Hành Trình Hồi Hương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hành Trình Hồi Hương

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Lần nữa gặp Tạ Dục và Thẩm Triêu Triêu, là tại cung yến.

Tạ Phụng An trao trả quyền lực, đổi lấy thánh chỉ ban hôn. Quả là kẻ giỏi đánh một mũi tên trúng hai con chim. Thiếu niên thiên tử cực kỳ vui, ánh mắt vốn khinh ghét khi nhìn ta bỗng hóa ngạc nhiên tán thưởng:“Hay! Hay! Hay! Vân cô nương quả là tâm tư thanh thuần, khí chất như lan, hoàng thúc đúng là có mắt nhìn người!”

Tạ Phụng An đón lời khen, tiện xin cho Niệm nhi phong hàm quận chúa. Hư danh thôi, nhưng thiên tử ban sảng khoái. Dù chỉ là hư danh, nhưng sau này nếu Niệm nhi muốn gả, không liên quan hoàng tộc, danh phận này đủ giúp nàng không bị ức hiếp.

Mọi người trong tiệc đều vui vẻ. Dẫu sao Tạ Phụng An nắm quyền nhiều năm. Chim hết, cung bỏ. Thỏ chết, chó làm thịt. Không ai nhớ năm đó hắn bảo vệ tiểu thiên tử, vì giang sơn nhà họ Triệu liều mạng xoay chuyển cục diện. Chỉ Tạ Dục và Thẩm Triêu Triêu sắc mặt chẳng mấy dễ nhìn.

Thẩm Triêu Triêu trừng mắt, sắc mặt phức tạp, ngượng ngùng và giận dữ xen lẫn.

Nơi vắng vẻ, ta vô tình nghe Thẩm Triêu Triêu nói với hắn:“Nữ nhân kia tiện tịch, giở trò mê hoặc, còn bám lấy Nhiếp chính vương.”“Chẳng những bám lên, còn mang theo nữ nhi. Chẳng lẽ muốn mẫu nữ cùng thị hầu chung một chồng?”

“Đủ rồi!” Tạ Dục quát, ngắt lời nàng.“Nếu không phải nàng đối xử tệ với Niệm nhi, sao con bé bằng lòng đi theo Vân Tân?”

Thẩm Triêu Triêu ủy khuất:“Phu quân, sao chàng không tin thiếp? Thiếp thật lòng với Niệm nhi, chàng đừng để người ngoài ly gián. Chắc chắn Vân Tân xúi bọn tiểu thư kia cố tình đổ tội lên thiếp!”

Tạ Dục nhìn nàng hồi lâu, thấy nước mắt lưng tròng, cuối cùng mềm lòng:“Ta biết rồi, ta tin nàng.”

Nhìn cảnh ấy, ta thấy may mắn vì đã kịp mang Niệm nhi đi.
Website TruyenLau.com
Sau khi nhận thánh chỉ ban hôn, ta và Tạ Phụng An chuẩn bị cưới tại kinh thành, rồi rời đi. Trước lễ cưới, Tạ Dục tìm đến ta một lần nữa. Ta gặp hắn… rồi mới thấy thà không gặp còn hơn.

Hắn đứng gần, dáng vẻ ôn hòa như xưa:“Nàng nghĩ Tạ Phụng An cưới nàng vì điều gì?”“Hắn dùng loại nữ nhân như nàng để làm bia đỡ đạn trước thiên tử. Nếu cưới bất kỳ thiên kim nào, thiên tử không đồng ý. Đừng nghĩ hắn tốt đẹp gì, hắn và ta, chẳng khác nhau bao.”

Hắn tự nhận thức phần nào. Ta cười thản nhiên:“Thì sao? Dù là vậy, ta vẫn là chính thất Vương phi đàng hoàng. Cùng lắm, lại bị hưu thêm lần. Còn Tạ đại nhân, lần sau gặp, đừng quên hành lễ với ta nhé.”

Sắc mặt Tạ Dục xám như tro, muốn nói gì đó nhưng bị thị vệ mời ra. Ta nhìn bóng lưng không cam lòng, khóe môi lạnh lùng nhếch lên. Hắn đến tìm ta không phải lo ta bị Tạ Phụng An lợi dụng, càng không phải vì nhớ thương. Hắn chỉ đơn giản là ti tiện, không chịu nổi việc người phụ nữ từng bị hưu lại sống tốt hơn hắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu