Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu

Chương 46

“Mai gặp.” Cậu đi ra ngoài, tâm trạng khá hơn đôi chút.

Hoắc Vân Xuyên nói: “Mai gặp.”

Anh giữ cửa thang máy, ánh mắt chăm chú nhìn theo, chỉ đến khi chắc chắn cậu đã vào nhà mới buông tay.

“Con về rồi.” An Vô Dạng như thường lệ, thay giày, vào phòng của mình.

Chẳng bao lâu sau, cửa phòng bị gõ, cậu mở cửa ra xem, là chị gái: “Chị, có chuyện gì?”

An Vô Ngu đi vào, đóng cửa lại, nói: “Hôm nay chị dọn dẹp, có mở tủ của em ra…” Cô chỉ mới vừa thăm dò một câu, sắc mặt em trai lập tức thay đổi.

“Chị thấy rồi?” An Vô Dạng nói: “Là người khác tặng.” Cậu biết chị nói đến cái gì.

An Vô Ngu khoanh tay, hỏi thẳng: “Ai tặng? Tặng một lần mấy chục vạn?”

Mấy món đó cộng lại bao nhiêu tiền An Vô Dạng cũng chưa từng tính qua, nghe chị nói mấy chục vạn, thoáng sững sờ: “Mấy chục vạn?”

Xem ra cậu còn chẳng biết mấy thứ kia trị giá bao nhiêu, An Vô Ngu càng thêm phát điên: “Em cái gì cũng không biết mà lại nhận đồ của người ta?” Đây không phải chuyện nhỏ!

Ban đầu không cảm thấy gì, bây giờ An Vô Dạng thực sự hối hận khi đã nhận những thứ đó: “Em đúng là không biết, vậy ngày mai em trả lại cho người ta.”

An Vô Ngu hỏi: “Trả cho ai?”

An Vô Dạng lấy đại một cái cớ, giống như từng dùng để lừa em trai: “Một cô gái muốn theo đuổi em.”

Chị gái lập tức cạn lời, đ.á.n.h giá em trai từ trên xuống dưới… Đánh giá rồi mới nhận ra, đứa em vốn hay bị mình xem nhẹ thật ra trắng trẻo đẹp trai, trông rất ưa nhìn.

Nếu chịu ăn mặc tử tế, cũng có thể liệt vào hàng hotboy.

“Một cô gái ưu tú như vậy mà lại theo đuổi em?” An Vô Ngu ngập ngừng nói: “Nếu em thích thì cũng có thể cân nhắc.” TruyenLau

Dù sao cũng là chuyện tốt, sau này dù em mình không cố gắng, cũng có thể sống dễ chịu hơn.

“Không cân nhắc.” An Vô Dạng nói: “Chị đừng nói cho mẹ biết.”

Cậu biết mẹ mình là người sống thực tế, nếu biết có một người gia cảnh tốt đang theo đuổi mình, chắc chắn một trăm phần trăm sẽ khuyên cậu đồng ý quen thử.

An Vô Ngu nói: “Sao thế? Đối phương trông không xinh à?” Thật ra cô cũng muốn khuyên, nhưng dù sao mọi quyết định đều nằm trong tay em trai: “Thôi tùy em, sau này đừng hối hận là được.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nếu những món đồ này là một cô gái tặng: “Mấy thứ kia trả lại hay không em tự cân nhắc đi, nhưng dù sao cũng phải nói rõ ràng, đừng để mất lòng người ta.”

Thật ra nếu ngay từ đầu không nhận thì thôi, đã nhận rồi thì cũng chẳng cần trả lại nữa, cô nghĩ.

“Em biết rồi.” Trong lòng An Vô Dạng đã quyết định, ngày mai sẽ nhờ Hoắc Vân Xuyên trả giúp.

Buổi tối, cả nhà cùng nhau ăn cơm, An Thành rất vui, thay phiên gắp thức ăn cho ba đứa con: “Hình như đã lâu rồi nhà mình không cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm nhỉ?”
Website TruyenLau.com
Nói vậy cũng đúng, Đinh Vi cười: “Ngày mai không phải thứ bảy sao, nhà anh em bên ngoại có đám cưới, chúng ta cùng đi uống rượu mừng.”

“Là chú họ à?” Dù sao cũng khá thân, An Vô Ngu không phản đối: “Đi thì đi.”

Dù gì mỗi lần đi, cô đều là tâm điểm, đám con cháu trong họ hàng chẳng đứa nào sánh được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vô Dạng cũng đi, mai xin nghỉ một buổi.” Đinh Vi nói, giọng không cho phép từ chối.

An Vô Dạng hơi ngẩn ra, cậu nhớ Hoắc Vân Xuyên đã hẹn ngày mai đi khám thai.

“Ăn trưa à?” Cậu hỏi.

“Ừ, ăn trưa.” An Thành đáp.

“Chỉ là đường hơi xa.” Đinh Vi nói: “Mai phải dậy sớm, chắc chiều bốn năm giờ mới về.”

An Thành cười khổ: “May mà không phải chủ nhật, nếu không thì vừa về lại phải đi làm ngay, mệt c.h.ế.t mất.”

Nhưng con thứ lại ước gì là chủ nhật, như vậy khỏi phải cho Hoắc Vân Xuyên leo cây.

Ăn cơm xong, An Vô Dạng về phòng, gửi tin nhắn cho Hoắc Vân Xuyên.

[ Anh Hoắc, em có chuyện này muốn nói, mong anh đừng giận.]

“Ting” một tiếng, Hoắc Vân Xuyên nhận được tin nhắn, khẽ nhướng mày.

[Chuyện gì, em nói đi.]

[Ngày mai em không đi khám thai được, nhà có việc phải tham gia, đổi sang chủ nhật được không? (nhíu mày/)]

Tổng giám đốc Hoắc nhìn chằm chằm cái biểu cảm màu vàng cam kia, trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh cậu nhóc ăn uống hai má phồng lên…

[Hoạt động gì, phải làm những gì?]

[Chỉ là đi xe, ăn cơm thôi, trên đường em sẽ chú ý cơ thể.]

An Vô Dạng cam đoan với anh.

[Đi tắm đi, tối gọi điện nói chuyện với em.]

Không trực tiếp trả lời, tức là muốn để gọi điện rồi bàn sau.

An Vô Dạng khẽ thở dài, nói thật cậu cũng chẳng muốn ra ngoài, vì trên đường xa chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì, không thể đoán trước được.

Nếu lại nôn thì sao? Ngất xỉu thì sao?

Đợi đối phương tắm xong, gọi điện đến, hỏi kỹ thời gian địa điểm, Hoắc Vân Xuyên nhíu mày thật sâu, bật ra hai chữ: “Không được.”

Thái độ cực kỳ cứng rắn.

“Anh Hoắc…” Giọng nói mềm mại của An Vô Dạng truyền tới tai anh: “Nhà em gần một năm rồi chưa có hoạt động chung, họ có thể không quan tâm em có mặt hay không, nhưng em thì để ý.”

Cậu khéo léo nói: “Hay là, anh đồng ý cho em đi, em về sẽ dọn sang ở với anh.”

Hoắc Vân Xuyên nghe vậy, vừa ngây người vừa tức giận: “…” Vấn đề khó thế này, con mẹ nó ai mà biết phải chọn thế nào.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu