Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu

Chương 48

Hoắc Vân Xuyên vừa kinh ngạc vừa cạn lời: “Em gọi chỉ để nói cái này?” Thì ra không phải gọi đến để trách móc, anh lập tức ngồi bật dậy: “Vậy em chờ tôi.”

“Có phải tối hôm qua anh tức giận không?” An Vô Dạng hỏi.

Cúp máy giữa chừng, thật bất thường.

“Nửa tiếng nữa tôi sẽ tới.” Hoắc Vân Xuyên không trả lời trực tiếp, dứt khoát cúp điện thoại của An Vô Dạng.

Bóng người cao gầy rắn chắc đi đi lại lại trong phòng.

Chỉ trong vòng năm phút, anh đã chuẩn bị xong, lái xe lên đường.

An Vô Dạng xuống dưới chờ trước mười phút, trong khu dân cư yên tĩnh hiu quạnh, đèn đường còn sáng.

Đúng giờ hẹn, một chiếc siêu xe lóa mắt đi tới.

Người đàn ông liên tục cúp máy cậu, cuối cùng đã đến.

Hoắc Vân Xuyên xuống xe, bước tới trước mặt thiếu niên.

Bị anh nhìn chằm chằm, chàng trai mới sáng sớm đã quấy rầy người ta thức giấc bỗng thấy chột dạ, bắt đầu biết sợ, tai tay đan vào nhau, lùi lại hai bước, cười lúng túng: “Chào buổi sáng.”

Hoắc Vân Xuyên gật đầu: “Chào buổi sáng.” Sau đó liếc ra sau lưng: “Lên xe đi.”

An Vô Dạng ngoan ngoãn làm theo, lí nhí nói: “Xin lỗi, em không nên quấy rầy anh sớm như vậy.” Quan trọng là, đối phương không nói hai lời lập tức chạy tới, còn nhanh hơn cả cảnh sát.

Nghe vậy, Hoắc Vân Xuyên thoáng cong môi: “Hoan nghênh em lần sau tiếp tục quấy rầy.”

Xe chạy trên đường vắng, An Vô Dạng vẫn còn mơ màng, mím môi cười nhẹ, trong lòng cậu vừa thấy thoải mái, lại vừa thấy hụt hẫng. Dù sao thì, cậu hiểu rõ, Hoắc Vân Xuyên sẽ không vô duyên vô cớ đối xử tốt với mình.

“…” Thiếu niên ngồi sau ghế cười ngẩn ngơ, Hoắc Vân Xuyên mới liếc qua đã thấy được.

Đôi mắt cong cong kia, cười lên ngọt ngào đến mức khiến người ta ngộp thở.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Rạng sáng năm giờ đã gọi anh dậy, thế này không gọi là làm nũng thì gọi là gì?

“Anh Hoắc, hôm nay anh đi với em, có làm lỡ việc của anh không?” Thiếu niên mềm mại hỏi.

Hoắc Vân Xuyên đáp: “Không.”

Chiếc siêu xe màu xanh bạc lao như bay trên con đường thưa thớt người qua lại, người đàn ông im lặng, lạnh lùng, hỏi gì đáp nấy.

An Vô Dạng nhớ lại buổi tối hôm đó, cảm thấy nể phục bản thân mình, lại dám nhờ vả một người như anh. TruyenLau.com

Cái khí chất nặng nề kia, thoạt nhìn còn nguy hiểm hơn cả kẻ xấu.

Có lẽ lúc đó cậu bị t.h.u.ố.c làm lú lẫn, nếu không thì có mười lá gan cũng chẳng dám.

Đến nơi, người đàn ông như thường lệ xuống xe mở cửa cho cậu. Website TruyenLau.com

“Cảm ơn anh.” An Vô Dạng ngọt ngào nói, vịn vào cánh tay rắn chắc của anh, cúi đầu nhìn chân mình, sợ dẫm hụt.

Hoắc Vân Xuyên nhìn chằm chằm vào mấy ngón tay thon dài kia, yết hầu khẽ động.

Anh không phải giả vờ lạnh lùng không muốn nói chuyện, mà là đang cố nhịn.

Từ lúc cậu gọi cho anh lúc năm giờ sáng, mềm giọng làm nũng…

“Em tự đi được.” An Vô Dạng buông tay, giữ khoảng cách với Hoắc Vân Xuyên, chậm rãi bước đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Giờ vẫn còn quá sớm, quán ăn không nhiều lắm.” Hoắc Vân Xuyên nói, có một chút trách móc cậu không biết chọn giờ, sớm như vậy đã kéo anh dậy, nhiều việc còn chưa kịp làm.

“Không sao, em không kén ăn.” An Vô Dạng ngồi xuống, nhìn đông nhìn tây, gương mặt thanh tú trong sáng đầy vẻ vô hại, cười nói: “Anh không vui vì em gọi anh dậy sớm đúng không?”

Dù sao cậu cũng cảm nhận được sáng nay anh hơi kỳ lạ, nói rất ít.

Hoắc Vân Xuyên liếc nhìn cậu, lạnh mặt không nói gì.

“…” An Vô Dạng nghĩ thầm, đúng rồi, chính là cảm giác này, bản thân cũng chẳng rõ đã chọc anh chỗ nào.

Sợ mình làm ra hành động không đúng, Hoắc Vân Xuyên cố tình lờ đi, nhưng thoáng nhìn qua, lại thấy nét mặt thiếu niên đầy vẻ rối rắm.

“An Vô Dạng?” Anh khẽ gọi.

“Vâng?” Giọng thiếu niên luống cuống: “Có chuyện gì sao?”

Cậu hối hận rồi, sau này không bao giờ dám phá giấc ngủ của người khác nữa.

Hoắc Vân Xuyên chăm chú nhìn cậu thật lâu, giọng khàn khàn: “Có thì có, chỉ sợ em không vui.” Nói xong liền đứng lên, đi ngang qua người thiếu niên, bước vào nhà vệ sinh.

“…” An Vô Dạng thề, cậu không cố ý nhìn chằm chằm vào đũng quần của Hoắc Vân Xuyên, chỉ tại nó phồng lên quá rõ ràng.

Khụ, rất đáng sợ.

Đồ ăn được mang lên, đối phương vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh.

“Anh Hoắc, em ăn trước nhé.” Ngoài cửa vang lên giọng nói trong trẻo, Hoắc Vân Xuyên đứng trong nhà vệ sinh, chỉ dựa vào âm thanh này mà dễ dàng lên đến đỉnh núi.

“Chậc…” Trong gương, vẻ mặt anh hung dữ vặn vẹo, anh chưa từng để ai nhìn thấy bộ mặt này của mình.

Năm phút sau, Hoắc Vân Xuyên rửa sạch tay, chỉnh lại tay áo, ung dung bước ra ngoài.

Nghe thấy tiếng chân, vai An Vô Dạng thoáng căng cứng lại, sau đó cụp mắt, bình thản ăn uống như không có việc gì.

“Tôi mới phát hiện em cũng khá nghịch ngợm.” Hoắc Vân Xuyên lẳng lặng nhìn cậu vài giây, hờ hững nói.

Miệng còn đầy cháo, An Vô Dạng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hiểu ý của đối phương, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt ngây ngô, chớp chớp mắt: “Hả?”

Thấy thiếu niên thực sự không hiểu, Hoắc Vân Xuyên cảm thấy hít thở không thông.

“Không có gì, em ăn đi.” Anh đành chấp nhận sự thật rằng đối phương cái gì cũng không hiểu.

Cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ người lớn ra khỏi đầu, anh ngồi xuống, nhã nhặn dùng bữa sáng với cậu.

Trước tám giờ, An Vô Dạng được Hoắc Vân Xuyên đưa về nhà, sau đó sẽ ngồi xe ba mình đi ra ngoài.

“Vô Dạng, Vô Phỉ.” Đinh Vi gõ cửa phòng hai anh em, gọi dậy rửa mặt ăn sáng.

Ngồi vào bàn ăn ở nhà, An Vô Dạng rơi vào trầm tư, cậu nghĩ, năm giờ sáng gọi người khác dậy chỉ để dẫn mình đi ăn, kiểu hành động điên rồ này, vốn chẳng giống tác phong của mình.

Đây có phải là biến chứng khi m.a.n.g t.h.a.i không?

“Ngẩn người làm gì, ăn đi.” An Vô Ngu dùng đũa gõ vào tay em trai.

“A.” Đầu đũa chạm vào khớp ngón tay đau điếng, An Vô Dạng thu lại ánh mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ, lén trừng mắt nhìn chị gái một cái.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu