Hành Trình Hồi Hương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hành Trình Hồi Hương

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Trong viện, những dây mướp ta từng gieo trồng năm nào sớm đã không còn bóng dáng, thay vào đó là rừng đào.

Hiện đang vào tiết xuân phân, hoa nở rực rỡ, tươi thắm vô cùng.

Chúng ta đến tiểu viện vắng lặng.

Nhà cửa đơn sơ, sân phủ bụi mỏng, vẫn còn treo chiếc xích đu năm xưa ta tự tay làm.

Ta khựng lại, hơi không dám tin, nhìn sang Tạ Dục xác nhận:

“Niệm nhi ở chỗ này sao?”

Tạ gia vốn giàu có, ngay cả khu ở của đại nha hoàn cũng tốt hơn nơi này gấp bội.

Tạ Dục dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng ta, thản nhiên giải thích:

“Niệm nhi phát chứng rối loạn, từng nhiều lần mộng du làm người bị thương. Vì vậy mới tạm thời sắp xếp ở đây.”

Giọng hắn vẫn bình lặng, hệt như năm đó đưa ta về Giang Nam.

Ta không muốn nhiều lời, chỉ mong nhanh chóng được gặp con.

Bao năm qua, ta viết không biết bao nhiêu phong thư gửi về Thượng Kinh, nhưng chưa từng nhận hồi âm.

Cũng giống như hắn nói, ta chưa từng trông thấy món đồ nào.

Ta đẩy mạnh cánh cửa. Website TruyenLau.com

Khói bụi bay lên.

Nhưng trên giường nhỏ, lại trống không.

Ta vừa định nổi giận, thì chợt nghe giọng quen thuộc:

“Vân Tân tỷ tỷ đã về rồi sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Một bóng áo hồng thướt tha bước đến, chính là Thẩm Triêu Triêu.

Ta không còn lòng dạ chào hỏi, chỉ lạnh giọng hỏi:

“Niệm nhi đâu?”
TruyenLau.com
Vẻ mặt Thẩm Triêu Triêu hiện lên ngạc nhiên và tổn thương:

“Vân Tân tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ nghi ngờ ta?”

“Nếu Niệm nhi có chuyện gì, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”

Thẩm Triêu Triêu như bị ta dọa sợ, thoái lui một bước.

Hàng mi nàng run nhẹ, như bị ủy khuất đến tận cùng.

Ngay lúc ấy, một nha hoàn tiến vào bẩm báo:

“Tiểu thư đã cùng thiên kim nhà khác ra ngoài chơi rồi ạ.”

Ta sững sờ, nhìn sang Thẩm Triêu Triêu, chất vấn:

“Là thiên kim nhà ai? Ngươi làm mẫu thân, cớ sao lại không biết—”

Lời còn chưa dứt, Tạ Dục quát lớn cắt ngang:

“Đủ rồi!”

Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy giận dữ.

“Ta biết nàng oán chuyện năm xưa, nhưng sai là do ta, không liên quan đến Hoa Triêu!”

“Nàng vừa đến đã mắng chửi rối rít, thật cho mình là nữ chủ nhân nơi này sao?”

Dứt lời, hắn lập tức sai người đuổi ta ra khỏi Tạ phủ.

Ta hít một hơi sâu, nén cơn giận xuống. Việc trước mắt là phải tìm cho được Niệm nhi. Ngay lập tức sai người đi truy tìm. Tin tức truyền về khiến lòng ta tạm yên: Niệm nhi quả thật đang cùng mấy tiểu thư đi chơi.

Ta vừa thở phào, thì người dò tin lại có vẻ muốn nói thêm gì.

“Cứ nói thẳng,” ta ra lệnh.

Thị tòng đáp: “Bẩm phu nhân, ngoài tiểu thư nhà ta, các tiểu thư còn lại đều phục sức hoa lệ, chẳng giống người trong gia đình bình thường. Trong số đó còn có một vị thân phận cao quý, chính là quận chúa. Hình như họ cố ý dẫn tiểu thư theo cùng chơi…”

Ý ngoài lời thì rõ ràng. Niệm nhi là đích nữ Tạ gia, nhưng với một người mẹ bị hưu như ta, lý ra không nên được đãi ngộ như vậy.

Đang suy nghĩ, ta vô tình nhìn thấy thiệp mời vừa được đưa đến: yến tiệc của Thái hậu, quý nữ kinh thành đều có mặt. Xem ra Thái hậu đã biết thân phận hiện tại của ta, nên mới cho người đưa thiệp. Vậy thì đi thôi.

…Và đó là lý do ta đang đứng đây, nghe một đám người xì xầm bàn tán.

Khi ta tới, Thẩm Triêu Triêu và Tạ Dục đã có mặt. Nam tài nữ sắc, đúng là xứng đôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, sắc mặt Tạ Dục lập tức trầm xuống. Ta chẳng thèm bận tâm, liền sai người đi tìm Niệm nhi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu