm, giáng thẳng lên trên mặt gã.
Sức của hắn cũng mạnh đến kinh người, một đ.ấ.m thôi đã khiến Liễu Kiến Thụ ngã ngửa ra sau, một phát bị đ.ấ.m lăn ra.
Phùng Bảo sải bước lên trước, lại một chân dẫm lên n.g.ự.c của Liễu Kiến Thụ.
Liễu Kiến Thụ giãy giụa rất hung hãn, nhưng một tay Phùng Bảo đã thành chưởng đao, chặt mạnh một phát về phía cổ gã.
Lập tức, thân người Liễu Kiến Thụ cứng đờ một phát, rồi cả người liền mất ý thức.
"La tiên sinh, có dây thừng không, người này điên rồi..." Mí mắt Phùng Bảo giật điên cuồng, trên trán hắn cũng đã dày đặc mồ hôi lạnh.
Tất cả những việc này chỉ diễn ra trong chớp mắt, tôi vốn còn định lao đến giúp, kết quả Liễu Kiến Thụ đã bị khống chế rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Phòng chú Văn Tam có!" Tôi vội vàng nói một câu, rồi nhanh chóng lao về phía phòng của Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam và Hà Thái Nhi ở chung một phòng.
Trong phòng giờ có Từ Lệ Quyên, Chu Ngọc, và cả Hà Thái Nhi.
Thời điểm này, cửa phòng cũng đột ngột bị mở ra.
Từ Lệ Quyên khóc mếu kêu lên một câu: "Đừng đánh Kiến Thụ nữa, nó sắp bị đánh c.h.ế.t rồi." Vừa kêu, bà ta vừa chạy ra ngoài sân.
Tôi cũng chẳng ngăn bà ta, lúc này Liễu Kiến Thụ đã bị đánh ngất rồi, chẳng gây ra chuyện gì được nữa.
Chu Ngọc cũng hoảng loạn chẳng biết làm sao, đáy mắt cô ta cũng đầy vẻ thương xót, vội vã chạy ra ngoài sân.
"Dì Thái, dây thừng!" Hà Thái Nhi đi ở sau cùng, tôi liền gọi một tiếng.
Bà ta lập tức quay vào trong lấy dây thừng.
Đột nhiên, tôi lại nghe thấy hai tiếng hét của đàn bà cùng lúc vang lên!
Tôi vụt quay đầu lại.
Cảnh tượng trước mắt, khiến tim tôi đập đánh thịch một cái, mặt cũng lập tức biến sắc.
"Phùng Bảo! Tránh ra!"
Câu gào này của tôi, gần như xé rách cổ họng thành lạc cả giọng ra! Như vang dội ở trong sân!
Kẻ khiến Chu Ngọc và Từ Lệ Quyên sợ hãi, là một người đứng ở sau lưng Phùng Bảo!
Kẻ đó hóa ra chính là thằng điên nhà họ Vương.
Tôi vừa nãy quay lưng về phía cổng, Hà Thái Nhi lại đi lấy dây thừng, nên chẳng nhìn thấy gã vào trong.
Gã âm thầm vào trong sân, căn bản không khiến bất kỳ ai trong chúng tôi chú ý đến.
Lúc này, trong tay gã lại còn cầm một cây đòn rồng cực lớn!
Trên đầu cây đòn rồng buộc chi chít không biết bao nhiêu nút dây thừng, bản thân những nút thừng đó lẽ ra phải là màu trắng, nhưng qua năm tháng sử dụng, giờ toát ra toàn một thứ màu đỏ sậm.
Gã vung đòn rồng lên, định đập về phía đầu Phùng Bảo!
Cây đòn rồng này lại còn là cây đòn chính mà thợ khiêng quan dùng, cũng còn được gọi là Trường xích.
Một cỗ quan tài dài hai mét, đòn rồng trước sau phải dài hơn nửa mét so với quan tài, để có thể nâng một cỗ quan tài lên, kích thước dài rộng càng phải lớn hơn mười phân. Gọi là đòn rồng, chứ cũng đã sắp bằng với một cây cột rồi.
Nếu như Phùng Bảo mà bị đập trúng đầu, thì tủy não phải tung tóe ngay tại trận! Lần đó khi chúng tôi đánh nhau với thằng điên nhà họ Vương, tôi, Lưu Văn Tam, Trần mù đều đã từng khổ vì cây đòn rồng này!
Tốc độ phản ứng của Phùng Bảo không hề chậm.
Hắn vụt quay đầu lại, gầm lên một tiếng, một chân đạp luôn về phía n.g.ự.c của thằng điên nhà họ Vương!
Đồng thời hắn cũng bật luôn sang bên cạnh, mượn lực định chạy thoát.
Thằng điên nhà họ Vương cười gằn một tiếng, cây đòn rồng kia chuyển bổ thành quét, một cú quét ngang như thế, liền trực tiếp đập trúng thắt lưng của Phùng Bảo.
Phùng Bảo hét một tiếng thảm thiết, bị đánh văng ra rìa sân, rồi đập lên bậu cửa.
Hắn gào thét co giật trên đất, người cong lại như con tôm.
Trên trán tôi mồ hôi liên tục túa ra, nhanh chóng chạy về phía Phùng Bảo.
Trong nháy mắt, tôi đã chạy đến trước mặt Phùng Bảo, thời điểm then chốt này tôi cũng chẳng để ý được đến việc khác nữa.
Cái búa trong tay chưa từng bị buông ra, tay còn lại cũng mò lấy Định la bàn!
Vừa nãy tôi cách Phùng Bảo quá xa, nên căn bản không kịp giúp đỡ.
Cũng may chỉ bị đập bị thương, tránh được chỗ hiểm.
Thằng điên nhà họ Vương đột nhiên chằm chằm nhìn lên tay tôi, gã lạnh băng nói một câu: "Định la bàn của cái thằng già kia, mày trấn nổi tao không?"
Giây tiếp theo, gã lại vung đòn rồng lên, lập tức chuẩn bị đập về phía tôi.
Người bị dồn đến đường cùng, hoặc là ngã bệt ra đất, hoặc là liều mạng phản kháng!
Máu trong lồng n.g.ự.c tôi từ run rẩy kinh hãi, cũng đã biến thành sôi sục bỏng cháy.
"Mạng của mày mất một lần ở nhà tao! Lần này, mày vẫn phải mất tiếp!"
Tôi cũng quát lớn một tiếng, lách người tránh cây đòn rồng, rồi lao về phía gã!
Gã vẫn dùng chiêu ban nãy, chuyển bổ thành quét.
Tôi kinh hãi, đang nghĩ cách tránh né.
Thì đột nhiên, cây đòn rồng lại bị giữ yên không động đậy được nữa!
Vẻ hung hãn trong mắt thằng điên nhà họ Vương càng nhiều hơn, ngoài ra còn toát ra một sự đố kỵ sâu sắc.
"Từ Nương, thằng nhãi tạp chủng này, nhất định phải chết!"
- Chương 1: Mạng Mẹ Tôi
- Chương 2: Âm Sinh Tử
- Chương 3: Hoành Tử Bất Nhập Môn
- Chương 4: Tiền Là Đồ Chết Tiệt
- Chương 5: Tiếp Âm Ở Vụng Lương
- Chương 6: Tình Mẫu Tử Vĩ Đại
- Chương 7:
- Chương 8: Một Mình Đi Tiếp Âm
- Chương 9: Thêm Một Bình Gốm Xương Mèo
- Chương 10: Mẹ Tròn Con Vuông
- Chương 11: Vết Tay Trên Mặt
- Chương 12: Dây Đỏ Đứt, Quỷ Vào Nhà
- Chương 13: Mẹ Hóa Sát
- Chương 14: Người Trên Mặt Nước
- Chương 15: Chuông Trấn Thi
- Chương 16: Chuyện Nhớp Nhúa
- Chương 17: Khe Nứt Dưới Chân Núi
- Chương 18: Quỳ Xuống
- Chương 19: Tiền Tang Lễ
- Chương 20: Cái Chết Kỳ Lạ
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23: Oán Có Đầu, Nợ Có Chủ
- Chương 24: Tiệc Tang Mà Như Tiệc Cưới
- Chương 25: Người Phụ Nữ Ngờ Nghệch - Ảo Giác?
- Chương 26: Lòng Tốt Làm Chuyện Xấu
- Chương 27: Ép Xác Đòi Tiền
- Chương 28: Tiền Này Không Thể Nhận
- Chương 29: Một phương án khác
- Chương 30: Thi Thể Treo Cổ
- Chương 31: Bộ Áo Đỏ Rực
- Chương 32: Tôi Yếu Tôi Có Lý
- Chương 33: Những kẻ hại ngươi đều sẽ chết
- Chương 34: Ba thước trên đầu có thần linh
- Chương 35: Trần Hi Tử
- Chương 36: Sao lại là đàn ông?
- Chương 37: Cậu có thể nhắm mắt được không?
- Chương 38: Thuyền chìm
- Chương 39: Không được động lung tung
- Chương 40: Xác đứng dưới sông
- Chương 41: Một cọng lông gà cũng không cho
- Chương 42: Kẻ mù mở đường âm
- Chương 43: Dương Trạch Tế Quỷ - Mười Nhà Mười Pháp
- Chương 44: Quả Phụ Của Người Chết
- Chương 45: Táng Tận Thiên Lương
- Chương 46: Xác Chết Đến Nhà
- Chương 47: Lòng Người Độc Hơn Ma
- Chương 48: Liễu Ám Hoa Minh
- Chương 49: Mũ Phán Quan Ôm Trăng
- Chương 50: Gà Đi Lùi, Chuột Cúi Đầu, Ma Dời Quan Tài
- Chương 51:
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 349
- Chương 349: Chương 350
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.