Sắc mặt Nguyễn Minh Anh chợt trầm xuống, đột nhiên gạt tay cô ra.
“Anh làm gì thế, làm tôi giật cả mình.” Thịnh Tâm Lan bất mãn liếc nhìn anh.
“Không phải em nói hai ta chia tay rồi sao? Chia tay rồi mà còn táy máy tay chân làm gì?” Giọng điệu Nguyễn Anh Minh lạnh nhạt xa cách, nếu nghe kĩ có thể nhận ra chút oán niệm.
Thịnh Tâm Lan vẻ mặt đương nhiên.
“Không làm vậy thì sao tôi mở khóa được? Anh đừng có nhỏ nhen vậy được không?”
“Em có thể hỏi mật mã.”
Điên thoại di động cũng không phải chỉ có một cách để mở khóa.
Thịnh Tâm Lan nghẹn họng, giận hờn tắt điện thoại rồi hỏi anh: “Được rồi, anh nói tôi biết đi mật mã là gì.”
Anh dừng một giây, trong buồng xe vang lên ba chữ:
“Sinh nhật em.”
Thịnh Tâm Lan kinh ngạc.
Cô tự nhận mình với Nguyễn Anh Minh thuộc tuýp người lý trí, trong tình yêu cũng không lãng mạn gì cho lắm, càng sẽ không như thiếu nữ mới lớn suốt ngày kiểm tra điện thoại của bạn trai.
Ai cũng có không gian riêng của họ.
TruyenLau.com
Chính vì vậy cô không ngờ rằng mật mã điện thoại của anh vậy mà là sinh nhật cô.
Buồng xe yên tĩnh đến mức có thể nghe được âm thanh tiếng sóng biển vỗ bờ ngoài của sổ, xen lẫn với âm thanh gió núi gào thét trong đêm, cô có chút không thể tin, cúi đầu nhập sinh nhật của mình vào.
Không sai lệch một số.
Cô không khỏi nghĩ đến, hôm sinh nhật Nguyễn Anh Minh đã cùng cô đến nghĩa trang bái tế mẹ của cô, lúc đó anh đã nắm tay cô, trước mộ của mẹ nhìn anh có vẻ rất kiên định.
Khi đó, không biết anh đã nói gì với mẹ vậy nhỉ? TruyenLau.com
Cô đã từng nghi ngờ, nhưng người trong cuộc lại kín miệng đến sợ, chỉ vài lời không thể nào hỏi ra được.
“Đi đâu đây?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giọng Nguyễn Anh Minh truyền đến bên tai, tựa nhưa chưa có gì xảy ra.
“À, đi thị trấn Quan Hải đi.” Thịnh Tâm Lan lấy lại tinh thần, cô nhìn anh lát sau mới nhớ ra cô vẫn chưa báo bình an với Lưu Ngọc Hạnh.
Tiếng động cơ lấn át tiếng gió, Thịnh Tâm Lan nhìn điện thoại một lúc lâu, rồi nhìn Nguyễn Anh Minh: “Điện thoại anh cũng có tín hiệu đâu? Còn đưa cho tôi làm gì?”
Nguyễn Anh Minh nhướng mày: “Tôi có nói với em là điện thoại tôi có tín hiệu sao?”
“Điện thoại của người có tiền không phải có định vị toàn cầu khác với chúng tôi sao?”
Thịnh Tâm Lan cãi chày cãi cối, Nguyễn Anh Minh nghe hết nổi.
“Cô Thịnh, trong mắt em, người có tiền có cần phải tự lái xe không?”
Người có tiền này còn không phải đang làm tài xế chở cô đi tìm đường à?
Đang cãi nhau, xe bỗng nhiên kêu lên hai tiếng thình thịch, tốc độ xe ngày càng chậm lại.
Một lúc sau, Nguyễn Anh Minh dừng xe ở ven đường, bọn họ mới vừa chạy đi được mới có một phút, chiếc Audi của Thịnh Tâm Lan dùng mắt thường cũng có thể thấy ở phía xa chỉ cách có năm mươi mét.
“Làm sao vậy?”
Đối mặt với thắc mắc của Thịnh Tâm Lan, Nguyễn Anh Minh chỉ chỉ đồng hồ đo nhiên liệu: “Hết xăng.”
Đồng hồ đo nhiên liệu đã qua mức cảnh báo lâu rồi, bây giờ thì đã cạn sạch.
“Trời ạ, phải anh không vậy?” Thịnh Tâm Lan không thể tin được: “Đồng hồ đo nhiên liệu đã thấp vậy sao anh không đổ đi?”
Nguyễn Anh Minh vốn có chút bực bội, nghe cô nói vậy vẻ mặt lập tức thay đổi: “Còn không phải tại em sao?”
Vừa vào đường cao tốc đúng là có một trạm xăng, nhưng anh lại nhận được điện thoại của Cao Khải, thế là anh lập tức quay đầu xe phóng như bay, còn tâm trí nào đâu mà đổ xăng?
Thịnh Tâm Lan gào lên một tiếng, cuối cùng bình tĩnh lại.
Nhìn vẻ mặt tái nhợt của Nguyễn Anh Minh, trong mắt cô thoáng lên một tia ảo não.
Sao cô có thể nói với anh rằng, lúc cô nhìn thấy anh xuất hiện ở chỗ khỉ ho cò gáy này, trong lòng cô đã kích động đến nhường nào?
Sao có thế nói với anh, cô vì không muốn mất mặt cúi đầu trước anh nên đã giả bộ hờ hững lạnh nhạt?
Sao có thể nói với anh, cô vốn tưởng anh đối với cô chỉ là người qua đường, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nhưng đến khi không có anh bên cạnh, cô mới biết được cảm giác trằng trọc suốt đêm là như thế nào?
Im lặng một lúc lâu, Nguyễn Anh Minh có vẻ đã bình tĩnh lại.
“Chờ đến sáng mai sẽ có xe đi qua con đường này.”
Nói rồi, anh nhìn Thịnh Tâm Lan
“Nếu buồn ngủ, thì em ra sau xe ngủ đi.”
Xe của Nguyễn Anh Minh là xe thương mại đã được cải tạo. Ghế đôi ở sau xe có thể điều chỉnh thành giường tạm, khá là rộng rãi.
“Ừm.”
Thịnh Tâm Lan ngượng ngùng đáp một tiếng, rồi chui vào chỗ ngồi sau xe.
Mới vừa chỉnh ghế ngồi xong, phía trước đã ném một cái áo vest sang, mùi nước hoa lành lạnh trên người anh tỏa ra.
Thịnh Tâm Lan sửng sốt, ôm áo khoác một lúc lâu, rồi mới lên tiếng.
“Cảm ơn.”
Nguyễn Anh Minh không mặn không nhạt hừ một tiếng, khoanh tay ngồi tựa lưng vào ghế lái nhắm mắt dưỡng thần.
Thịnh Tâm Lan cũng nằm xuống.
Cửa sổ trên nóc mở ra, có thể nhìn thấy mặt trăng tròn qua một lớp kính, như thể màn đêm bị đâm thủng thành một cái hố, tựa như vũ trụ bao la có cô vàn chuyện chúng ta không biết.
“Sao Ngọc Hạnh lại liên lạc với anh vậy?”
Thịnh Tâm Lan đột nhiên hỏi, thật ra cô chỉ muốn thăm dò xem Nguyễn Anh Minh đã ngủ chưa hay thôi.
Ghế lái lộ ra nửa cái ót, giọng cô vang lên trong chốc lát, ngay lúc cô tưởng Nguyễn Anh Minh đã ngủ rồi thì lại nghe anh đáp lời.
Nguyễn Anh Minh có chút buồn bực: “ Khải đã gọi cho tôi.”
Cao Khải?
Thịnh Tâm Lan cho rằng Lưu Ngọc Hạnh không dám liên lạc với người nhà cô.
Nguyễn Anh Minh tựa hồ có chút bất mãn, nói thẳng: “Lần này chuyện cấp bách thì không nói, nhưng nếu Lưu Ngọc Hạnh thật sự muốn chia tay với Khải, thì tôi chỉ mong cô ta sau này đừng cho anh ta bất cứ hi vọng gì nữa, cứ dây dưa mãi cũng không phải là chuyện tốt.”
Nghe vậy, Thịnh Tâm Lan nhíu mày, cùi chỏ chống xuống ghế đệm đẩy người dậy nhìn về phía trước: “Ngọc Hạnh không phải là người như vậy, cô ấy nói chia tay thì là chia tay, chứ không hề cố ý dây dưa với ai, anh đừng có nói xấu bạn của tôi.”
“Nói xấu?”
Nguyễn Anh Minh bỗng nhiên cười lạnh một tiếng.
“Theo như tôi biết, giữa Khải với bạn của em không hề cãi vả hay tranh chấp cái gì, Khải thay đổi như thế nào em không thấy sao, nếu không phải là tùy tiện chơi đùa kẻ ngốc thì tại sao Khải cầu hôn cô ta cô ta lại từ chối? Ăn xong quẹt mỏ là phong cách của bạn của em sao?”
Lời này rõ ràng đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Sắc mặt Thịnh Tâm Lan lập tức xanh lét: “Ai ăn xong quẹt mỏ? Anh nói cho rõ ràng, đừng chỉ cây dâu mắng cây hòe với tôi, ngày đó ở nhà họ Nguyễn, rõ ràng anh đã…anh đã…”
Vừa nghĩ đến cả thể xác lẫn linh hồn cô đã nhứt nhói không thôi, Thịnh Tâm Lan cố gượng vài lần nhưng vẫn không thể nói ra ngoài miệng.
Cô cắn răng, vành mắt đỏ lên, cuối cùng đem áo khoác của Nguyễn Anh Minh ném lên đầu anh: “Trả lại cho anh! Tôi không thèm.”
Nói xong, cô đẩy cửa rời khỏi xe, đầu cũng không thèm quay lại.
Nguyễn Anh Minh trầm mặc ngồi ở ghế lái, mắt thấy người đã dần đi khuất mất, cuối cùng cắn răng mở cửa xe đuổi theo.
“Thịnh Tâm Lan.”
“Anh thả tôi ra.”
“Đã muộn rồi mà còn chạy loạn khắp nơi dễ xảy ra chuyện lắm có biết không?”
“Không liên quan gì anh hết.”
“Em nhất định phải nói chuyện với tôi như vậy có phải không?”
Giữa đồng không mông quạnh âm thanh phẫn uất của người đàn ông vang dội.
- Chương 1: Gì cơ, có thai rồi á?
- Chương 2: Cho cô ta chút mặt mũi
- Chương 3: Năm năm sau
- Chương 4: Ứng tuyển
- Chương 5: Thấy hứng thú
- Chương 6: Người phỏng vấn sao lại là anh ta
- Chương 7: Đánh cược
- Chương 8: Mẹ, mẹ ly hôn đi
- Chương 9: Tham gia hôn lễ của tôi
- Chương 10: Anh ấy là bạn trai tôi
- Chương 11: Không thấy cậu chủ nhỏ
- Chương 12: Dì này thật là dịu dàng
- Chương 13: Ba không trở lại, chán ghét ba
- Chương 14: Cô không cần tới thuyết phục tôi
- Chương 15: Có lẽ bị dọa sợ
- Chương 16: Nuôi con mới không phí công
- Chương 17: Quả nhiên là chú ấy
- Chương 18: Tìm daddy cho mình
- Chương 19: Mẹ của cháu rất xinh đẹp
- Chương 20: Mẹ nắm chắc cơ hội đó!
- Chương 21: Cô hỏi nhiều quá
- Chương 22: Để ái linh đến nhà tôi chơi đi
- Chương 23: Lập huy, con nói chuyện rồi
- Chương 24: CHUẨN BỊ ĐI, KẾT HÔN
- Chương 25: THIỆP MỜI ĐÍNH HÔN
- Chương 26: THÚC ĐẨY Ở PHÍA SAU
- Chương 27: CON BÉ NÀY RẤT ĐƯỢC LÒNG CỦA TÔI
- Chương 28: ĐẸP TRAI NHÀ GIÀU ĐÚNG NGHĨA
- Chương 29: VẬY THÌ SAU NÀY ANH ĐÃ LÀ ANH TRAI CỦA EM
- Chương 30: CÔ DỪNG LẠI CHO TÔI
- Chương 31: NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ
- Chương 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ
- Chương 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ
- Chương 34: CHỊU TỘI CHÍNH LÀ BẢN THÂN MÀY
- Chương 35: MẸ ƠI, ANH TRAI XẢY RA CHUYỆN
- Chương 36: SAO CÔ ẤY LẠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH
- Chương 37: NẤU ĂN MIỄN PHÍ
- Chương 38: LÀ CÓ NGƯỜI LÀM HAY NGOÀI Ý MUỐN?
- Chương 39: CHÚ CÓ MUỐN CÂN NHẮC ĐẾN MẸ CHÁU KHÔNG?
- Chương 40: CÔ TA LÀ EM GÁI CỦA CÔ
- Chương 41: TÔI CHƯA TỪNG ÉP BUỘC NGƯỜI KHÁC
- Chương 42: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI NGOÀI
- Chương 43: BÀ CHỦ TƯƠNG LAI
- Chương 44: THUA CŨNG PHẢI CÓ PHONG ĐỘ
- Chương 45: CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CỦA TÔI
- Chương 46: MẸ ƠI, CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- Chương 47: RUNG ĐỘNG CÁI CON KHỈ Á
- Chương 48: CÓ GÌ MÀ KHÔNG THỂ?
- Chương 49: PHỤ NỮ ĐIÊN, LƯU MANH CHẾT TIỆT
- Chương 50: CHỈ CÓ LẤY THÂN BÁO ĐÁP
- Chương 51: CÔ GÁI NÀY THÈM GẢ ĐẾN MỨC NÀO?
- Chương 52: ĐÀN ÔNG PHẢI CHỦ ĐỘNG MỘT CHÚT
- Chương 53: CƯỚP HÔN? ĐỪNG CÓ MƠ?
- Chương 54: CÔ TA LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA ANH?
- Chương 55: SAO TÔI CÓ THỂ KHÓC ĐƯỢC?
- Chương 56: DỊ TẬT BẨM SINH Ở TRẺ EM
- Chương 57: ANH THẬT LÀ ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
- Chương 58: XẢY RA CHUYỆN GÌ RỒI HẢ
- Chương 59: XÉ NÁT MIỆNG CỦA CÔ TA
- Chương 60: ĐÚNG LÀ DUYÊN PHẬN CÒN CHƯA CẠN
- Chương 61: CHUYỆN ĐÃ HỨA VỚI CÔ THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC
- Chương 62: LÝ DO QUAN TRỌNG
- Chương 63: CÔ LÀ CON HỒ LY TINH NÀO
- Chương 64: CHO NÊN CÔ KHÔNG HẬN ÔNG TA SAO?
- Chương 65: THÍCH HƠN CON
- Chương 66: CHƠI TRÒ TÌNH CHỊ EM
- Chương 67: HÀNH VI NÀY CỦA ANH GỌI LÀ THỪA CƠ CHẤM MÚT
- Chương 68: ĐÊM NAY TÔI KHÔNG VỀ
- Chương 69: CON KHÔNG TIN BA THẾ À?
- Chương 70: ANH ĐI RỒI THÌ BỌN HỌ SẼ AN TOÀN
- Chương 71: CHIÊU NÀY GỌI LÀ, DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY
- Chương 72: NGƯỜI CHẾT MỚI CÓ THỂ GIỮ BÍ MẬT
- Chương 73: ANH BUÔNG TAY RA TRƯỚC
- Chương 74: THỜI GIAN KHÔNG CHỜ ĐỢI ĐƯỢC
- Chương 75: SPAM ĐÁNH GIÁ XẤU
- Chương 76: ĐÂY CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI
- Chương 77: BÀ CŨNG ĐÂU PHẢI LÀ MẸ CỦA CON BÉ
- Chương 78: THÀNH TÍCH CỦA CÔ TOÀN DỰA VÀO NÓ
- Chương 79: MỆT CẬU CÒN NHỚ TÔI
- Chương 80: CÔ ẤY NÓI VỚI TÔI RỒI
- Chương 81: KIỂU ĐẸP TRAI RẤT PHÙ HỢP VỚI EM
- Chương 82: ANH MUỐN ĐƯỢC CHĂM SÓC EM
- Chương 83: ĐI CÙNG CHÚNG TÔI
- Chương 84: BA CON MUỐN TẠO BẤT NGỜ CHO CÔ VUI
- Chương 85: Không muốn tới cái nhà đó
- Chương 86: Tôi không làm kẻ thứ ba
- Chương 87: Chủ nhân của dây chuyền đặt làm theo yêu cầu
- Chương 88: Mẹ ơi, sao mẹ khóc?
- Chương 89: VẠCH RÕ GIỚI HẠN
- Chương 90: DẠNG NGƯỜI NÀY THẬT ĐÁNG SỢ
- Chương 91: MUỐN ĐỂ ANH TA GIÚP KHÔNG
- Chương 92: ĐỨA TRẺ KHÔNG CÓ MẸ LÀ CON HOANG
- Chương 93: CHA RUỘT
- Chương 94: KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH KHÁC
- Chương 95: CHUYỆN NÀY LÀ DO ÔNG ÉP TÔI
- Chương 96: CON MUỐN Ở BÊN DÌ
- Chương 97: MẸ VÀ CHÚ THẬT SỰ CHIA TAY RỒI Ạ?
- Chương 98: CHUYỆN NÀY THẬT KỲ LẠ
- Chương 99: Sao nơi này lại nghe quen đến thế
- Chương 100: Anh đang âm mưu quấy rối
- Chương 101: Tôi đã làm gì cô
- Chương 102: Tôi còn có ảnh chụp chung này
- Chương 103: Nó nói với cô về tôi?
- Chương 104: Tại sao vừa rồi bạn nói dối
- Chương 105: Đầu óc anh có vấn đề
- Chương 106: Cô muốn đưa cậu ta về sống chung?
- Chương 107: Loại phụ nữ này, tôi đã gặp rất nhiều
- Chương 108: Bọn em rất thân quen
- Chương 109: Con muốn ăn mì dì làm
- Chương 110: Không cho cô cơ hội giải thích
- Chương 111: Chú không thể ghét mẹ cháu
- Chương 112: Hoa hồng rất đúng lúc
- Chương 113: Chỗ nào mích lòng anh
- Chương 114: Đừng nhắc đến anh ta với mẹ
- Chương 115: Nụ hôn vội vàng không kịp phòng bị
- Chương 116: Lấy việc công báo thù tư, bụng dạ hẹp hòi
- Chương 117: Tiền có thể giải quyết tất cả sao
- Chương 118: Tiết tấu muốn chiêu cáo thiên hạ
- Chương 119: Nhiều người quá không dễ phát triển
- Chương 120: Anh muốn đưa tôi đi đâu?
- Chương 121: Lưu manh nên dùng ở đây
- Chương 122: Thua người không thua trận
- Chương 123: Đừng để tôi chờ lâu quá
- Chương 124: Buông tôi ra
- Chương 125: Rất tỉ mỉ
- Chương 126: Là chuyện của tôi và em
- Chương 127: Tôi đã có người trong lòng rồi
- Chương 128: Anh tưởng em nói không cần anh
- Chương 129: Kỷ niệm tối qua
- Chương 130: Bỏ lỡ lãng tử quay đầu
- Chương 131: Anh sẽ nhanh chóng trở về
- Chương 132: Tôi tặng cô một món quà
- Chương 133: Mua mua mua liền có thể dỗ dành
- Chương 134: Kinh nghiệm cuộc sống quả thật không lừa gạt tớ mà
- Chương 135: Mẹ ghét nhất là những người nói dối!
- Chương 136: Anh đây là bị oan ngàn đời
- Chương 137: Làm mẹ kế cho con trai của người khác
- Chương 138: Tự do mới là tín ngưỡng của cậu
- Chương 139: Xem ra daddy không tính là quá ngốc
- Chương 140: Có suy nghĩ kết hôn với tâm lan không?
- Chương 141: Ai muốn làm gì với anh
- Chương 142: Lúc nhỏ thường tới
- Chương 143: Tại sao muốn từ bỏ chứ
- Chương 144: Không còn phòng khác sao?
- Chương 145: Em cảm thấy tôi sẽ thả em đi sao
- Chương 146: Ai tặng, trả về
- Chương 147: Mất vào sáu năm trước
- Chương 148: Thế cậu có định nói cho anh ta không?
- Chương 149: Lòng tham không đáy
- Chương 150: Rũ bỏ quan hệ
- Chương 151: Năm đó thật sự là ngoài ý muốn ư?
- Chương 152: Có thể nói chuyện là tốt rồi
- Chương 153: Lô gic rõ ràng
- Chương 154: Một đám tiểu nhân các cậu
- Chương 155: Đi một bước tới đích
- Chương 156: Lựa chọn tốt cũng chưa chắc là có hi vọng
- Chương 157: Có thể liên lạc được không
- Chương 158: Anh không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác
- Chương 159: Không cần cô đi theo
- Chương 160: Dây chuyền đã mất rồi
- Chương 161: Có lẽ cô ta là bạn gái cũ của anh ấy
- Chương 162: Có chút việc riêng phải làm
- Chương 163: Cậu thật là rộng lượng
- Chương 164: Tôi sợ ông ây sẽ bị điếc
- Chương 165: Mình đã tìm được chưa
- Chương 166: Không thiếu tôi
- Chương 167: Cô bắt buộc phải rời khỏi anh ấy
- Chương 168: Một giọt máu đào hơn ao nước lã
- Chương 169: Em không thích hợp làm mẹ của thằng bé
- Chương 170: Đây là chơi thật sao?
- Chương 171: Ai dám nói thế?
- Chương 172: Chuyện này đến đây là chấm dứt
- Chương 173: Kẻ thù của kẻ thù là bạn
- Chương 174: Tại sao tôi phải cố ý tới gặp chú chứ
- Chương 175: Tại sao ông ta không nói ra?
- Chương 176: Chờ cô chủ động tìm tới tôi
- Chương 177: So với quen biết thì phải nói là khá thân
- Chương 178: Không có sự lựa chọn thứ hai
- Chương 179: Bây giờ chúng ta đã chia tay rồi
- Chương 180: Ghen con mẹ anh à
- Chương 181: Cô công bằng với anh ấy bao nhiêu
- Chương 182: Gừng càng già càng cay
- Chương 183: Người theo đuổi em còn nhiều, rất nhiều?
- Chương 184: Tại sao chúng ta phải đi?
- Chương 185: Có lẽ cô ấy không hợp với tôi
- Chương 186: Đang đóng phim truyền hình sao?
- Chương 187: Cô ta đã đuổi theo
- Chương 188: Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn
- Chương 189: Ngọc hạnh, chúng ta kết hôn đi
- Chương 190: Em có giỏi thì nói lại lần nữa
- Chương 191: Lòng lang dạ sói
- Chương 192: Tấm chi phiếu không này không tồi
- Chương 193: Những thứ khác con cũng không cần
- Chương 194: Tôi là đang giúp nó
- Chương 195: Xong rồi, tại sao lại là lúc này
- Chương 196: Sao anh lại ở đây?
- Chương 197: Trả lại cho anh! ai mà thèm!
- Chương 198: Sợ tôi đánh cô ta?
- Chương 199: Em không ngạc nhiên sao
- Chương 200: Chỉ có chết mới có thể giải thoát
- Chương 201: Tôi là vệ sĩ của cô ấy
- Chương 202: Tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp
- Chương 203: Xem ra anh biết tôi là ai
- Chương 204: Không thiếu anh
- Chương 205: Chưa từng cười như thế này với tôi
- Chương 206: Thắng làm vua thua làm giặc
- Chương 207: Bây giờ chỉ có một cái duy nhất
- Chương 208: Tôi có chuyện muốn thẳng thắn với anh
- Chương 209: Là người đàn ông tên cố duy đó phải không?
- Chương 210: Tã quần, cho em dùng
- Chương 211: Bạn cùng chung hoạn nạn
- Chương 212: Không phải, anh ấy là anh em
- Chương 213: Đã lâu không gặp
- Chương 214: Người chết thì không thể sống lại
- Chương 215: Tôi là ai không quan trọng
- Chương 216: Người đàn ông đó
- Chương 217: Có người muốn cưỡng hiếp tôi
- Chương 218: Tôi bênh người thân không cần lý lẽ
- Chương 219: Tại sao con lại hại chết ba
- Chương 220: Nguyên nhân chết thật sự
- Chương 221: Em đỏ mặt cái gì chứ?
- Chương 222: Bé gái nên được nuôi trong “vàng son”
- Chương 223: Bắt được cô ta sẽ có tiền
- Chương 224: Đầu óc anh mới vô dụng
- Chương 225: Sói mắt trắng nhỏ
- Chương 226: Anh dám động vào anh ấy thử xem
- Chương 227: Tình cảm đánh đổi bằng cả mạng sống
- Chương 228: Tôi chỉ vì thẻ định cư
- Chương 229: Anh ấy vừa rời đi
- Chương 230: Tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy, mang tên ước mơ
- Chương 231: Bãi bỏ vị trí tổng giám đốc
- Chương 232: Tại sao ta không thể nghi ngờ con
- Chương 233: Anh muốn đính hôn với người khác rồi?
- Chương 234: Gặp tình địch vô cùng ngứa mắt
- Chương 235: Chào từ giã ba năm, đông sơn tái khởi
- Chương 236: Người không từ thủ đoạn
- Chương 237: Chơi kịch liệt vậy sao?
- Chương 238: Tôi giết người rồi
- Chương 239: Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp
- Chương 240: Có phải tôi làm phiền các người rồi không?
- Chương 241: Trái tim mãi mãi rung động vì em
- Chương 242: Tôi là vợ anh ấy
- Chương 243: Tôi chưa từng nói là chia tay em
- Chương 244: Không phải tránh mặt, là tránh hiềm nghi
- Chương 245: Cô ấy cũng không phải mẹ ruột của con
- Chương 246: Tất cả đã có anh
- Chương 247: Tôi dựa vào đâu mà tin cậu
- Chương 248: Một giá, 60 tỷ
- Chương 249: Lời chia tay, là con nói ra
- Chương 250: Cứ quyết định thế đi
- Chương 251: Người khác thật sự khó chen chân
- Chương 252: Tôi chỉ là bị cô ta lợi dụng
- Chương 253: Con phải kết hôn cho ông
- Chương 254: Người bỏ nhà đi
- Chương 255: Có phải anh ta điên rồi không
- Chương 256: Ai mặc cũng giống lưu manh
- Chương 257: Em muốn giải mấy?
- Chương 258: Hai người còn hôn chưa đủ nữa hả
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269-1
- Chương 269-2
- Chương 270-1
- Chương 270-2
- Chương 271-1
- Chương 271-2
- Chương 272-1
- Chương 272-2
Lãi Được Bé Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.