Hành Trình Hồi Hương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hành Trình Hồi Hương

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Ngay lúc ta xuất hiện, những lời bàn tán chưa từng ngớt:

“Nàng ta bị hưu rồi mà còn dám đến đây sao?”“Chắc muốn tìm kẻ ngốc nào chịu cưới chăng? Ai còn thèm nhìn nữa?”“Không lẽ mượn danh Tạ gia mà lẻn vào?”

Tứ phía ánh mắt khinh miệt đổ dồn về ta.

Thẩm Triêu Triêu nhìn ta, giọng khó xử: “Vân Tân tỷ tỷ, tỷ cũng tới đây sao?”Sắc mặt nàng đầy ẩn ý: “Hôm trước tỷ còn chưa nhìn Niệm nhi đã bỏ đi, hôm nay lại vội xuất hiện nơi tiệc tùng, chắc muốn nhanh chóng tìm một lang quân tốt…”“Yến tiệc hôm nay là Thái hậu mở tiệc đón Nhiếp chính vương từ Giang Nam về dưỡng thương. Không phải chỗ tỷ nên đến.”

Lòng ta thoáng chấn động, bất an dâng lên. Vẻ hoảng hốt của ta rơi vào mắt Thẩm Triêu Triêu, càng khiến nàng thêm đắc ý.

Nàng cười: “Vân Tân tỷ tỷ, quay về đi. Nếu tỷ thật sự muốn gả, ta sẽ để mắt giúp tìm một người thích hợp. Còn bây giờ, chi bằng quan tâm tới hài tử thì hơn.”

Lời vừa dứt, nhiều người cười ồ.

Tạ Dục cười khẩy: “Nàng ta là người bị hưu, còn ai chịu cưới nữa chứ?”

Thì ra, hắn biết rõ sự khác biệt giữa hưu và hòa ly.

Ngay lúc ấy, một bóng người trong y phục đen thêu kim tuyến xuất hiện. Tóc đen búi cao, cài kim quan, lông mày như kiếm, mắt sáng như sao, khí chất khiến người ta không dám nhìn thẳng. Chính là Nhiếp chính vương – quyền khuynh triều dã trong truyền thuyết.

Âm thanh cười cợt nơi hiện trường lập tức im bặt. Không biết hắn nhìn thấy điều gì, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt câu hồn. Tất cả kinh ngạc đứng chôn chân.

Không ai nhận ra tay chân ta khẽ run. Ta mở to mắt, trơ trọi đứng nhìn hắn từng bước tiến về phía mình.

Đừng nhìn Tạ Phụng An cười nhã nhặn kia, ai biết phía sau giày vò ta thế nào. Ta chột dạ, vội dời ánh mắt. Chuyện của Niệm nhi vẫn chưa xong, ta không muốn cùng hắn quay về. Nhưng giữa ta và hắn thực sự thiếu ăn ý, hắn cứ bước thẳng tới chỗ ta.

Ta đành hành lễ, cung kính: “Thần thiếp bái kiến vương gia.”

Hắn dừng lại, nụ cười tan biến, đôi mắt đẹp khẽ cụp xuống, chậm rãi đánh giá ta. Ánh mắt dừng trên môi ta, như dò xét sao ta có thể nói ra câu xa lạ như thế.
TruyenLau
Trước đêm trốn đi, ta còn cùng hắn… buông thả trong phòng khuê. Người này tâm địa xấu, đến trong phòng cũng chẳng buông tha, ta bị hắn dỗ gọi “phu quân tốt” đến khàn giọng. Vừa quay lưng đi đã giả vờ không quen biết.

Chuyện gấp gáp, tính hắn chẳng tốt lành. Ta chỉ cần nói thêm vài câu với nam tử khác, hắn cũng nổi máu ghen. Ta sợ hắn không cho gặp Niệm nhi.

Lúc này, bầu không khí lặng đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi. Người đứng cạnh ta nín thở, không dám ngẩng đầu.

Thẩm Triêu Triêu lên tiếng: “Điện hạ, nàng ấy là thê tử cũ bị phu quân thần thiếp hưu bỏ, vốn là cô nhi không cha không mẹ. Nay tới đây chỉ muốn tìm một lang quân khác, không hiểu lễ nghi, không hợp xuất đầu lộ diện. Mong điện hạ đừng làm khó nàng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nàng ra vẻ tốt bụng thay ta, nhưng lời lại vùi dập ta tận bùn đen.

Tạ Phụng An khẽ nhướn mày: “Đến đây tìm lang quân?” Hắn dường như hứng thú. Ta khẽ run, rơi vào mắt Thẩm Triêu Triêu, nàng càng hớn hở, tiếp lời: “Vân cô nương năm xưa dựa vào ơn cứu mạng với phu quân thần thiếp mà được gả vào Tạ gia, chim sẻ hóa phượng hoàng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu