Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu

Chương 47

Thật ra An Vô Dạng không ngốc nghếch như người ta tưởng, trong lòng cậu cũng có những tính toán nhỏ của riêng mình, chỉ là tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm còn ít, không dám nghĩ quá xa.

Bây giờ chị đã trở về, bản thân cậu cũng có chỗ để đi, cảm thấy rời khỏi đây có lẽ sẽ tốt hơn.

Điều thứ hai là, cậu cảm thấy Hoắc Vân Xuyên hình như cũng không tệ lắm.

“Thế nào? Anh đồng ý không?” An Vô Dạng thúc giục, giọng mềm mại, từng câu từng chữ như cào nhẹ vào trái tim già nua của Tổng giám đốc Hoắc.

“Để tôi suy nghĩ thêm.” Hoắc Vân Xuyên nói, dừng lại một lát, nói là suy nghĩ, nhưng thực ra chỉ là kéo dài thêm một chút: “Đồng ý với em cũng được, nhưng tôi có điều kiện.”

An Vô Dạng hỏi: “Điều kiện gì?”

Đối phương hạ thấp giọng: “Tôi sẽ đi cùng em.”

“Hả?” Sao mà được chứ?

An Vô Dạng há hốc miệng, cậu đột nhiên nhớ ra một chuyện, hình như ba của mình là nhân viên trong công ty của Hoắc Vân Xuyên… Nghĩ tới thôi đã thấy cực kỳ xấu hổ.

May mà mấy hôm nay Hoắc Vân Xuyên vẫn chưa đến chi nhánh để họp.

Ba cậu cũng chưa từng gặp qua Hoắc Vân Xuyên.

“Cứ quyết định vậy đi.” Tổng tài bá đạo Hoắc Vân Xuyên lập tức chốt hạ, không cho thiếu niên cơ hội do dự: “Em ngủ sớm một chút, ngủ ngon.” TruyenLau

“Nhưng mà…” An Vô Dạng còn muốn nói thêm gì đó, kết quả là bên kia đã cúp máy.

Cậu trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm thấy người này quá độc đoán, chẳng để người khác có cơ hội mở miệng.

Nhưng nghĩ kỹ lại cũng chẳng có gì lạ, Hoắc Vân Xuyên dựa vào cái gì mà đối xử tốt với cậu? TruyenLau.com

Đương nhiên là vì trên người cậu có thứ anh muốn, nếu không phải như thế, hai người bọn họ vốn chẳng có chút quan hệ nào.

“Thôi vậy.” An Vô Dạng nghĩ rất rõ ràng, đặt điện thoại xuống, bình thản đi ngủ.

Bên kia, Hoắc Vân Xuyên gọi cho người bạn thân từ nhỏ, nói: “Thiếu Phi, xin lỗi, lịch khám thai ngày mai chúng tôi không đi được, phải dời sang thứ hai.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Còn vì sao không chọn chủ nhật, một là ngày mai đi lại vất vả, hôm sau không tiện tiếp tục chạy tới chạy lui, thứ hai là vì chủ nhật đông người, đến bệnh viện cũng bất tiện.

Tưởng Thiếu Phi nói không sao, quan tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy? Sao lại phải dời lịch?” Đây vốn không phải tác phong của Hoắc Vân Xuyên, anh trước nay vẫn luôn rất đúng giờ.

“Không có gì đâu, em ấy có việc phải ra ngoài.” Hoắc Vân Xuyên đáp.

“Vậy thì tốt.” Tưởng Thiếu Phi cười trên nỗi đau của người khác: “Chăm sóc trẻ con chắc không dễ chịu lắm nhỉ?” Nghĩ cũng biết, trước kia cuộc sống của Hoắc Vân Xuyên tuy không gọi là trăng hoa, nhưng cũng rất tự do tự tại, muốn làm gì thì làm.

Đâu giống bây giờ.

Hoắc Vân Xuyên nói: “Cũng được, coi như tu tâm dưỡng tính.”

Tưởng Thiếu Phi sửng sốt: “Bỏ thuốc, bỏ rượu rồi à?”

Anh ấy nhớ rõ, người này vốn là một kẻ nghiện t.h.u.ố.c nặng, từ hồi đại học, t.h.u.ố.c và rượu chẳng bao giờ rời tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chưa, để nói sau đi.” Người đàn ông bên kia điện thoại hờ hững nói: “Bây giờ mọi chuyện đều chưa chắc chắn, đi đến đâu tính đến đó.”

“Cũng đúng, đàn ông m.a.n.g t.h.a.i vốn dĩ không ổn định, chưa khám thì chưa nói trước được gì.” Tưởng Thiếu Phi thở dài, trong lòng cũng âm thầm cầu nguyện đứa trẻ này có thể giữ lại, coi như giúp nhà họ Hoắc một việc lớn: “Thế nên cậu phải theo sát cậu ấy, chú ý nhiều hơn, trẻ con mà, dỗ dành chút là được, đối tốt với cậu ấy thì cậu ấy sẽ tin tưởng cậu.”

Mấy lời này, Tưởng Thiếu Phi cảm thấy trong lòng Hoắc Vân Xuyên thừa hiểu, dù sao thì anh cũng lão luyện từng trải.

“Ừ, cúp máy đây, mai còn có việc.” Hoắc Vân Xuyên nói xong liền cúp điện thoại.

Tối hôm đó, An Vô Dạng ngủ không yên giấc, liên tục mơ những giấc mơ kỳ lạ, sau lại bị cơn buồn tiểu đ.á.n.h thức.

Cậu bị bệnh huyết áp thấp, vừa ngồi dậy đã cảm thấy đầu óc nặng trịch, phải chờ nửa phút mới nhìn rõ được mọi thứ, sau đó mới vào nhà vệ sinh đi tiểu.

Lúc đó còn rất sớm, chưa đến năm giờ sáng.

Vì buổi tối đi ngủ sớm, nên khi trở lại giường, An Vô Dạng chẳng thể nào ngủ tiếp.

Đôi mắt hạnh nhân mở lớn, nhìn lên ván giường em trai, trong đầu nghĩ vẩn vơ đủ chuyện, nhưng đều không có đáp án.

Cũng chẳng sao, vấn đề là bụng réo ùng ục.

Cái đói phát tác nửa đêm, chỉ ai từng trải qua mới hiểu.

An Vô Dạng bất đắc dĩ ngồi dậy, lấy đồ ăn vặt ra nhai, tiện tay nhắn tin cho Hoắc Vân Xuyên.

[Chào buổi sáng, anh Hoắc, anh dậy chưa?]

Cậu cũng không biết vì sao mình lại nhắn tin cho anh, có lẽ vì nhàm chán…

Trong giấc ngủ sâu, Hoắc Vân Xuyên bị tiếng “ting” từ điện thoại đầu giường đ.á.n.h thức: “…” Phát hiện là điện thoại riêng của mình, cũng đúng, điện thoại công việc đã tắt nguồn.

Anh cầm lên xem, khuôn mặt lập tức sa sầm lại.

[Dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm?]

Hoắc Vân Xuyên lo lắng cho cơ thể đối phương, lập tức nhắn lại.

Tin nhắn bên kia gửi về rất nhanh, chắc hẳn vẫn luôn ôm điện thoại.

[Buồn tiểu đ.á.n.h thức, với lại đói bụng.]

Điện thoại gõ chữ quá chậm, một tay khác còn đang bận ăn, thế nên An Vô Dạng len lén ra ban công, trời chưa sáng hẳn, chỉ có một màu xám mờ mịt.

Cậu gan dạ gọi điện thoại cho Hoắc Vân Xuyên.

Vừa nối máy đã nói: “Anh có đến đưa em đi ăn sáng không? Nếu không thì em đi ăn bánh cuốn của lão Vương.”

Nói xong, trong ống nghe đều là tiếng nhai giòn tan.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu