Năm đó, rõ ràng là Tạ Dục hưu ta, đưa ta rời kinh, về Giang Nam.
Tạ Dục cũng nhíu mày, mơ hồ cảm thấy… có điều gì đó không đúng.
Ta nhìn Tạ Phụng An đầy tha thiết, khẩn cầu.
Hồi lâu sau, hắn khẽ thở dài, trong mắt ánh lên vẻ bất đắc dĩ.
Hắn thấp giọng nói:
“Vốn dĩ ta định đưa nàng tiến kinh, nàng vội cái gì.”
“Thôi vậy, dù sao người cũng ở đây rồi, chạy không thoát.”
Lời này, giống như hắn đang tự nói với chính mình.
Hắn vung tay áo bỏ đi, lúc rời đi còn liếc ta một cái, y như một oán phu đang trách ta bạc tình.
Ta chẳng buồn để ý, đợi hắn đi khỏi, liền không thể chờ đợi mà đi tìm Niệm nhi.
Nhưng nào ngờ, vẫn có người không chịu buông tha cho ta.
Tạ Dục đứng chặn đường ta lại, hỏi:
“Vân Tân, nàng và Nhiếp chính vương có quan hệ gì?”
Hắn quả nhiên không ngu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cũng phải, xưa nay hắn vốn thông minh.
Năm đó để cưới được Thẩm Triêu Triêu, còn bày ra trò lấy một cô nhi thay thế vị trí chính thê Tạ gia, mượn ta làm bàn đạp, lại tiện tay có thêm một đứa con gái.
Ta còn chưa mở miệng, hắn đã tiếp lời:
TruyenLau
“Ta thấy thị vệ hôm ấy xuất hiện ngoài Tạ phủ, trên tay áo có thêu ký hiệu của Nhiếp chính vương phủ.”
“Nghe nói trong hậu viện của Nhiếp chính vương có một nữ tử, tuy độc sủng, nhưng chỉ là một… món đồ chơi không tên không phận.”
Hai chữ “đồ chơi” hắn cố ý nghiến chặt.
TruyenLau.com
Ta lại chẳng mảy may bận tâm.
Danh phận ấy ư, ta từng có rồi.
Ta không phủ nhận, chỉ nhìn thẳng vào Tạ Dục, lạnh nhạt nói:
“Liên quan gì đến ngươi?”
Tạ Dục nghẹn lại, dường như không chịu nổi giọng điệu cộc cằn ấy.
Sắc mặt hắn sa sầm, ánh mắt đầy khinh miệt:
“Quả nhiên là ngươi!”
“Ngươi đúng là tự đọa lạc!”
“Niệm nhi có một người mẹ như ngươi, quả thực là nhục nhã!”
Ta không hiểu hắn sao có thể thốt ra lời trơ tráo như thế.
Tờ hưu thư là do chính tay hắn đưa, thừa biết chẳng còn nhà nào danh giá muốn cưới ta, thế mà giờ lại quay sang trách móc?
Ta đáp trả:
“Tạ đại nhân, ngươi sợ là đã quên?”
“Ban đầu ta vốn là chính thất danh chính ngôn thuận!”
Tạ Dục cứng họng, nhưng rất nhanh đã phản bác:
“Chuyện đó đã là quá khứ!”
“Nàng xuất thân thấp kém, vốn dĩ không nên bước chân vào đại môn Tạ gia. Huống hồ bao năm qua, ta đã bồi thường đủ đầy, đó là số bạc cả đời nàng cũng chẳng thể kiếm được. Nàng còn gì chưa hài lòng? Sao còn phải nhắc lại chuyện cũ?”
Đúng là miệng lưỡi lanh lợi, đen cũng nói thành trắng.
“Đã biết là chuyện cũ, Tạ đại nhân còn dây dưa ta làm gì?”
Tạ Dục giận dữ, quát:
“Ngươi—!”
Ta xoay người rời đi, lúc lướt ngang qua hắn còn không quên giẫm mạnh một bước lên chân hắn.
—
Trong viện, ta tìm thấy Niệm nhi.
Giữa rặng giả sơn trập trùng, bóng cây rậm rạp.
Một nơi vắng vẻ và rối rắm.
Chỉ có một mình con bé đứng đó, dáo dác nhìn quanh như một chú chim nhỏ lạc đàn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cau lại, ánh mắt đầy cô đơn lạc lõng, nhưng tuyệt nhiên không có nước mắt.
Con bé rõ ràng bị đám tiểu thư kia trêu chọc, cố tình bỏ lại ở nơi này.
Lòng ta như bị bóp nghẹt.
Ta vội vã lao tới, ôm chặt con bé vào lòng:
“Niệm nhi, Niệm nhi của ta!”
“Đều là lỗi của nương, không đến tìm con sớm hơn, để con chịu nhiều khổ sở đến thế!”
Trong lòng, tiểu cô nương ấy còn chưa kịp lên tiếng—
Thì bỗng, một người—không, là một nhóm người bất ngờ nhảy ra.
“Ngươi là ai! Mau buông tiểu thư Tạ Niệm Niệm ra!”
“Hả?”
Ta ngẩng đầu, xung quanh là một đám tiểu thư nhỏ xinh xắn như ngọc như ngà.
Từng ánh mắt trừng trừng nhìn ta như thể nếu ta không buông tay, họ sẽ nhào lên cắn ta tới nơi.
“Chúng ta đang chơi trốn tìm, ngươi là ai!”
“Người đâu! Mau tới đây!”
“Ngươi đừng tưởng kế mẫu của Tạ Niệm đối xử tệ bạc, liền có thể nhân cơ hội chen chân vào!”
Ta chết lặng tại chỗ.
Dường như… là ta đã hiểu lầm.
Hành Trình Hồi Hương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.