Vết bỏng cũng không cần nhiều thời gian để tĩnh dưỡng, một tuần sau, Thịnh Tâm Lan đã có thể đi lại bình thường.
Hạng mục khai phá khu nghỉ dưỡng tập đoàn Thịnh Đường đã kéo dài một khoảng thời gian, nên sau khi chắc chắn Thịnh Tâm Lan đã khỏe lại, Nguyễn Anh Minh liền đi công tác không ngừng nghỉ.
“Hạng mục lần này phải đàm phán xong trong ba ngày, sau khi máy bay hạ cánh, cậu hãy tổ chức cuộc họp đoàn thể.”
Ở sân bay, Nguyễn Anh Minh ra lệnh bắt buộc cho Chu Phương.
“Ba ngày?” Chu Phương trợn tròn mắt: “Tổng giám đốc Nguyễn, như vậy sẽ không đủ, bọn họ...”
“Tôi không muốn nghe bất kỳ lý do gì, trong vòng ba ngày nếu không đàm phán được, thì cậu tự dẫn một đội tiếp tục đi đàm phán với họ, tôi có việc nên phải về Kim Lăng ngay.”
“Hả?”
Chu Phương không dám tin vào tai mình: “Đây là hạng mục mấy trăm tỷ, còn chuyện nào quan trọng hơn chuyện này chứ?”
“Là chuyện riêng của tôi.”
Nguyễn Anh Minh khẽ nhíu mày, vẻ mặt hơi oán hận.
Nếu anh không nghe lầm, thì người đàn ông tên là Cố Duy kia sẽ tới Kim Lăng trong tuần này, anh phải đi gặp người này, anh muốn biết rốt cuộc giữa anh ta và Thịnh Tâm Lan có quan hệ gì.
...
“Giờ chúng tôi đang đợi thông gió, điều kiện thông gió ở đây khá tốt, cộng thêm đồ dùng văn phòng second-hand đều được đặt mua theo yêu cầu của cô, nên căn nhà này sẽ nhanh chóng được sử dụng.”
Tổ trưởng tổ trang trí đích thân bàn giao với Thịnh Tâm Lan, cô kiểm tra xong thì thanh toán nốt số tiền còn lại, nhìn căn nhà hai tầng đã rực rỡ hẳn lên, trong lòng cô cực kỳ phấn khích.
Căn nhà dựa theo phong cách công nghiệp mà Lưu Ngọc Hạnh đã nói lúc trước, tường được sơn màu xám, vừa chống ố lại bền, tầng một là văn phòng hành chính, còn tầng hai là phòng làm việc của nhà thiết kế và phòng mẫu quần áo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù nơi này không lớn, nhưng cũng xem như đây là nơi do cô và Lưu Ngọc Hạnh chung tay dựng nên.
Nghĩ đến Lưu Ngọc Hạnh, Thịnh Tâm Lan không khỏi gọi cho cô ấy, quả nhiên Cao Khải là người nghe máy.
“Hai ngày nay Ngọc Hạnh sao rồi?” TruyenLau.com
“Cô ấy có thể nhận ra người quen rồi, trạng thái tinh thần cũng rất tốt, giờ vẫn đang ngủ, hôm qua cô ấy cứ nhìn chằm chằm cửa sổ một lúc, tôi sợ ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, nên gọi người tới lắp cửa chống trộm.”
Căn hộ của Cao Khải ở tầng 31, e rằng nhân viên lắp ráp đều tưởng anh bị điên, mới đi lắp cửa chống trộm ở độ cao như thế, chỉ có người nhện mới có thể trèo qua cửa sổ trộm đồ thôi.
“Vất vả cho anh rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thịnh Tâm Lan bất đắc dĩ nói: “Nếu anh thật sự không thể kiên trì được nữa, thì tôi đề nghị anh nên đưa cô ấy đến bệnh viện, lúc trước Ngọc Hạnh từng nói với tôi, nằm viện sẽ giúp cô ấy khôi phục nhanh hơn.”
“Không cần đâu, tôi có thể trông chừng cô ấy.”
Giọng điệu Cao Khải rất chắc chắn, có lẽ anh đã hạ quyết tâm không cho cô ấy nằm viện rồi.
Thịnh Tâm Lan cũng không tiện nói gì thêm, dù gì có người chăm sóc cũng tốt hơn không có ai, hơn nữa cô cũng từng chứng kiến tình huống trong bệnh viện tâm thần rồi, thật sự tốt xấu lẫn lộn, một người bình thường như cô đi vào còn cảm thấy sắp phát điên, huống hồ là Lưu Ngọc Hạnh vốn đang ở giai đoạn nhạy cảm.
“Hôm nay thời gian ngủ của cô ấy đã ít đi rất nhiều, nếu cô rảnh thì có thể tới thăm cô ấy, lúc nào chúng tôi cũng chào đón cô.”
“Tất nhiên rồi, công ty tôi đã trang trí xong rồi, tôi vốn định san sẻ tin tức này với cô ấy, nếu không gì bất trắc, thì đợi tôi hết bận sẽ tới thăm cô ấy.”
“Ừm.’”
Hai người hàn huyên một lúc, rồi cúp máy.
Thịnh Tâm Lan không đành lòng nói quá nhiều với Cao Khải, nếu Lưu Ngọc Hạnh vẫn còn tỉnh táo, chắc chắn sẽ không cho phép Cao Khải nhìn thấy bộ dạng này của cô ấy, nhưng giờ cô không thể ở bên cô ấy được, cô luôn cảm thấy, là do sơ suất của cô mới kéo Cao Khải vào trong vũng bùn này.
Đầu bên kia, Cao Khải cất điện thoại, rồi quay đầu nhìn về phía phòng ngủ.
Rèm cửa được kéo kín, ánh đèn cũng mờ ảo, Lưu Ngọc Hạnh đã ngủ rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ‘ting’, rồi tin nhắn nhanh chóng hiện lên màn hình, tên người gửi là ‘Chị’.
“Mẹ bảo chị mang ít đồ tới cho em, chị đã tới dưới lầu nhà em rồi.”
Tay Cao Khải run lên, suýt làm rơi điện thoại.
...
Trong nhà tổ nhà họ Nguyễn, Thịnh Ái Linh đã cầm bảng hiệu đèn led đi qua đi lại trong sân suốt buổi chiều rồi.
Tối nay là buổi concert của Phan An, được tổ chức ở sân vận động Đông Lăng, cô bé đã sớm lấy được hai tấm vé ở khu VIP, là fan cuồng nhiệt thâm niên của Phan An, tất nhiên cô bé phải đi tới đó cổ vũ rồi.
“Anh, anh thật sự không đi à?”
Thịnh Ái Linh vừa giơ bảng hiệu đèn led ‘Anh Phan An dũng cảm bay lên, em gái Linh Linh mãi mai theo sau’, vừa hỏi Nguyễn Lập Huy đang đen mặt ở bên cạnh: “Anh, em có hai tấm vé, anh thật sự không muốn đi cùng em à?”
Nguyễn Lập Huy ghét bỏ liếc nhìn tấm bảng hiệu, rồi kiên định lắc đầu, viết một hàng chữ lên bảng vẽ, rồi nhấn nút thoại, giọng nói máy móc thuộc trí tuệ nhân tạo liền vang lên trong sân.
“Anh không cần, anh ta hát dở lắm, hơn nữa nơi đó rất ồn.”
Thịnh Ái Linh bĩu môi lườm Nguyễn Lập Huy: “Anh không được nói anh Phan An của em như thế, em sẽ tức giận đó.”
Nguyễn Lập Huy càng bất mãn, nhanh chóng gõ một hàng chữ: “Anh mới là anh em, rõ ràng người tên Phan An đó là chú em.”
“Không phải không phải, anh ấy là anh em.”
Thịnh Ái Linh tức muốn nổ phổi, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng lên.
Đúng lúc này, một giọng nói kích động vang tới từ lối vào sân khác.
“Là bảng hiệu đèn led anh Phan An!”
Nguyễn Nhất Nhất nhanh chóng nhảy qua cổng sân, rồi chạy tới chỉ vào bảng hiệu trên bàn đá, kích động nói: “Đây là bảng hiệu đèn led của anh Phan An, hai người cũng muốn đi tới buổi concert của anh ấy à?”
Nguyễn Nhất Nhất mới lên cấp hai, nhưng vì lúc trước bị suy dinh dưỡng, nên vóc người chẳng khác gì học sinh tiểu học, trông rất yếu ớt.
“Bà cũng là fan của anh Phan An ạ?”
Thịnh Ái Linh mở to mắt nhìn “bà cô nhỏ” mà ngày thường mình rất ít gặp.
“Ừm.” Nguyễn Nhất Nhất nghiêm túc gật đầu, rồi nuối tiếc: “Nhưng vé vừa mở bán đã bị cướp sạch, nên bà không mua được, đành phải đứng bên ngoài lắng nghe.”
“Cháu có vé này!” Thịnh Ái Linh giơ hai tấm vé của mình lên ngay: “Bà có muốn đi cùng cháu không?”
“Thật không?”
Nguyễn Nhất Nhất nhận lấy hai tấm vé như nhặt được của quý, cực kỳ kích động nói: “Trời ơi, là vé khu tương tác, có thể nhìn cận mặt anh Phan An.”
“Không những là khu tương tác, mà còn có thể ra sau sân khấu, cháu có quan hệ rất tốt với anh Phan An.”
Thịnh Ái Linh đắc ý nói, hoàn toàn không chú ý đến khuôn mặt người nào đó đã đen như đít nồi, khi hai cô bé đang cực kỳ phấn khích thảo luận với nhau.
Đó là vé của cậu bé! Rõ ràng cô bé đã nói cho cậu bé rồi. Sao còn tặng cho người khác?
“Bà nhớ ra cháu rồi, cháu là cô bé từng tham gia show du lịch cùng anh Phan An đúng không?” Nguyễn Nhất Nhất nhìn mặt Thịnh Ái Linh, rồi bất giác nhận ra.
“Trời ơi, nãy giờ bà không chú ý đến, lúc đó bà chỉ lo nhìn anh Phan An thôi.”
Thịnh Ái Linh xấu hổ gãi đầu: “Ha ha, chỉ là chuyện quá khứ thôi, lát nữa ông quản gia sẽ đưa cháu đi, chúng ta cùng đi tới đó nhé.”
“Được được, bà có rất nhiều đồ ăn vặt, để bà về lấy đã.”
“Cháu đi cùng bà.”
Hai bóng lưng vui vẻ đập vào mắt Nguyễn Lập Huy, cậu bé trợn tròn mắt, không dám tin rằng em gái mình cứ thế bị bà cô nhỏ bắt đi mất.
- Chương 1: Gì cơ, có thai rồi á?
- Chương 2: Cho cô ta chút mặt mũi
- Chương 3: Năm năm sau
- Chương 4: Ứng tuyển
- Chương 5: Thấy hứng thú
- Chương 6: Người phỏng vấn sao lại là anh ta
- Chương 7: Đánh cược
- Chương 8: Mẹ, mẹ ly hôn đi
- Chương 9: Tham gia hôn lễ của tôi
- Chương 10: Anh ấy là bạn trai tôi
- Chương 11: Không thấy cậu chủ nhỏ
- Chương 12: Dì này thật là dịu dàng
- Chương 13: Ba không trở lại, chán ghét ba
- Chương 14: Cô không cần tới thuyết phục tôi
- Chương 15: Có lẽ bị dọa sợ
- Chương 16: Nuôi con mới không phí công
- Chương 17: Quả nhiên là chú ấy
- Chương 18: Tìm daddy cho mình
- Chương 19: Mẹ của cháu rất xinh đẹp
- Chương 20: Mẹ nắm chắc cơ hội đó!
- Chương 21: Cô hỏi nhiều quá
- Chương 22: Để ái linh đến nhà tôi chơi đi
- Chương 23: Lập huy, con nói chuyện rồi
- Chương 24: CHUẨN BỊ ĐI, KẾT HÔN
- Chương 25: THIỆP MỜI ĐÍNH HÔN
- Chương 26: THÚC ĐẨY Ở PHÍA SAU
- Chương 27: CON BÉ NÀY RẤT ĐƯỢC LÒNG CỦA TÔI
- Chương 28: ĐẸP TRAI NHÀ GIÀU ĐÚNG NGHĨA
- Chương 29: VẬY THÌ SAU NÀY ANH ĐÃ LÀ ANH TRAI CỦA EM
- Chương 30: CÔ DỪNG LẠI CHO TÔI
- Chương 31: NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ
- Chương 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ
- Chương 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ
- Chương 34: CHỊU TỘI CHÍNH LÀ BẢN THÂN MÀY
- Chương 35: MẸ ƠI, ANH TRAI XẢY RA CHUYỆN
- Chương 36: SAO CÔ ẤY LẠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH
- Chương 37: NẤU ĂN MIỄN PHÍ
- Chương 38: LÀ CÓ NGƯỜI LÀM HAY NGOÀI Ý MUỐN?
- Chương 39: CHÚ CÓ MUỐN CÂN NHẮC ĐẾN MẸ CHÁU KHÔNG?
- Chương 40: CÔ TA LÀ EM GÁI CỦA CÔ
- Chương 41: TÔI CHƯA TỪNG ÉP BUỘC NGƯỜI KHÁC
- Chương 42: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI NGOÀI
- Chương 43: BÀ CHỦ TƯƠNG LAI
- Chương 44: THUA CŨNG PHẢI CÓ PHONG ĐỘ
- Chương 45: CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CỦA TÔI
- Chương 46: MẸ ƠI, CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- Chương 47: RUNG ĐỘNG CÁI CON KHỈ Á
- Chương 48: CÓ GÌ MÀ KHÔNG THỂ?
- Chương 49: PHỤ NỮ ĐIÊN, LƯU MANH CHẾT TIỆT
- Chương 50: CHỈ CÓ LẤY THÂN BÁO ĐÁP
- Chương 51: CÔ GÁI NÀY THÈM GẢ ĐẾN MỨC NÀO?
- Chương 52: ĐÀN ÔNG PHẢI CHỦ ĐỘNG MỘT CHÚT
- Chương 53: CƯỚP HÔN? ĐỪNG CÓ MƠ?
- Chương 54: CÔ TA LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA ANH?
- Chương 55: SAO TÔI CÓ THỂ KHÓC ĐƯỢC?
- Chương 56: DỊ TẬT BẨM SINH Ở TRẺ EM
- Chương 57: ANH THẬT LÀ ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
- Chương 58: XẢY RA CHUYỆN GÌ RỒI HẢ
- Chương 59: XÉ NÁT MIỆNG CỦA CÔ TA
- Chương 60: ĐÚNG LÀ DUYÊN PHẬN CÒN CHƯA CẠN
- Chương 61: CHUYỆN ĐÃ HỨA VỚI CÔ THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC
- Chương 62: LÝ DO QUAN TRỌNG
- Chương 63: CÔ LÀ CON HỒ LY TINH NÀO
- Chương 64: CHO NÊN CÔ KHÔNG HẬN ÔNG TA SAO?
- Chương 65: THÍCH HƠN CON
- Chương 66: CHƠI TRÒ TÌNH CHỊ EM
- Chương 67: HÀNH VI NÀY CỦA ANH GỌI LÀ THỪA CƠ CHẤM MÚT
- Chương 68: ĐÊM NAY TÔI KHÔNG VỀ
- Chương 69: CON KHÔNG TIN BA THẾ À?
- Chương 70: ANH ĐI RỒI THÌ BỌN HỌ SẼ AN TOÀN
- Chương 71: CHIÊU NÀY GỌI LÀ, DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY
- Chương 72: NGƯỜI CHẾT MỚI CÓ THỂ GIỮ BÍ MẬT
- Chương 73: ANH BUÔNG TAY RA TRƯỚC
- Chương 74: THỜI GIAN KHÔNG CHỜ ĐỢI ĐƯỢC
- Chương 75: SPAM ĐÁNH GIÁ XẤU
- Chương 76: ĐÂY CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI
- Chương 77: BÀ CŨNG ĐÂU PHẢI LÀ MẸ CỦA CON BÉ
- Chương 78: THÀNH TÍCH CỦA CÔ TOÀN DỰA VÀO NÓ
- Chương 79: MỆT CẬU CÒN NHỚ TÔI
- Chương 80: CÔ ẤY NÓI VỚI TÔI RỒI
- Chương 81: KIỂU ĐẸP TRAI RẤT PHÙ HỢP VỚI EM
- Chương 82: ANH MUỐN ĐƯỢC CHĂM SÓC EM
- Chương 83: ĐI CÙNG CHÚNG TÔI
- Chương 84: BA CON MUỐN TẠO BẤT NGỜ CHO CÔ VUI
- Chương 85: Không muốn tới cái nhà đó
- Chương 86: Tôi không làm kẻ thứ ba
- Chương 87: Chủ nhân của dây chuyền đặt làm theo yêu cầu
- Chương 88: Mẹ ơi, sao mẹ khóc?
- Chương 89: VẠCH RÕ GIỚI HẠN
- Chương 90: DẠNG NGƯỜI NÀY THẬT ĐÁNG SỢ
- Chương 91: MUỐN ĐỂ ANH TA GIÚP KHÔNG
- Chương 92: ĐỨA TRẺ KHÔNG CÓ MẸ LÀ CON HOANG
- Chương 93: CHA RUỘT
- Chương 94: KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH KHÁC
- Chương 95: CHUYỆN NÀY LÀ DO ÔNG ÉP TÔI
- Chương 96: CON MUỐN Ở BÊN DÌ
- Chương 97: MẸ VÀ CHÚ THẬT SỰ CHIA TAY RỒI Ạ?
- Chương 98: CHUYỆN NÀY THẬT KỲ LẠ
- Chương 99: Sao nơi này lại nghe quen đến thế
- Chương 100: Anh đang âm mưu quấy rối
- Chương 101: Tôi đã làm gì cô
- Chương 102: Tôi còn có ảnh chụp chung này
- Chương 103: Nó nói với cô về tôi?
- Chương 104: Tại sao vừa rồi bạn nói dối
- Chương 105: Đầu óc anh có vấn đề
- Chương 106: Cô muốn đưa cậu ta về sống chung?
- Chương 107: Loại phụ nữ này, tôi đã gặp rất nhiều
- Chương 108: Bọn em rất thân quen
- Chương 109: Con muốn ăn mì dì làm
- Chương 110: Không cho cô cơ hội giải thích
- Chương 111: Chú không thể ghét mẹ cháu
- Chương 112: Hoa hồng rất đúng lúc
- Chương 113: Chỗ nào mích lòng anh
- Chương 114: Đừng nhắc đến anh ta với mẹ
- Chương 115: Nụ hôn vội vàng không kịp phòng bị
- Chương 116: Lấy việc công báo thù tư, bụng dạ hẹp hòi
- Chương 117: Tiền có thể giải quyết tất cả sao
- Chương 118: Tiết tấu muốn chiêu cáo thiên hạ
- Chương 119: Nhiều người quá không dễ phát triển
- Chương 120: Anh muốn đưa tôi đi đâu?
- Chương 121: Lưu manh nên dùng ở đây
- Chương 122: Thua người không thua trận
- Chương 123: Đừng để tôi chờ lâu quá
- Chương 124: Buông tôi ra
- Chương 125: Rất tỉ mỉ
- Chương 126: Là chuyện của tôi và em
- Chương 127: Tôi đã có người trong lòng rồi
- Chương 128: Anh tưởng em nói không cần anh
- Chương 129: Kỷ niệm tối qua
- Chương 130: Bỏ lỡ lãng tử quay đầu
- Chương 131: Anh sẽ nhanh chóng trở về
- Chương 132: Tôi tặng cô một món quà
- Chương 133: Mua mua mua liền có thể dỗ dành
- Chương 134: Kinh nghiệm cuộc sống quả thật không lừa gạt tớ mà
- Chương 135: Mẹ ghét nhất là những người nói dối!
- Chương 136: Anh đây là bị oan ngàn đời
- Chương 137: Làm mẹ kế cho con trai của người khác
- Chương 138: Tự do mới là tín ngưỡng của cậu
- Chương 139: Xem ra daddy không tính là quá ngốc
- Chương 140: Có suy nghĩ kết hôn với tâm lan không?
- Chương 141: Ai muốn làm gì với anh
- Chương 142: Lúc nhỏ thường tới
- Chương 143: Tại sao muốn từ bỏ chứ
- Chương 144: Không còn phòng khác sao?
- Chương 145: Em cảm thấy tôi sẽ thả em đi sao
- Chương 146: Ai tặng, trả về
- Chương 147: Mất vào sáu năm trước
- Chương 148: Thế cậu có định nói cho anh ta không?
- Chương 149: Lòng tham không đáy
- Chương 150: Rũ bỏ quan hệ
- Chương 151: Năm đó thật sự là ngoài ý muốn ư?
- Chương 152: Có thể nói chuyện là tốt rồi
- Chương 153: Lô gic rõ ràng
- Chương 154: Một đám tiểu nhân các cậu
- Chương 155: Đi một bước tới đích
- Chương 156: Lựa chọn tốt cũng chưa chắc là có hi vọng
- Chương 157: Có thể liên lạc được không
- Chương 158: Anh không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác
- Chương 159: Không cần cô đi theo
- Chương 160: Dây chuyền đã mất rồi
- Chương 161: Có lẽ cô ta là bạn gái cũ của anh ấy
- Chương 162: Có chút việc riêng phải làm
- Chương 163: Cậu thật là rộng lượng
- Chương 164: Tôi sợ ông ây sẽ bị điếc
- Chương 165: Mình đã tìm được chưa
- Chương 166: Không thiếu tôi
- Chương 167: Cô bắt buộc phải rời khỏi anh ấy
- Chương 168: Một giọt máu đào hơn ao nước lã
- Chương 169: Em không thích hợp làm mẹ của thằng bé
- Chương 170: Đây là chơi thật sao?
- Chương 171: Ai dám nói thế?
- Chương 172: Chuyện này đến đây là chấm dứt
- Chương 173: Kẻ thù của kẻ thù là bạn
- Chương 174: Tại sao tôi phải cố ý tới gặp chú chứ
- Chương 175: Tại sao ông ta không nói ra?
- Chương 176: Chờ cô chủ động tìm tới tôi
- Chương 177: So với quen biết thì phải nói là khá thân
- Chương 178: Không có sự lựa chọn thứ hai
- Chương 179: Bây giờ chúng ta đã chia tay rồi
- Chương 180: Ghen con mẹ anh à
- Chương 181: Cô công bằng với anh ấy bao nhiêu
- Chương 182: Gừng càng già càng cay
- Chương 183: Người theo đuổi em còn nhiều, rất nhiều?
- Chương 184: Tại sao chúng ta phải đi?
- Chương 185: Có lẽ cô ấy không hợp với tôi
- Chương 186: Đang đóng phim truyền hình sao?
- Chương 187: Cô ta đã đuổi theo
- Chương 188: Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn
- Chương 189: Ngọc hạnh, chúng ta kết hôn đi
- Chương 190: Em có giỏi thì nói lại lần nữa
- Chương 191: Lòng lang dạ sói
- Chương 192: Tấm chi phiếu không này không tồi
- Chương 193: Những thứ khác con cũng không cần
- Chương 194: Tôi là đang giúp nó
- Chương 195: Xong rồi, tại sao lại là lúc này
- Chương 196: Sao anh lại ở đây?
- Chương 197: Trả lại cho anh! ai mà thèm!
- Chương 198: Sợ tôi đánh cô ta?
- Chương 199: Em không ngạc nhiên sao
- Chương 200: Chỉ có chết mới có thể giải thoát
- Chương 201: Tôi là vệ sĩ của cô ấy
- Chương 202: Tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp
- Chương 203: Xem ra anh biết tôi là ai
- Chương 204: Không thiếu anh
- Chương 205: Chưa từng cười như thế này với tôi
- Chương 206: Thắng làm vua thua làm giặc
- Chương 207: Bây giờ chỉ có một cái duy nhất
- Chương 208: Tôi có chuyện muốn thẳng thắn với anh
- Chương 209: Là người đàn ông tên cố duy đó phải không?
- Chương 210: Tã quần, cho em dùng
- Chương 211: Bạn cùng chung hoạn nạn
- Chương 212: Không phải, anh ấy là anh em
- Chương 213: Đã lâu không gặp
- Chương 214: Người chết thì không thể sống lại
- Chương 215: Tôi là ai không quan trọng
- Chương 216: Người đàn ông đó
- Chương 217: Có người muốn cưỡng hiếp tôi
- Chương 218: Tôi bênh người thân không cần lý lẽ
- Chương 219: Tại sao con lại hại chết ba
- Chương 220: Nguyên nhân chết thật sự
- Chương 221: Em đỏ mặt cái gì chứ?
- Chương 222: Bé gái nên được nuôi trong “vàng son”
- Chương 223: Bắt được cô ta sẽ có tiền
- Chương 224: Đầu óc anh mới vô dụng
- Chương 225: Sói mắt trắng nhỏ
- Chương 226: Anh dám động vào anh ấy thử xem
- Chương 227: Tình cảm đánh đổi bằng cả mạng sống
- Chương 228: Tôi chỉ vì thẻ định cư
- Chương 229: Anh ấy vừa rời đi
- Chương 230: Tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy, mang tên ước mơ
- Chương 231: Bãi bỏ vị trí tổng giám đốc
- Chương 232: Tại sao ta không thể nghi ngờ con
- Chương 233: Anh muốn đính hôn với người khác rồi?
- Chương 234: Gặp tình địch vô cùng ngứa mắt
- Chương 235: Chào từ giã ba năm, đông sơn tái khởi
- Chương 236: Người không từ thủ đoạn
- Chương 237: Chơi kịch liệt vậy sao?
- Chương 238: Tôi giết người rồi
- Chương 239: Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp
- Chương 240: Có phải tôi làm phiền các người rồi không?
- Chương 241: Trái tim mãi mãi rung động vì em
- Chương 242: Tôi là vợ anh ấy
- Chương 243: Tôi chưa từng nói là chia tay em
- Chương 244: Không phải tránh mặt, là tránh hiềm nghi
- Chương 245: Cô ấy cũng không phải mẹ ruột của con
- Chương 246: Tất cả đã có anh
- Chương 247: Tôi dựa vào đâu mà tin cậu
- Chương 248: Một giá, 60 tỷ
- Chương 249: Lời chia tay, là con nói ra
- Chương 250: Cứ quyết định thế đi
- Chương 251: Người khác thật sự khó chen chân
- Chương 252: Tôi chỉ là bị cô ta lợi dụng
- Chương 253: Con phải kết hôn cho ông
- Chương 254: Người bỏ nhà đi
- Chương 255: Có phải anh ta điên rồi không
- Chương 256: Ai mặc cũng giống lưu manh
- Chương 257: Em muốn giải mấy?
- Chương 258: Hai người còn hôn chưa đủ nữa hả
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269-1
- Chương 269-2
- Chương 270-1
- Chương 270-2
- Chương 271-1
- Chương 271-2
- Chương 272-1
- Chương 272-2
Lãi Được Bé Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.