Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu

Chương 50

An Vô Dạng đang nhịn tiểu, sau khi vào nhà vệ sinh nam thì bị Hoắc Vân Xuyên theo vào, cậu nhíu mày, chẳng có tâm trạng chào hỏi, phải giải quyết cái đã.

“Em định tiểu ở đây à?” Hoắc Vân Xuyên c.ắ.n răng nói: “Vào trong kia đi.”

Em trai đứng cạnh ngẩn người, trơ mắt nhìn một người đàn ông cao lớn xa lạ kéo tay anh trai vào buồng nhỏ.

“Anh làm gì vậy?” An Vô Dạng khó chịu: “Em trai em còn ở bên ngoài, anh chú ý một chút.”

Hoắc Vân Xuyên lạnh mặt nhìn cậu: “Em cũng chú ý một chút cho tôi.”

Đi tiểu ở nơi công cộng, người ta chỉ cần nghiêng đầu là có thể thấy chỗ lông lá kia của em…

“Đều là đàn ông cả, bọn họ có thì em cũng có.” An Vô Dạng đi tiểu xong, kéo quần lên.

“Tôi để ý.” Hoắc Vân Xuyên nhìn chằm chằm nói.

Mở cửa ra, thấy ánh mắt lo lắng của em trai, An Vô Dạng phất tay với nó: “Không có gì đâu, người quen của anh.” Sau đó rửa tay, nghiêng đầu nhỏ giọng nhắc nhở người đàn ông kia: “Anh tiết chế chút.”

“Đi thôi.” Hoắc Vân Xuyên cũng đang rửa tay.

Thấy cậu nhóc nhà họ An trong gương đang quan sát mình, anh cong môi cười, đây là, em vợ?

An Vô Phỉ rùng mình, vội đuổi theo anh trai.

Cả nhà năm người tập hợp ở sảnh lớn, đi thang máy lên tầng tám, là một phòng tiệc, khách khứa đặc biệt đông, không khí cực kỳ náo nhiệt, xem ra họ hàng thân thích đến không ít.

Từ khi có em bé, An Vô Dạng phát hiện mình đặc biệt sợ ồn ào.

Cảnh đông người chen chúc, tiếng ồn ào, với cậu mà nói chính là tra tấn.

“Mẹ…” Người phía trước đi nhanh như bay, An Vô Dạng nhìn thôi đã thấy sợ, chớp mắt đã tụt lại.

“Mợ, ôi, bao năm không gặp rồi, hôm nay nhà mợ đều đi đông đủ à?” Cậu nghe thấy tiếng nói sang sảng của mẹ, thích nghi rất nhanh với môi trường này: “Gia đình chúng tôi cũng đi cả nhà, Vô Ngu, mau qua đây chào mợ đi, đây là con gái tôi, còn đây là con trai tôi.”
Website TruyenLau.com
Cả nhà đã đi lên phía trước, nói chuyện với người xung quanh mình.

An Vô Dạng thở dài, phát hiện cậu chẳng quen biết ai, cũng chẳng ai giới thiệu cậu.

Quan trọng là ở đây quá đông người, điều hòa không đủ mát, mới đứng một lát đã thấy khó thở. TruyenLau

Cậu do dự không biết nên tiến hay lùi, cuối cùng đành nghe theo cơ thể, quay đầu đi ra ngoài hít thở khí trời.

Cậu nhắn WeChat cho mẹ: “Mẹ, con khó chịu, tự ra ngoài ăn cơm, mọi người ăn xong nhớ gọi con.”
TruyenLau
Sau đó chờ thang máy, đi xuống tầng dưới.

Sảnh lớn tầng trệt điều hòa mát rượi, An Vô Dạng tìm một chiếc ghế sofa da ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.

Năm phút trôi qua, WeChat của mẹ không có động tĩnh.

Cậu lại nhắn cho ba: “Ba, con khó chịu, tự ra ngoài ăn cơm, mọi người ăn xong nhớ gọi con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai phút sau, ba gửi tin nhắn thoại: “Khó chịu ở đâu? Có phải say xe không? Con tự đi đâu ăn?”

An Vô Dạng: “Ra ngoài đường thôi ạ, chắc là say xe, buồn nôn muốn ói, lát nữa con sẽ đợi ở sảnh tầng một khách sạn.”

An Thành: “Con tự lo được không?”

An Vô Dạng: “Được ạ, không nghiêm trọng lắm, mọi người cứ ăn đi, giúp con nói với mẹ.”

An Thành: “Được, uống nhiều nước một chút, muốn ăn gì cứ ăn đi, ba thanh toán cho con.”

An Vô Dạng nhẩm tính, chỉ sợ là không ổn, tiền tiêu vặt của ba mỗi tháng khoảng một nghìn tệ, đến cái ly mua cho Hoắc Vân Xuyên còn không đủ, nói gì đến tiền ăn.

“Vâng, con đi đây, không nói nữa.”

Hoắc Vân Xuyên đang lái xe trên phố, dự định tìm kiếm chỗ ăn cho mình, bỗng nhận được điện thoại của An Vô Dạng, anh lập tức quay đầu, phóng xe về cửa khách sạn.

Nhìn thiếu niên đang hóng mát bên trong, anh khẽ thở dài.

Xuống xe bước tới trước mặt đối phương, Hoắc Vân Xuyên tháo kính râm trên sống mũi xuống, lộ ra vẻ mặt lo lắng.

“Sao vậy?” Không phải nói ăn với người nhà sao? Giờ lại rũ rượi thế này.

“Anh Hoắc?” Thiếu niên đang cúi đầu gật gà gật gù trên ghế sofa, ngẩng đầu lên, uể oải nói: “Anh vẫn chưa ăn phải không? Vậy chúng mình ăn cùng nhau.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Hoắc Vân Xuyên hỏi, kéo ống quần, ngồi xổm xuống trước mặt An Vô Dạng.

“Trên đó người đông như quảng trường Thiên An Môn dịp Quốc khánh, vừa ồn vừa chật, em không chịu nổi…” Thiếu niên dùng ánh mắt trông mong giải thích: “Không thể trách em được, tình hình thực tế là vậy.”

Hoắc Vân Xuyên ngắt lời cậu: “Ai trách em?”

Người anh để ý, đau lòng còn không kịp, sao nỡ trách móc.

“…” An Vô Dạng gật đầu, cảm thấy cũng đúng, mình khó chịu, chẳng lẽ còn phải cố ép bản thân làm điều không muốn.

“Đi ăn cơm thôi.” Người đàn ông cao lớn đứng dậy, đưa tay ra.

Nghe vậy, An Vô Dạng theo phản xạ đặt tay vào lòng bàn tay dày rộng ấm áp.

Hoắc Vân Xuyên lập tức nắm lấy, bàn tay nhóc con thon dài, hơi lạnh.

“Đưa đồ cho tôi.” Chiếc “túi bảo mẫu” được anh cầm lấy, chỉ tiếc đoạn đường quá ngắn, chỉ chừng hai mươi mét.

An Vô Ngu mặc chiếc váy ngắn màu đen, vừa nghe điện thoại vừa bước ra khỏi sảnh lớn, đúng lúc em trai bắt máy, cô nhìn thấy một anh chàng đẹp trai cấp nam thần mở cửa một chiếc siêu xe, ngồi vào trong.

“Alo? Chị à?” An Vô Dạng kinh ngạc nói.

“Em bỏ đi không nói một lời, có ai cư xử kiểu đó không?” Vừa nối máy, An Vô Ngu lập tức mắng một tràng: “Thật là! Khó chịu thì mở miệng nói, mọi người sẽ đưa em đi khám, em lén lút bỏ đi là sao hả?”

Ba nói em trai không muốn làm ảnh hưởng đến bữa ăn của mọi người, tự lập hiểu chuyện các thứ, An Vô Ngu nghe xong tức muốn nổ phổi, rõ ràng là không biết cư xử, ở đâu ra cái gọi là tự lập hiểu chuyện?

Nói dễ nghe là EQ thấp, nói khó nghe chính là tính cách khuyết tật!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu