Bữa sáng mẹ làm là cháo trắng ăn kèm bánh quẩy, ai nấy đều ăn rất ngon lành, chỉ có An Vô Dạng nhìn quẩy mà nuốt nước miếng, không phải muốn ăn, mà là muốn nôn.
“Cho em.” Cậu đưa em trai cái quẩy to mua dưới lầu, còn mình thì ăn cháo trắng.
Ba thấy vậy, nói: “Sao dạo này Vô Dạng kén ăn vậy? Quẩy thơm ngon mà cũng không ăn.”
An Vô Dạng đáp: “Con sợ lát nữa ngồi xe lại nôn.” Sau đó cậu ăn hết chén cháo trắng, mang theo “túi bảo mẫu” Hoắc Vân Xuyên đưa, bên trong có bình nước, ô, khăn giấy ướt, mơ khô tẩm cam thảo đóng chai.
Cùng với một chiếc chăn lông nhỏ in hình Hỉ Dương Dương…
Tám giờ rưỡi, cả nhà họ An ăn mặc chỉnh tề, đồng loạt ra cửa.
Mẹ và chị gái mặc váy liền ôm sát màu sắc tươi tắn, trên mặt đều trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, đi ra đường tỷ lệ ngoái đầu nhìn vô cùng cao.
Ba hơn bốn mươi tuổi, vóc dáng thuộc dạng không tồi trong nhóm đồng trang lứa.
Mặc vest dạo phố cũng rất có khí chất.
An Vô Dạng và em trai thì đơn giản hơn, chỉ áo thun, quần short, giày thể thao.
“Anh An, chị An, ra ngoài à?” Trên đường đi gặp được hàng xóm cùng khu, nhìn thấy cả nhà này, cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.
“Đúng vậy, chị Trần.” Đinh Vi hiểu rõ, các bà nội trợ toàn thời gian đều ngưỡng mộ bà, có bằng cấp, có một công việc tốt, chồng con ngoan ngoãn nghe lời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đôi khi bà cảm thấy, như vậy cũng đã rất mãn nguyện rồi.
Tuy rằng vẫn có áp lực, nhưng gia cảnh của một gia đình trung lưu vốn như vậy, ngày tháng trôi qua không có trở ngại, nhìn lên thì chẳng hơn ai, nhìn xuống lại thấy chẳng ai bằng mình.
Nhà ở là tiền ba mẹ dành dụm cả đời, lúc hai vợ chồng kết hôn đã mua đứt, không vướng áp lực vay mua nhà, rất nhiều đồng nghiệp đều ghen tị.
Xe là mấy năm trước đổi chiếc mới, Honda Civic, vay trả góp bảy tám vạn, còn hai năm nữa.
TruyenLau
Trước đây đi làm hai vợ chồng chung đường, lái xe đi vẫn tính là tiện và kinh tế; từ sau khi hai người tách ra hai công ty khác nhau, Đinh Vi ngồi xe đi làm, An Thành cũng vậy.
Dù sao cũng là người xuất thân từ thành phố nhỏ, nhờ học hành mà nhích lên một bậc, tư tưởng in sâu trong xương cốt An Thành là cần kiệm bao dung. Phần gen này truyền hết cho cậu con thứ, chỉ tiếc là con thứ học không giỏi, ưu điểm còn sót lại trên người chỉ còn chịu khó chịu khổ.
An · chịu khó chịu khổ · Vô Dạng ngồi cạnh cửa sổ, trên bụng đắp chiếc chăn nhỏ Hỉ Dương Dương, miệng nhai nhóp nhép mơ tẩm cam thảo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh, em cũng muốn.” An Vô Phỉ ở khoản ăn uống thì rất hợp lứa tuổi của thằng bé.
“Ăn đi.” Anh trai đưa luôn cả hũ.
Chị gái khoanh tay, ánh mắt kỳ quái, cô thấy em trai uống gì vậy? Nước ngâm kỷ tử? Lên xe ôm chăn nhỏ? Khăn ướt, ô che nắng! Chẳng phải đây là những thứ được con gái chỉn chu chuẩn bị sao?
“Cái bình này cũng là người ta tặng à?”
May mà giọng của chị nhỏ, ba mẹ mải nói chuyện không nghe thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
An Vô Ngu rảnh rỗi tra logo tìm hiểu một chút, hay thật, cái bình nhỏ xíu này trị giá hai nghìn tệ, đúng là tiểu phú bà, hào phóng hơn cả mấy phú nhị đại theo đuổi cô.
Nhìn vẻ mặt của chị, An Vô Dạng liền biết, đồ Hoắc Vân Xuyên dùng chẳng có món nào là bình dân.
Nhưng như vậy cũng là điều bình thường, người ta thu mua được cả một công ty tư nhân lớn, hẳn là rất nhiều tiền.
An Thành vô ý liếc nhìn gương chiếu hậu, mắt sáng lên, đó là một chiếc siêu xe, đàn ông ai nhìn cũng mê, chỉ tiếc cả đời này ông không thể mua nổi, chỉ có thể nhìn.
“Chậc chậc.” Biển số cũng dễ nhớ, mùi đại gia phô trương phả vào mặt.
Suy đoán của An Thành thật oan uổng cho Hoắc Vân Xuyên, anh không phải đại gia mới nổi, mà đã giàu ba đời.
Trong đám bạn thân chỉ có Quý Minh Giác giống anh, là công tử hào môn chính hiệu, sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Tưởng Thiếu Phi và Trần Sơ đều là “nhị đại”, bậc cha chú đời trước gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, xét gia thế và nền tảng thì kém nhà họ Hoắc, họ Quý một bậc.
Năm đó bốn người họ kết bạn, trong mắt cũng không mấy để tâm những việc này, chỉ xem có hợp chí hướng, có chân thành đối đãi hay không.
Phải biết rằng, với người trong giới, sau khi trưởng thành muốn có một người bạn chân tâm thật sự không dễ dàng.
Hoắc Vân Xuyên bám theo chiếc Honda phía trước, thỉnh thoảng dùng tin nhắn thoại hỏi thiếu niên trên xe: “Có nôn không? Có khó chịu không?”
An Vô Dạng trả lời: Không có, Anh Hoắc lái xe nghiêm túc đi ạ.
“Kĩ thuật lái xe của tôi rất tốt.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.
An Vô Dạng đã sớm phát hiện giọng Hoắc Vân Xuyên có hiệu quả đặc biệt. Cậu xoa vành tai đang đeo tai nghe, không nghĩ nhiều, cũng không biết từ ngữ chính xác miêu tả chất giọng đó là quyến rũ hay khơi gợi.
Chỉ là, mỗi lần nghe điện thoại, lỗ tai sẽ ngứa, không biết tại sao lại như vậy.
[Vâng, em ngủ một lát, ba nói còn ba mươi km nữa.]
Dựa theo tốc độ hiện tại, chắc hẳn còn phải chạy chừng nửa tiếng.
“Đắp chăn chưa? Đừng để gió thổi thẳng vào người.”
[Cái chăn Hỉ Dương Dương là anh mua à?]
Hoắc Vân Xuyên thoáng khựng lại, phủ nhận: “Không, trợ lý của tôi mua.”
Sau đó không còn tin nhắn nào nữa, bởi vì An Vô Dạng đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu ngủ.
Nửa tiếng sau, bọn họ đến thẳng khách sạn dùng bữa, mọi người xuống xe, mỗi người tìm một nhà vệ sinh.
Gả Cho Ông Chồng Nhà Giàu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.