“Sao thế?”
Thấy Nguyễn Anh Minh biến sắc, Thịnh Tâm Lan không biết đầu cua tai nheo ra sao.
Sau khi cầm đôi hoa tai ấy từ trong hộp trang sức ra ngắm nghía kỹ lưỡng một lúc, dường như Nguyễn Anh Minh đã xác định được điều gì, anh đi vào phòng làm việc lấy một tấm hình đen trắng cũ, trông có vẻ cũ lắm rồi, góc hình đã ngả vàng.
Người trong tấm hình là một cô gái mặc sườn xám, chừng mười tám mười chín tuổi, đeo sợi dây chuyền vàng trên cổ, còn khảm hai viên phỉ thủy một to một nhỏ, cho dù đã lâu đời, thế nhưng vẫn có thể nhận ra đường nét rõ ràng của phỉ thúy.
“Đây là?” Thịnh Tâm Lan hơi ngạc nhiên.
Đọc chương đầy đủ CHƯƠNG 147: MẤT VÀO SÁU NĂM TRƯỚC.
Nguyễn Anh Minh so sánh đôi hoa tai rồi đặt tấm hình xuống.
“Đây là hoa tai của bà nội tôi, bà ấy đeo ngọc gia truyền của nhà mẹ, khảm nạm hai viên phỉ thúy, một lớn một bé, ngọc mẹ ngọc con, sau đó quân phiệt hỗn chiến, nhà họ Nguyễn bị chiếm đóng, nhà họ Nguyễn thay đổi, bà ấy đã bán viên nhỏ đi để làm phí sinh hoạt.”
“Một viên nhỏ sao?” Thịnh Tâm Lan nhìn xuống đôi hoa tai trong tay mình, thấy đường nét của vết khảm rất giống với trong ảnh: “Viên này à?”
Nguyễn Anh Minh gật đầu.
Ai cũng không ngờ rằng viên phỉ thúy ấy lại lưu lạc ra nước ngoài, lọt vào tay Jennifer.
Website TruyenLau.com
Bây giờ lại trở về với Thịnh Tâm Lan.
“Viên còn lại đâu?” Thịnh Tâm Lan gặng hỏi.
Nhắc đến đây, Nguyễn Anh Minh nhíu mày.
“Viên còn lại ông nội đã cho tôi rồi, tôi làm một sợi dây chuyền, tiếc là đã mất vào sáu năm trước.”
Thịnh Tâm Lan sững sờ, không khỏi siết chặt nắm tay, gương mặt trông có vẻ hơi căng thẳng. TruyenLau
Sợi dây chuyền mà Nguyễn Anh Minh nói chắc là sợi dây mình đã giật xuống từ trên cổ anh nhỉ.
“Sao hả? Nghĩ đến cái gì rồi?”
Giọng nói của Nguyễn Anh Minh khiến cô tỉnh táo lại, Thịnh Tâm Lan hơi thất thần, cô nói: “Không có gì, tôi hơi ngạc nhiên thôi, không ngờ sợi dây chuyền này lại có liên quan với nhà họ Nguyễn.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Chắc đây là duyên phận.” Ánh mắt của Nguyễn Anh Minh trông có vẻ ấm áp, đây là lần đầu tiên nhắc đến duyên phận, một từ ngữ không đáng giá một xu.
Tâm trạng của Thịnh Tâm Lan rối bời, lúc tạm biệt ông cụ nhà họ Nguyễn rồi dẫn hai đứa trẻ về nhà, cô vẫn còn đang suy nghĩ về sợi dây chuyền.
Nếu không thì sao có thể nói là vận mệnh trêu ngươi đây, dường như sự tồn tại của sợi dây chuyền ấy đang thời thời khắc khắc nhắc nhở cô về vụ việc hồi sáu năm trước, nhắc nhở cô đã giấu giếm một thân phận khác của mình với Nguyễn Anh Minh như thế nào, hóa ra đầu mối để cô tìm con trai đã trở thành củ khoai nóng bỏng tay.
Lúc dời nhà, cô đặt cả dây chuyền và hoa tai vào trong két an toàn, khi khóa két, dường như cô đang khóa cả những chuyện mà bản thân cô không muốn cân nhắc đến nữa, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Sau này cứ ở đây đi, mọi người có thích không?”
Tốn hết cả buổi chiều để sửa sang lại căn phòng, lại đón hai đứa trẻ từ nhà Lưu Ngọc Hạnh về.
Thịnh Ái Linh vô cùng phấn khởi, cậu bé mở cửa phòng dòm ra ngoài: “Oa, đẹp quá, còn đẹp hơn phòng trong nhà dì Ngọc Hạnh nữa, con thích phòng của con lắm.”
“Bà mợ sắp xếp giùm cho con đấy.”
Thịnh Tâm Lan đi theo sau con mình, cô nhìn những món đồ chơi búp bê bày đầy trong phòng, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.
Ban đầu bà mợ nói trong nhà còn một phòng trống chẳng có ai ở, nhưng lúc cô đến đây, đồ dụng cần có trong nhà đều đã đầy đủ hết, thậm chí đến dụng cụ sinh hoạt gia đình cũng đã có, thậm chí căn phòng của Thịnh Ái Linh còn được sơn hồng, đồ chơi dành cho con nít chất thành đống.
“Lập Huy, đây là phòng của con.”
Thịnh Tâm Lan đẩy cửa phòng, vẫy tay với Nguyễn Lập Huy: “Đến xem đi.”
Nguyễn Lập Huy nghe thấy thế bèn gật gật đầu, chậm rãi bước đến đứng trước cửa nhìn vào trong một lúc, trông cậu bé giống hệt với ba mình vậy, không nhận ra có thích hay không.
“Thích không?” Thịnh Tâm Lan chỉ có thể chủ động hỏi: “Bài trí đơn giản một chút, chắc bà mợ cũng không biết con đến đây, bởi thế đợi qua một thời gian nữa thì mẹ sẽ trang trí lại phòng cho con, con thích cái gì cũng có thể nói với mẹ.”
Nguyễn Lập Huy chạy đến ghế sô pha cầm bảng vẽ của mình, cậu bé cúi đầu viết mấy chữ rồi giơ lên: “Được ở chung với mẹ và Linh thì con đều thích cả.”
Nhìn thấy thế, đột nhiên Thịnh Tâm Lan lại cảm thấy đau lòng, cô ngồi xuống bế cậu bé vào lòng.
Tiếng chuông cửa vang lên.
“Ding ding” Người nào đó la lớn: “Tâm Lan, mau mở cửa, tay của tớ sắp gãy rồi đây này, tớ mang lẩu đến.”
Thịnh Ái Linh ló đầu ra ngoài, cô bé vui vẻ la lên: “Mẹ nuôi!” rồi chạy ù ra ngoài.
Lưu Ngọc Hạnh xách bịch lớn bịch nhỏ thức ăn bước vào trong phòng, cố ý nói một cách kỳ quặc:
“Ồ, nơi này cũng khá nhỉ, thảo nào sốt ruột dọn ra khỏi nhà tớ.”
Thịnh Tâm Lan nhướn mày: “Hay là tớ với cậu đổi nhà đi, dù gì tớ cũng sống ở nhà cậu quen rồi, nếu đồ của cậu chính là đồ của tớ thì đồ của tớ chính là của cậu.”
Đến bây giờ Lưu Ngọc Hạnh mới bật cười.
“Với câu nói của cậu, tối nay tớ đích thân xuống bếp, xem như chúc mừng cậu dọn đến nhà mới.”
Trông mong Lưu Ngọc Hạnh xuống nhà bếp, không đốt nhà bếp là hy vọng thấp nhất rồi, may mà cô ấy còn tự biết người biết ta, mang lẩu đến đây, có điều vẫn còn vấn đề.
“Tạm thời nhà tớ còn chưa ăn lẩu được.”
Thịnh Tâm Lan khoát tay, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
“Có gì lớn lao đâu? Đợi đó đi.” Lưu Ngọc Hạnh lướt điện thoại bấm một con số rồi nhướn mày với Thịnh Tâm Lan.
Điện thoại nhanh chóng được nối máy.
“Tâm Lan đổi nhà rồi, kêu tôi gọi điện cho anh, tối nay có thời gian thì sang đây ăn cơm.”
“…”
“Được rồi, thế thì anh mau chóng sang đây đi, tiện thể ghé dọc đường mua mấy thứ cần dùng để ăn lẩu.”
“…”
“Không phiền phức vậy đâu, bọn tôi chẳng thiếu cái gì thế, tôi mua cả rồi.” Sau khi nói dứt lời, đột nhiên cô ấy cao giọng mà nói: “Tâm Lan, còn thiếu cái gì nữa?”
Thịnh Tâm Lan bị gọi một cách đột ngột, cô đáp lại theo phản xạ có điều kiện: “Nồi.”
“Ờ, nghe thấy rồi nhỉ, Tâm Lan nói là thiếu nồi, cái loại dùng để ăn lẩu đấy.”
“…”
Sau khi cúp máy, Lưu Ngọc Hạnh đặt mông ngồi xuống sô pha: “Xong rồi.”
Thịnh Tâm Lan nhếch môi.
“Sao tớ có cảm giác bị cậu kéo xuống nước, cùng nhau câu kết hãm hại con nhà lành thế này.”
“Con nhà lành hả?” Lưu Ngọc Hạnh bĩu môi: “Từ cọng tóc cho đến đầu ngón chân của Cao Khải đều viết hai chữ tra nam, không liên quan gì đến con nhà lành hết.”
“Cũng đúng.”
Thịnh Tâm Lan gật đầu đồng ý, chút cảm giác áy náy trong lòng đã tan biến hết, đồng thời cô còn kêu Lưu Ngọc Hạnh gọi cho Cao Khải thêm một cuộc nữa, tiện thể kêu Thiên Ân đến đây luôn.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Cao Khải vác nồi đến, đi cùng anh ta còn có cả Thiên Ân.
Thiên Ân vừa đến, nhà bếp và bàn ăn đều giao lại hết cho anh ta, Cao Khải cũng bị Lưu Ngọc Hạnh đuổi xuống bếp phụ việc, hai cô gái nằm trên sô pha cắn hạt dưa nói chuyện phiếm.
Nhớ đến thái độ nho nhã đượm vẻ lạnh lùng của Thiên Ân hồi ban nãy, Lưu Ngọc Hạnh phun vỏ hạt dưa ra.
“Sao tớ cứ cảm thấy thằng nhóc ấy đã thay đổi thế nhỉ? Lúc vừa mới tỉnh lại trong bệnh viện dòm cứ như thằng ngốc ấy.”
“Có sao?” Thịnh Tâm Lan không giỏi nhìn người, cô chẳng hề phát hiện ra có gì lạ thường cả: “Có lẽ là có tâm sự gì đó chăng, sao thế? Cậu cảm thấy cậu ta có vấn đề gì sao?”
Lưu Ngọc Hạnh nhướn mày, dòm xuống dưới bếp với gương mặt đăm chiêu: “Không phải, tớ nói là thằng nhóc ấy đẹp trai hơn hồi đó nhiều, cậu ta mấy tuổi rồi, hai mươi chưa?”
“Cậu đừng nói với tớ là cậu ưng Thiên Ân rồi đấy nhé?”
Gương mặt Thịnh Tâm Lan toát ra vẻ cảnh giác.
- Chương 1: Gì cơ, có thai rồi á?
- Chương 2: Cho cô ta chút mặt mũi
- Chương 3: Năm năm sau
- Chương 4: Ứng tuyển
- Chương 5: Thấy hứng thú
- Chương 6: Người phỏng vấn sao lại là anh ta
- Chương 7: Đánh cược
- Chương 8: Mẹ, mẹ ly hôn đi
- Chương 9: Tham gia hôn lễ của tôi
- Chương 10: Anh ấy là bạn trai tôi
- Chương 11: Không thấy cậu chủ nhỏ
- Chương 12: Dì này thật là dịu dàng
- Chương 13: Ba không trở lại, chán ghét ba
- Chương 14: Cô không cần tới thuyết phục tôi
- Chương 15: Có lẽ bị dọa sợ
- Chương 16: Nuôi con mới không phí công
- Chương 17: Quả nhiên là chú ấy
- Chương 18: Tìm daddy cho mình
- Chương 19: Mẹ của cháu rất xinh đẹp
- Chương 20: Mẹ nắm chắc cơ hội đó!
- Chương 21: Cô hỏi nhiều quá
- Chương 22: Để ái linh đến nhà tôi chơi đi
- Chương 23: Lập huy, con nói chuyện rồi
- Chương 24: CHUẨN BỊ ĐI, KẾT HÔN
- Chương 25: THIỆP MỜI ĐÍNH HÔN
- Chương 26: THÚC ĐẨY Ở PHÍA SAU
- Chương 27: CON BÉ NÀY RẤT ĐƯỢC LÒNG CỦA TÔI
- Chương 28: ĐẸP TRAI NHÀ GIÀU ĐÚNG NGHĨA
- Chương 29: VẬY THÌ SAU NÀY ANH ĐÃ LÀ ANH TRAI CỦA EM
- Chương 30: CÔ DỪNG LẠI CHO TÔI
- Chương 31: NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ
- Chương 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ
- Chương 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ
- Chương 34: CHỊU TỘI CHÍNH LÀ BẢN THÂN MÀY
- Chương 35: MẸ ƠI, ANH TRAI XẢY RA CHUYỆN
- Chương 36: SAO CÔ ẤY LẠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH
- Chương 37: NẤU ĂN MIỄN PHÍ
- Chương 38: LÀ CÓ NGƯỜI LÀM HAY NGOÀI Ý MUỐN?
- Chương 39: CHÚ CÓ MUỐN CÂN NHẮC ĐẾN MẸ CHÁU KHÔNG?
- Chương 40: CÔ TA LÀ EM GÁI CỦA CÔ
- Chương 41: TÔI CHƯA TỪNG ÉP BUỘC NGƯỜI KHÁC
- Chương 42: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI NGOÀI
- Chương 43: BÀ CHỦ TƯƠNG LAI
- Chương 44: THUA CŨNG PHẢI CÓ PHONG ĐỘ
- Chương 45: CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CỦA TÔI
- Chương 46: MẸ ƠI, CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- Chương 47: RUNG ĐỘNG CÁI CON KHỈ Á
- Chương 48: CÓ GÌ MÀ KHÔNG THỂ?
- Chương 49: PHỤ NỮ ĐIÊN, LƯU MANH CHẾT TIỆT
- Chương 50: CHỈ CÓ LẤY THÂN BÁO ĐÁP
- Chương 51: CÔ GÁI NÀY THÈM GẢ ĐẾN MỨC NÀO?
- Chương 52: ĐÀN ÔNG PHẢI CHỦ ĐỘNG MỘT CHÚT
- Chương 53: CƯỚP HÔN? ĐỪNG CÓ MƠ?
- Chương 54: CÔ TA LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA ANH?
- Chương 55: SAO TÔI CÓ THỂ KHÓC ĐƯỢC?
- Chương 56: DỊ TẬT BẨM SINH Ở TRẺ EM
- Chương 57: ANH THẬT LÀ ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
- Chương 58: XẢY RA CHUYỆN GÌ RỒI HẢ
- Chương 59: XÉ NÁT MIỆNG CỦA CÔ TA
- Chương 60: ĐÚNG LÀ DUYÊN PHẬN CÒN CHƯA CẠN
- Chương 61: CHUYỆN ĐÃ HỨA VỚI CÔ THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC
- Chương 62: LÝ DO QUAN TRỌNG
- Chương 63: CÔ LÀ CON HỒ LY TINH NÀO
- Chương 64: CHO NÊN CÔ KHÔNG HẬN ÔNG TA SAO?
- Chương 65: THÍCH HƠN CON
- Chương 66: CHƠI TRÒ TÌNH CHỊ EM
- Chương 67: HÀNH VI NÀY CỦA ANH GỌI LÀ THỪA CƠ CHẤM MÚT
- Chương 68: ĐÊM NAY TÔI KHÔNG VỀ
- Chương 69: CON KHÔNG TIN BA THẾ À?
- Chương 70: ANH ĐI RỒI THÌ BỌN HỌ SẼ AN TOÀN
- Chương 71: CHIÊU NÀY GỌI LÀ, DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY
- Chương 72: NGƯỜI CHẾT MỚI CÓ THỂ GIỮ BÍ MẬT
- Chương 73: ANH BUÔNG TAY RA TRƯỚC
- Chương 74: THỜI GIAN KHÔNG CHỜ ĐỢI ĐƯỢC
- Chương 75: SPAM ĐÁNH GIÁ XẤU
- Chương 76: ĐÂY CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI
- Chương 77: BÀ CŨNG ĐÂU PHẢI LÀ MẸ CỦA CON BÉ
- Chương 78: THÀNH TÍCH CỦA CÔ TOÀN DỰA VÀO NÓ
- Chương 79: MỆT CẬU CÒN NHỚ TÔI
- Chương 80: CÔ ẤY NÓI VỚI TÔI RỒI
- Chương 81: KIỂU ĐẸP TRAI RẤT PHÙ HỢP VỚI EM
- Chương 82: ANH MUỐN ĐƯỢC CHĂM SÓC EM
- Chương 83: ĐI CÙNG CHÚNG TÔI
- Chương 84: BA CON MUỐN TẠO BẤT NGỜ CHO CÔ VUI
- Chương 85: Không muốn tới cái nhà đó
- Chương 86: Tôi không làm kẻ thứ ba
- Chương 87: Chủ nhân của dây chuyền đặt làm theo yêu cầu
- Chương 88: Mẹ ơi, sao mẹ khóc?
- Chương 89: VẠCH RÕ GIỚI HẠN
- Chương 90: DẠNG NGƯỜI NÀY THẬT ĐÁNG SỢ
- Chương 91: MUỐN ĐỂ ANH TA GIÚP KHÔNG
- Chương 92: ĐỨA TRẺ KHÔNG CÓ MẸ LÀ CON HOANG
- Chương 93: CHA RUỘT
- Chương 94: KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH KHÁC
- Chương 95: CHUYỆN NÀY LÀ DO ÔNG ÉP TÔI
- Chương 96: CON MUỐN Ở BÊN DÌ
- Chương 97: MẸ VÀ CHÚ THẬT SỰ CHIA TAY RỒI Ạ?
- Chương 98: CHUYỆN NÀY THẬT KỲ LẠ
- Chương 99: Sao nơi này lại nghe quen đến thế
- Chương 100: Anh đang âm mưu quấy rối
- Chương 101: Tôi đã làm gì cô
- Chương 102: Tôi còn có ảnh chụp chung này
- Chương 103: Nó nói với cô về tôi?
- Chương 104: Tại sao vừa rồi bạn nói dối
- Chương 105: Đầu óc anh có vấn đề
- Chương 106: Cô muốn đưa cậu ta về sống chung?
- Chương 107: Loại phụ nữ này, tôi đã gặp rất nhiều
- Chương 108: Bọn em rất thân quen
- Chương 109: Con muốn ăn mì dì làm
- Chương 110: Không cho cô cơ hội giải thích
- Chương 111: Chú không thể ghét mẹ cháu
- Chương 112: Hoa hồng rất đúng lúc
- Chương 113: Chỗ nào mích lòng anh
- Chương 114: Đừng nhắc đến anh ta với mẹ
- Chương 115: Nụ hôn vội vàng không kịp phòng bị
- Chương 116: Lấy việc công báo thù tư, bụng dạ hẹp hòi
- Chương 117: Tiền có thể giải quyết tất cả sao
- Chương 118: Tiết tấu muốn chiêu cáo thiên hạ
- Chương 119: Nhiều người quá không dễ phát triển
- Chương 120: Anh muốn đưa tôi đi đâu?
- Chương 121: Lưu manh nên dùng ở đây
- Chương 122: Thua người không thua trận
- Chương 123: Đừng để tôi chờ lâu quá
- Chương 124: Buông tôi ra
- Chương 125: Rất tỉ mỉ
- Chương 126: Là chuyện của tôi và em
- Chương 127: Tôi đã có người trong lòng rồi
- Chương 128: Anh tưởng em nói không cần anh
- Chương 129: Kỷ niệm tối qua
- Chương 130: Bỏ lỡ lãng tử quay đầu
- Chương 131: Anh sẽ nhanh chóng trở về
- Chương 132: Tôi tặng cô một món quà
- Chương 133: Mua mua mua liền có thể dỗ dành
- Chương 134: Kinh nghiệm cuộc sống quả thật không lừa gạt tớ mà
- Chương 135: Mẹ ghét nhất là những người nói dối!
- Chương 136: Anh đây là bị oan ngàn đời
- Chương 137: Làm mẹ kế cho con trai của người khác
- Chương 138: Tự do mới là tín ngưỡng của cậu
- Chương 139: Xem ra daddy không tính là quá ngốc
- Chương 140: Có suy nghĩ kết hôn với tâm lan không?
- Chương 141: Ai muốn làm gì với anh
- Chương 142: Lúc nhỏ thường tới
- Chương 143: Tại sao muốn từ bỏ chứ
- Chương 144: Không còn phòng khác sao?
- Chương 145: Em cảm thấy tôi sẽ thả em đi sao
- Chương 146: Ai tặng, trả về
- Chương 147: Mất vào sáu năm trước
- Chương 148: Thế cậu có định nói cho anh ta không?
- Chương 149: Lòng tham không đáy
- Chương 150: Rũ bỏ quan hệ
- Chương 151: Năm đó thật sự là ngoài ý muốn ư?
- Chương 152: Có thể nói chuyện là tốt rồi
- Chương 153: Lô gic rõ ràng
- Chương 154: Một đám tiểu nhân các cậu
- Chương 155: Đi một bước tới đích
- Chương 156: Lựa chọn tốt cũng chưa chắc là có hi vọng
- Chương 157: Có thể liên lạc được không
- Chương 158: Anh không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác
- Chương 159: Không cần cô đi theo
- Chương 160: Dây chuyền đã mất rồi
- Chương 161: Có lẽ cô ta là bạn gái cũ của anh ấy
- Chương 162: Có chút việc riêng phải làm
- Chương 163: Cậu thật là rộng lượng
- Chương 164: Tôi sợ ông ây sẽ bị điếc
- Chương 165: Mình đã tìm được chưa
- Chương 166: Không thiếu tôi
- Chương 167: Cô bắt buộc phải rời khỏi anh ấy
- Chương 168: Một giọt máu đào hơn ao nước lã
- Chương 169: Em không thích hợp làm mẹ của thằng bé
- Chương 170: Đây là chơi thật sao?
- Chương 171: Ai dám nói thế?
- Chương 172: Chuyện này đến đây là chấm dứt
- Chương 173: Kẻ thù của kẻ thù là bạn
- Chương 174: Tại sao tôi phải cố ý tới gặp chú chứ
- Chương 175: Tại sao ông ta không nói ra?
- Chương 176: Chờ cô chủ động tìm tới tôi
- Chương 177: So với quen biết thì phải nói là khá thân
- Chương 178: Không có sự lựa chọn thứ hai
- Chương 179: Bây giờ chúng ta đã chia tay rồi
- Chương 180: Ghen con mẹ anh à
- Chương 181: Cô công bằng với anh ấy bao nhiêu
- Chương 182: Gừng càng già càng cay
- Chương 183: Người theo đuổi em còn nhiều, rất nhiều?
- Chương 184: Tại sao chúng ta phải đi?
- Chương 185: Có lẽ cô ấy không hợp với tôi
- Chương 186: Đang đóng phim truyền hình sao?
- Chương 187: Cô ta đã đuổi theo
- Chương 188: Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn
- Chương 189: Ngọc hạnh, chúng ta kết hôn đi
- Chương 190: Em có giỏi thì nói lại lần nữa
- Chương 191: Lòng lang dạ sói
- Chương 192: Tấm chi phiếu không này không tồi
- Chương 193: Những thứ khác con cũng không cần
- Chương 194: Tôi là đang giúp nó
- Chương 195: Xong rồi, tại sao lại là lúc này
- Chương 196: Sao anh lại ở đây?
- Chương 197: Trả lại cho anh! ai mà thèm!
- Chương 198: Sợ tôi đánh cô ta?
- Chương 199: Em không ngạc nhiên sao
- Chương 200: Chỉ có chết mới có thể giải thoát
- Chương 201: Tôi là vệ sĩ của cô ấy
- Chương 202: Tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp
- Chương 203: Xem ra anh biết tôi là ai
- Chương 204: Không thiếu anh
- Chương 205: Chưa từng cười như thế này với tôi
- Chương 206: Thắng làm vua thua làm giặc
- Chương 207: Bây giờ chỉ có một cái duy nhất
- Chương 208: Tôi có chuyện muốn thẳng thắn với anh
- Chương 209: Là người đàn ông tên cố duy đó phải không?
- Chương 210: Tã quần, cho em dùng
- Chương 211: Bạn cùng chung hoạn nạn
- Chương 212: Không phải, anh ấy là anh em
- Chương 213: Đã lâu không gặp
- Chương 214: Người chết thì không thể sống lại
- Chương 215: Tôi là ai không quan trọng
- Chương 216: Người đàn ông đó
- Chương 217: Có người muốn cưỡng hiếp tôi
- Chương 218: Tôi bênh người thân không cần lý lẽ
- Chương 219: Tại sao con lại hại chết ba
- Chương 220: Nguyên nhân chết thật sự
- Chương 221: Em đỏ mặt cái gì chứ?
- Chương 222: Bé gái nên được nuôi trong “vàng son”
- Chương 223: Bắt được cô ta sẽ có tiền
- Chương 224: Đầu óc anh mới vô dụng
- Chương 225: Sói mắt trắng nhỏ
- Chương 226: Anh dám động vào anh ấy thử xem
- Chương 227: Tình cảm đánh đổi bằng cả mạng sống
- Chương 228: Tôi chỉ vì thẻ định cư
- Chương 229: Anh ấy vừa rời đi
- Chương 230: Tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy, mang tên ước mơ
- Chương 231: Bãi bỏ vị trí tổng giám đốc
- Chương 232: Tại sao ta không thể nghi ngờ con
- Chương 233: Anh muốn đính hôn với người khác rồi?
- Chương 234: Gặp tình địch vô cùng ngứa mắt
- Chương 235: Chào từ giã ba năm, đông sơn tái khởi
- Chương 236: Người không từ thủ đoạn
- Chương 237: Chơi kịch liệt vậy sao?
- Chương 238: Tôi giết người rồi
- Chương 239: Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp
- Chương 240: Có phải tôi làm phiền các người rồi không?
- Chương 241: Trái tim mãi mãi rung động vì em
- Chương 242: Tôi là vợ anh ấy
- Chương 243: Tôi chưa từng nói là chia tay em
- Chương 244: Không phải tránh mặt, là tránh hiềm nghi
- Chương 245: Cô ấy cũng không phải mẹ ruột của con
- Chương 246: Tất cả đã có anh
- Chương 247: Tôi dựa vào đâu mà tin cậu
- Chương 248: Một giá, 60 tỷ
- Chương 249: Lời chia tay, là con nói ra
- Chương 250: Cứ quyết định thế đi
- Chương 251: Người khác thật sự khó chen chân
- Chương 252: Tôi chỉ là bị cô ta lợi dụng
- Chương 253: Con phải kết hôn cho ông
- Chương 254: Người bỏ nhà đi
- Chương 255: Có phải anh ta điên rồi không
- Chương 256: Ai mặc cũng giống lưu manh
- Chương 257: Em muốn giải mấy?
- Chương 258: Hai người còn hôn chưa đủ nữa hả
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269-1
- Chương 269-2
- Chương 270-1
- Chương 270-2
- Chương 271-1
- Chương 271-2
- Chương 272-1
- Chương 272-2
Lãi Được Bé Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.