Một phen hoảng hồn vô ích.
Ta đứng sững ra, luống cuống không biết làm gì, nhìn Niệm nhi bị một đám tiểu cô nương vây quanh bảo vệ. Cùng lứa tuổi, Niệm nhi nhỏ bé gầy yếu nhất.
Con bé mặc bộ y phục nửa mới nửa cũ, tóc buộc lộn xộn, đôi mắt to tròn nhìn ta chằm chằm.
Có một cô bé lên tiếng:“Ngươi thật sự là mẫu thân của Tạ Niệm?”
Ta khẽ gật đầu.
Đám tiểu cô nương ríu rít:“Vậy sao mấy năm nay ngươi không liên lạc với nàng ấy?”“Ngươi có biết nàng ấy sống khổ sở thế nào không?”“Nếu không phải bọn ta thay phiên nhau mang đồ ăn, nàng ấy đến cơm cũng chẳng no bụng!”
Toàn thân ta run lên, đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Năm ấy, ta không đủ năng lực để đưa Niệm nhi đi theo. Ta từng tự thuyết phục bản thân, rằng để nàng ở lại Tạ gia sẽ có thân phận cao quý, tương lai sáng lạn, tốt hơn nhiều so với theo ta – một người mẹ bị hưu, tay trắng không nhà. Dù Thẩm Triêu Triêu không ưa nàng, Tạ gia cũng sẽ không để nàng đói khát. Dù sao… nàng cũng là cốt nhục của Tạ Dục. Nhưng ta chẳng ngờ nàng phải chịu đãi ngộ thế này.
Ta bước từng bước về phía Niệm nhi, chậm rãi quỳ xuống, vươn tay:“Niệm nhi, nương đến đón con đây.”
Hiện tại, dù có phải dốc hết toàn lực, ta cũng sẽ mang nàng rời khỏi Tạ gia. Chỉ cần nàng chịu theo.
Niệm nhi đứng yên nhìn ta. Đám tiểu cô nương xung quanh dần yên lặng, lặng lẽ dõi theo. Ta vẫn đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy đến đau buốt. Nàng là Niệm nhi của ta. Đứa trẻ ta mang nặng mười tháng, tay bế tay nuôi đến năm hai tuổi. Dù khi ta rời đi, nàng vẫn còn ngây dại, nhưng ta tin, mẫu tử liên tâm. Ta tin nàng vẫn nhớ ta.
Website TruyenLau.com
Một hồi lâu sau, cô bé gầy gò lao vào lòng ta, ôm chặt:“Nương!”
Ta đưa Niệm nhi trở về chỗ tạm trú. Vừa đẩy cửa, đã thấy một người đứng đó. Dưới ánh trăng, dáng hắn cao ráo, tóc đọng sương sớm, không biết đã đứng từ bao giờ.
Tạ Phụng An nói:“Nàng còn biết đường quay về… Đây là Niệm nhi sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ta gật đầu, ôm Niệm nhi trong lòng chặt hơn.
Hắn bật cười:“Nàng sợ gì vậy? Ta đâu định giành người với nàng. Con gái của nàng, cũng là con gái của ta.”
Hóa ra là ta căng thẳng quá thôi.
Ta thay cho Niệm nhi bộ y phục mới, cẩn thận chải tóc gọn gàng. Nàng đỏ hoe mắt, rúc vào lòng ta mà khóc thành tiếng, miệng gọi “nương” không ngừng. Khóc đến mệt, thiếp đi lúc nào không hay, tay vẫn nắm chặt vạt áo ta.
Tạ Phụng An bước khẽ vào, giúp ta kéo lại mép chăn, cúi đầu, khẽ hôn trán ta. TruyenLau
Hôm sau.
Nghe nói Tạ Dục bị trùm bao bố đánh một trận ra trò. Đám người kia thân thủ phi phàm, ngay cả gia đinh Tạ phủ cũng không cứu được hắn.
Khi ta đến tìm Tạ Phụng An, hắn đã chờ sẵn. Ta có thể tự mình giành Niệm nhi, nhưng nếu mượn thế lực thì tại sao không dùng? Ba năm làm vợ Tạ Dục, ta tận tụy làm chủ mẫu Tạ gia. Không sánh được với thiên kim quý tộc, nhưng cũng không đến mức thất lễ.
Tạ Dục làm việc chưa từng đề phòng ta, những chuyện bẩn thỉu gì ta đều biết ít nhiều. Huống chi chuyện Thẩm Triêu Triêu ngược đãi con riêng mà truyền ra, dù là với nàng hay Tạ gia, cũng chẳng hay ho. Vậy nên, một phong thư có đóng tư ấn của Nhiếp chính vương được gửi tới Tạ phủ.
Tạ Dục hồi âm, trên thư chỉ có bốn chữ:“Như nàng mong muốn.”
Chữ viết mạnh mẽ như khắc vào giấy, đủ thấy oán hận đến mức nào.
Tạ Phụng An vòng tay ôm ta, mở miệng đòi công trạng. Đúng lúc ấy, Niệm nhi lảo đảo chạy tới. Ta lập tức đẩy Tạ Phụng An ra, chỉnh áo quần, bế Niệm nhi vào lòng. Hắn nghiến răng nghiến lợi bên cạnh. Giờ đây, đến giấm chua của Niệm nhi cũng phải chịu.
Hành Trình Hồi Hương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.