Lưu Ngọc Hạnh và Tần Ba tốt nghiệp đại học York St John cùng một năm, nhưng lúc tốt nghiệp, Tần Ba tốt nghiệp bằng tiến sĩ, còn Lưu Ngọc Hạnh là bằng thạc sĩ, bọn họ là đồng môn, cũng là đối tác tốt nhất trong lĩnh vực thời trang.
Thịnh Tâm Lan cầm trong tay tác phẩm tốt nghiệp của Lưu Ngọc Hạnh, cũng chính là kết quả của sự hợp tác của họ năm đó.
Lúc đến thăm Lưu Ngọc Hạnh, trạng thái tinh thần của cô đã khá hơn nhiều, đầu óc thanh tỉnh, biết mình là ai, cũng biết Thịnh Tâm Lan là ai, ngay cả cảm xúc cũng giống như người bình thường, thậm chí cô còn rất nhiệt tình vào bếp làm món salad.
Kiểu nhiệt tình chính là để lấy lòng Thịnh Tâm Lan, nhưng nó lại khiến cô đau lòng.
Điều này cho thấy Lưu Ngọc Hạnh không phải đang có chuyển biến tốt lên mà ngược lại, ngày càng trở nên tệ đi.
Trong ghi chú của Lưu Ngọc Hạnh đã đề cập đến, nếu sau khi mắc bệnh, cô tỏ ra nhiệt tình với thế giới bên ngoài, vậy thì tuyệt đối không phải chuyện tốt, kìm nén ưu tư để lấy lòng người khác chỉ là bởi vì đó là tia hy vọng cuối cùng trong trái tim cô, buộc cô phải đi lấy lòng từng người một, giống như nắm lấy cái phao cứu sinh cuối cùng vậy.
"Tôi thấy tình trạng của anh không được tốt." Thịnh Tâm Lan uyển chuyển nói, nhìn về phía Cao Khải.
"Sao lại nói thế, tôi lại cảm thấy rất tốt." Cao Khải cũng vừa trở về từ cửa hàng không lâu, quần áo trên người vẫn là bộ lúc nãy, chỉ cởi áo khoác ra, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ.
Dưới mắt anh ta nhìn rõ quầng thâm, dưới ánh đèn còn hiện rõ hơn.
Trước mặt Lưu Ngọc Hạnh, Cao Khải vẫn luôn bày ra dáng vẻ tràn đầy năng lượng, nhưng khi không có Lưu Ngọc Hạnh, cơ thể anh ta mệt mỏi không giấu được.
Một đại thiếu gia quen sống trong nhung lụa, có thể kiên trì lâu như vậy, Thịnh Tâm Lan cảm thấy đây quả là kỳ tích.
"Tình trạng của anh và cả Lưu Ngọc Hạnh đều không tốt."
Thịnh Tâm Lan nói thật: "Tôi vẫn cảm thấy nên đưa Ngọc Hạnh đến một cơ sở chuyên nghiệp để hồi phục chức năng."
"Không được, tất cả bệnh viện tâm thần và trung tâm hồi phục chức năng ở Đông Lăng tôi đều đã xem qua, những nơi kia căn bản không thích hợp để bệnh nhân phục hồi, một người bình thường vào đó cũng trở thành người tâm thần."
Cao Khải lên tiếng phản đối, ngay cả một lỗ hổng cũng không cho.
Thịnh Tâm Lan bình tĩnh nói: "Các cơ sở trong nước đều như vậy, những tôi không nói trong nước, mà là ở Mỹ, đứng trên lập trường của Lưu Ngọc Hạnh, tôi cảm thấy để cô ấy sang đó để điều trị là thích hợp nhất."
"Có phải do Cố Duy sắp xếp không?"
Thịnh Tâm Lan nhíu mày, không chối.
"Anh ta bị bệnh hả?"
Website TruyenLau.com
Cao Khải bỗng nhiên trở nên kích động: "Ở Mỹ thiếu đàn bà lắm sao? Anh ta rảnh rỗi đến thế cơ à? Sao lại chạy đến Đông Lăng, đầu tiên là chia rẽ cô và Anh Minh, bây giờ còn muốn phá đám tôi với Hạnh Hạnh?"
"Cao Khải."
Giọng Thịnh Tâm Lan đã hạ đi mấy tông, có chút không vui: "Anh nói chuyện cho cẩn thận, Cố Duy là một trong số ít bạn bè của Ngọc Hạnh, anh ta không có ý gì khác với cô ấy, điểm này tôi có thể đảm bảo, anh ta chỉ có lòng tốt giúp đỡ bạn bè, chứ không xấu xa như anh nói."
Cao Khải xanh mặt, trong mắt hiện lên tia thù địch: "Coi như tôi mới là người xấu xa, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai mang Hạnh Hạnh rời đi." TruyenLau.com
Thịnh Tâm Lan nắm chặt quả đấm: "Ích kỷ."
Để đánh giá về hành động của Cao Khải bây giờ, chỉ có hai từ đơn giản, ích kỷ.
Chỉ muốn mình được thoải mái mà cản trở cơ hội bình phục của Lưu Ngọc Hạnh, đây căn bản không phải yêu.
Thịnh Tâm Lan không chút khách khí, trợn mắt nhìn Cao Khải: "Ngọc Hạnh không phải đồ vật, xét về góc độ thân sơ, thì tôi mới là người có quyền quyết định cho cô ấy chữa trị thế nào, tôi không phải tới để thương lượng với anh, chỉ đến thông báo với anh một tiếng thôi." TruyenLau
"Cô có ý gì?"
Sắc mặt Cao Khải trầm xuống: "Cô cho là mình có Cố Duy chống lưng thì thích làm gì ở Đông Lăng cũng được hả?"
Lời này thật quá đáng, cơn tức giận đè nén nãy giờ của Thịnh Tâm Lan lập tức bùng lên, cô tức giận nói:
"Anh cho là ai cũng có chỗ dựa như các anh hả? Ngoài tìm chỗ dựa ở Đông Lăng ra thì không biết làm chuyện gì khác sao? Anh và Nguyễn Anh Minh giống nhau, chẳng có gì tốt đẹp, anh không cho tôi mang Ngọc Hạnh đi? Nếu anh nhốt Ngọc Hạnh ở nơi này, khiến cô ấy suy nghĩ lung tung, sẽ chẳng giải quyết được gì, một khi xảy ra chuyện, anh sẽ hối hận cả đời."
Cao Khải bị mắng xối xả một trận, sắc mặt rất khó coi.
Nhất là khi nghe được từ "xảy ra chuyện", anh ta giật mình một cái, nghĩ đến chuyện bất ngờ xảy ra hai ngày trước, cảm giác như bị dao cứa vào tim.
"Anh có biết hôm nay tôi mang đến cái gì không?"
Thịnh Tâm Lan trút hết các thứ trong túi đồ ra, một vạt voan trắng đính kim tuyến rơi ra trên ghế, dưới ánh đèn lại càng trở nên chói sáng, chiếc váy dường như được dệt ra từ mây trời và những ngôi sao, tà váy bồng bềnh, mềm mại rũ xuống, một chiếc váy cưới hết sức mộng mơ.
"Đây là tác phẩm thiết kế tốt nghiệp của Ngọc Hạnh, có tên là Ước Mơ."
Cô ấy coi hôn nhân như một mơ ước, bởi vì với cô ấy, nó xa ngoài tầm với, cô ấy cảm thấy được trở lại làm người bình thường và tiến vào lễ đường để kết hôn là chuyện khó mà làm được. Nói cô ấy mong chờ được kết hôn, không bằng nói, cô ấy khao khát được làm một người bình thường.
"Anh hãy tự mình suy nghĩ cho kỹ."
Thịnh Tâm Lan thả túi đồ xuống, cầm túi xách của mình lên định rời đi, trước khi đi, cô liếc nhìn anh ta một cái, tức giận nói:
"Mánh khóe buổi sáng của anh quá vụng về, anh muốn giúp người ta giải hòa, cũng không xem xem người ta có cần cơ hội này không, sau này đừng xen vào chuyện của người khác nữa."
Anh ta bị mắng mà không giải thích được lời nào, bình thường, chắc chắn Cao Khải sẽ nhảy cẫng lên hỏi cho rõ ràng, nhưng bây giờ anh ta giống như người câm, ngây người nhìn chiếc váy cưới trên ghế sa lông.
Anh ta còn cho là Lưu Ngọc Hạnh không muốn kết hôn, thậm chí là sợ kết hôn, trước kia anh ta cứ nghĩ cô theo đuổi sự tự do, không quá quan tâm đến chuyện gia đình.
Anh ta đã lầm, anh ta chưa thực sự hiểu rõ Lưu Ngọc Hạnh.
Thịnh Tâm Lan vừa đi, thì Lưu Ngọc Hạnh mang salad từ trong bếp ra, thấy phòng khách chỉ còn mình Cao Khải, liền hỏi: "Tâm Lan đâu?"
"Đi rồi." Cao Khải nhẹ giọng đáp.
"Hả? Sao lại đi rồi?"
Lưu Ngọc Hạnh vô cùng kinh ngạc, đặt đĩa salad hoa quả lên bàn cà phê, vừa ngẩng đầu lên liền thấy một mảnh trắng tinh ở ghế sa lông, lập tức sững sở trong giây lát.
"Sao nó lại ở đây?"
Cao Khải nhìn vẻ mặt biến hóa của Lưu Ngọc Hạnh, tâm trạng càng phức tạp: "Đây là tác phẩm tốt nghiêp của em?"
"Ừ."
Lưu Ngọc Hạnh bình tĩnh đáp lại một câu, sờ vạt váy cưới, rồi từ ngồi xuống bên cạnh: "Sau khi tốt nghiệp chưa từng nhìn lại, chính tôi cũng sắp quên nó có hình dáng thế nào rồi, lúc ấy cũng nhờ cái váy này mà tôi giành giải tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc nhất."
Từ ánh mắt nhìn chiếc váy cưới của Lưu Ngọc Hạnh, Cao Khải đã đọc được suy nghĩ thật sự của cô.
Cô sẽ không bao giờ cam lòng làm một bệnh nhân suốt ngày không thấy ánh mặt trời, cô vẫn còn ước mơ, còn kỳ vọng với thế giới này, cô sẽ vĩnh viễn không muốn cùng anh ở trong căn phòng nhỏ này.
Thịnh Tâm Lan nói không sai, nhỡ đâu một ngày nào đó anh ta sơ suất, xảy ra tình huống bất ngờ không thể cứu vãn được.
"Hạnh Hạnh, em có muốn đi nước Mỹ điều trị không?"
Trong phòng vang lên âm thanh nặng nề của người đàn ông.
- Chương 1: Gì cơ, có thai rồi á?
- Chương 2: Cho cô ta chút mặt mũi
- Chương 3: Năm năm sau
- Chương 4: Ứng tuyển
- Chương 5: Thấy hứng thú
- Chương 6: Người phỏng vấn sao lại là anh ta
- Chương 7: Đánh cược
- Chương 8: Mẹ, mẹ ly hôn đi
- Chương 9: Tham gia hôn lễ của tôi
- Chương 10: Anh ấy là bạn trai tôi
- Chương 11: Không thấy cậu chủ nhỏ
- Chương 12: Dì này thật là dịu dàng
- Chương 13: Ba không trở lại, chán ghét ba
- Chương 14: Cô không cần tới thuyết phục tôi
- Chương 15: Có lẽ bị dọa sợ
- Chương 16: Nuôi con mới không phí công
- Chương 17: Quả nhiên là chú ấy
- Chương 18: Tìm daddy cho mình
- Chương 19: Mẹ của cháu rất xinh đẹp
- Chương 20: Mẹ nắm chắc cơ hội đó!
- Chương 21: Cô hỏi nhiều quá
- Chương 22: Để ái linh đến nhà tôi chơi đi
- Chương 23: Lập huy, con nói chuyện rồi
- Chương 24: CHUẨN BỊ ĐI, KẾT HÔN
- Chương 25: THIỆP MỜI ĐÍNH HÔN
- Chương 26: THÚC ĐẨY Ở PHÍA SAU
- Chương 27: CON BÉ NÀY RẤT ĐƯỢC LÒNG CỦA TÔI
- Chương 28: ĐẸP TRAI NHÀ GIÀU ĐÚNG NGHĨA
- Chương 29: VẬY THÌ SAU NÀY ANH ĐÃ LÀ ANH TRAI CỦA EM
- Chương 30: CÔ DỪNG LẠI CHO TÔI
- Chương 31: NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ
- Chương 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ
- Chương 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ
- Chương 34: CHỊU TỘI CHÍNH LÀ BẢN THÂN MÀY
- Chương 35: MẸ ƠI, ANH TRAI XẢY RA CHUYỆN
- Chương 36: SAO CÔ ẤY LẠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH
- Chương 37: NẤU ĂN MIỄN PHÍ
- Chương 38: LÀ CÓ NGƯỜI LÀM HAY NGOÀI Ý MUỐN?
- Chương 39: CHÚ CÓ MUỐN CÂN NHẮC ĐẾN MẸ CHÁU KHÔNG?
- Chương 40: CÔ TA LÀ EM GÁI CỦA CÔ
- Chương 41: TÔI CHƯA TỪNG ÉP BUỘC NGƯỜI KHÁC
- Chương 42: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI NGOÀI
- Chương 43: BÀ CHỦ TƯƠNG LAI
- Chương 44: THUA CŨNG PHẢI CÓ PHONG ĐỘ
- Chương 45: CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CỦA TÔI
- Chương 46: MẸ ƠI, CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- Chương 47: RUNG ĐỘNG CÁI CON KHỈ Á
- Chương 48: CÓ GÌ MÀ KHÔNG THỂ?
- Chương 49: PHỤ NỮ ĐIÊN, LƯU MANH CHẾT TIỆT
- Chương 50: CHỈ CÓ LẤY THÂN BÁO ĐÁP
- Chương 51: CÔ GÁI NÀY THÈM GẢ ĐẾN MỨC NÀO?
- Chương 52: ĐÀN ÔNG PHẢI CHỦ ĐỘNG MỘT CHÚT
- Chương 53: CƯỚP HÔN? ĐỪNG CÓ MƠ?
- Chương 54: CÔ TA LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA ANH?
- Chương 55: SAO TÔI CÓ THỂ KHÓC ĐƯỢC?
- Chương 56: DỊ TẬT BẨM SINH Ở TRẺ EM
- Chương 57: ANH THẬT LÀ ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
- Chương 58: XẢY RA CHUYỆN GÌ RỒI HẢ
- Chương 59: XÉ NÁT MIỆNG CỦA CÔ TA
- Chương 60: ĐÚNG LÀ DUYÊN PHẬN CÒN CHƯA CẠN
- Chương 61: CHUYỆN ĐÃ HỨA VỚI CÔ THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC
- Chương 62: LÝ DO QUAN TRỌNG
- Chương 63: CÔ LÀ CON HỒ LY TINH NÀO
- Chương 64: CHO NÊN CÔ KHÔNG HẬN ÔNG TA SAO?
- Chương 65: THÍCH HƠN CON
- Chương 66: CHƠI TRÒ TÌNH CHỊ EM
- Chương 67: HÀNH VI NÀY CỦA ANH GỌI LÀ THỪA CƠ CHẤM MÚT
- Chương 68: ĐÊM NAY TÔI KHÔNG VỀ
- Chương 69: CON KHÔNG TIN BA THẾ À?
- Chương 70: ANH ĐI RỒI THÌ BỌN HỌ SẼ AN TOÀN
- Chương 71: CHIÊU NÀY GỌI LÀ, DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY
- Chương 72: NGƯỜI CHẾT MỚI CÓ THỂ GIỮ BÍ MẬT
- Chương 73: ANH BUÔNG TAY RA TRƯỚC
- Chương 74: THỜI GIAN KHÔNG CHỜ ĐỢI ĐƯỢC
- Chương 75: SPAM ĐÁNH GIÁ XẤU
- Chương 76: ĐÂY CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI
- Chương 77: BÀ CŨNG ĐÂU PHẢI LÀ MẸ CỦA CON BÉ
- Chương 78: THÀNH TÍCH CỦA CÔ TOÀN DỰA VÀO NÓ
- Chương 79: MỆT CẬU CÒN NHỚ TÔI
- Chương 80: CÔ ẤY NÓI VỚI TÔI RỒI
- Chương 81: KIỂU ĐẸP TRAI RẤT PHÙ HỢP VỚI EM
- Chương 82: ANH MUỐN ĐƯỢC CHĂM SÓC EM
- Chương 83: ĐI CÙNG CHÚNG TÔI
- Chương 84: BA CON MUỐN TẠO BẤT NGỜ CHO CÔ VUI
- Chương 85: Không muốn tới cái nhà đó
- Chương 86: Tôi không làm kẻ thứ ba
- Chương 87: Chủ nhân của dây chuyền đặt làm theo yêu cầu
- Chương 88: Mẹ ơi, sao mẹ khóc?
- Chương 89: VẠCH RÕ GIỚI HẠN
- Chương 90: DẠNG NGƯỜI NÀY THẬT ĐÁNG SỢ
- Chương 91: MUỐN ĐỂ ANH TA GIÚP KHÔNG
- Chương 92: ĐỨA TRẺ KHÔNG CÓ MẸ LÀ CON HOANG
- Chương 93: CHA RUỘT
- Chương 94: KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH KHÁC
- Chương 95: CHUYỆN NÀY LÀ DO ÔNG ÉP TÔI
- Chương 96: CON MUỐN Ở BÊN DÌ
- Chương 97: MẸ VÀ CHÚ THẬT SỰ CHIA TAY RỒI Ạ?
- Chương 98: CHUYỆN NÀY THẬT KỲ LẠ
- Chương 99: Sao nơi này lại nghe quen đến thế
- Chương 100: Anh đang âm mưu quấy rối
- Chương 101: Tôi đã làm gì cô
- Chương 102: Tôi còn có ảnh chụp chung này
- Chương 103: Nó nói với cô về tôi?
- Chương 104: Tại sao vừa rồi bạn nói dối
- Chương 105: Đầu óc anh có vấn đề
- Chương 106: Cô muốn đưa cậu ta về sống chung?
- Chương 107: Loại phụ nữ này, tôi đã gặp rất nhiều
- Chương 108: Bọn em rất thân quen
- Chương 109: Con muốn ăn mì dì làm
- Chương 110: Không cho cô cơ hội giải thích
- Chương 111: Chú không thể ghét mẹ cháu
- Chương 112: Hoa hồng rất đúng lúc
- Chương 113: Chỗ nào mích lòng anh
- Chương 114: Đừng nhắc đến anh ta với mẹ
- Chương 115: Nụ hôn vội vàng không kịp phòng bị
- Chương 116: Lấy việc công báo thù tư, bụng dạ hẹp hòi
- Chương 117: Tiền có thể giải quyết tất cả sao
- Chương 118: Tiết tấu muốn chiêu cáo thiên hạ
- Chương 119: Nhiều người quá không dễ phát triển
- Chương 120: Anh muốn đưa tôi đi đâu?
- Chương 121: Lưu manh nên dùng ở đây
- Chương 122: Thua người không thua trận
- Chương 123: Đừng để tôi chờ lâu quá
- Chương 124: Buông tôi ra
- Chương 125: Rất tỉ mỉ
- Chương 126: Là chuyện của tôi và em
- Chương 127: Tôi đã có người trong lòng rồi
- Chương 128: Anh tưởng em nói không cần anh
- Chương 129: Kỷ niệm tối qua
- Chương 130: Bỏ lỡ lãng tử quay đầu
- Chương 131: Anh sẽ nhanh chóng trở về
- Chương 132: Tôi tặng cô một món quà
- Chương 133: Mua mua mua liền có thể dỗ dành
- Chương 134: Kinh nghiệm cuộc sống quả thật không lừa gạt tớ mà
- Chương 135: Mẹ ghét nhất là những người nói dối!
- Chương 136: Anh đây là bị oan ngàn đời
- Chương 137: Làm mẹ kế cho con trai của người khác
- Chương 138: Tự do mới là tín ngưỡng của cậu
- Chương 139: Xem ra daddy không tính là quá ngốc
- Chương 140: Có suy nghĩ kết hôn với tâm lan không?
- Chương 141: Ai muốn làm gì với anh
- Chương 142: Lúc nhỏ thường tới
- Chương 143: Tại sao muốn từ bỏ chứ
- Chương 144: Không còn phòng khác sao?
- Chương 145: Em cảm thấy tôi sẽ thả em đi sao
- Chương 146: Ai tặng, trả về
- Chương 147: Mất vào sáu năm trước
- Chương 148: Thế cậu có định nói cho anh ta không?
- Chương 149: Lòng tham không đáy
- Chương 150: Rũ bỏ quan hệ
- Chương 151: Năm đó thật sự là ngoài ý muốn ư?
- Chương 152: Có thể nói chuyện là tốt rồi
- Chương 153: Lô gic rõ ràng
- Chương 154: Một đám tiểu nhân các cậu
- Chương 155: Đi một bước tới đích
- Chương 156: Lựa chọn tốt cũng chưa chắc là có hi vọng
- Chương 157: Có thể liên lạc được không
- Chương 158: Anh không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác
- Chương 159: Không cần cô đi theo
- Chương 160: Dây chuyền đã mất rồi
- Chương 161: Có lẽ cô ta là bạn gái cũ của anh ấy
- Chương 162: Có chút việc riêng phải làm
- Chương 163: Cậu thật là rộng lượng
- Chương 164: Tôi sợ ông ây sẽ bị điếc
- Chương 165: Mình đã tìm được chưa
- Chương 166: Không thiếu tôi
- Chương 167: Cô bắt buộc phải rời khỏi anh ấy
- Chương 168: Một giọt máu đào hơn ao nước lã
- Chương 169: Em không thích hợp làm mẹ của thằng bé
- Chương 170: Đây là chơi thật sao?
- Chương 171: Ai dám nói thế?
- Chương 172: Chuyện này đến đây là chấm dứt
- Chương 173: Kẻ thù của kẻ thù là bạn
- Chương 174: Tại sao tôi phải cố ý tới gặp chú chứ
- Chương 175: Tại sao ông ta không nói ra?
- Chương 176: Chờ cô chủ động tìm tới tôi
- Chương 177: So với quen biết thì phải nói là khá thân
- Chương 178: Không có sự lựa chọn thứ hai
- Chương 179: Bây giờ chúng ta đã chia tay rồi
- Chương 180: Ghen con mẹ anh à
- Chương 181: Cô công bằng với anh ấy bao nhiêu
- Chương 182: Gừng càng già càng cay
- Chương 183: Người theo đuổi em còn nhiều, rất nhiều?
- Chương 184: Tại sao chúng ta phải đi?
- Chương 185: Có lẽ cô ấy không hợp với tôi
- Chương 186: Đang đóng phim truyền hình sao?
- Chương 187: Cô ta đã đuổi theo
- Chương 188: Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn
- Chương 189: Ngọc hạnh, chúng ta kết hôn đi
- Chương 190: Em có giỏi thì nói lại lần nữa
- Chương 191: Lòng lang dạ sói
- Chương 192: Tấm chi phiếu không này không tồi
- Chương 193: Những thứ khác con cũng không cần
- Chương 194: Tôi là đang giúp nó
- Chương 195: Xong rồi, tại sao lại là lúc này
- Chương 196: Sao anh lại ở đây?
- Chương 197: Trả lại cho anh! ai mà thèm!
- Chương 198: Sợ tôi đánh cô ta?
- Chương 199: Em không ngạc nhiên sao
- Chương 200: Chỉ có chết mới có thể giải thoát
- Chương 201: Tôi là vệ sĩ của cô ấy
- Chương 202: Tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp
- Chương 203: Xem ra anh biết tôi là ai
- Chương 204: Không thiếu anh
- Chương 205: Chưa từng cười như thế này với tôi
- Chương 206: Thắng làm vua thua làm giặc
- Chương 207: Bây giờ chỉ có một cái duy nhất
- Chương 208: Tôi có chuyện muốn thẳng thắn với anh
- Chương 209: Là người đàn ông tên cố duy đó phải không?
- Chương 210: Tã quần, cho em dùng
- Chương 211: Bạn cùng chung hoạn nạn
- Chương 212: Không phải, anh ấy là anh em
- Chương 213: Đã lâu không gặp
- Chương 214: Người chết thì không thể sống lại
- Chương 215: Tôi là ai không quan trọng
- Chương 216: Người đàn ông đó
- Chương 217: Có người muốn cưỡng hiếp tôi
- Chương 218: Tôi bênh người thân không cần lý lẽ
- Chương 219: Tại sao con lại hại chết ba
- Chương 220: Nguyên nhân chết thật sự
- Chương 221: Em đỏ mặt cái gì chứ?
- Chương 222: Bé gái nên được nuôi trong “vàng son”
- Chương 223: Bắt được cô ta sẽ có tiền
- Chương 224: Đầu óc anh mới vô dụng
- Chương 225: Sói mắt trắng nhỏ
- Chương 226: Anh dám động vào anh ấy thử xem
- Chương 227: Tình cảm đánh đổi bằng cả mạng sống
- Chương 228: Tôi chỉ vì thẻ định cư
- Chương 229: Anh ấy vừa rời đi
- Chương 230: Tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy, mang tên ước mơ
- Chương 231: Bãi bỏ vị trí tổng giám đốc
- Chương 232: Tại sao ta không thể nghi ngờ con
- Chương 233: Anh muốn đính hôn với người khác rồi?
- Chương 234: Gặp tình địch vô cùng ngứa mắt
- Chương 235: Chào từ giã ba năm, đông sơn tái khởi
- Chương 236: Người không từ thủ đoạn
- Chương 237: Chơi kịch liệt vậy sao?
- Chương 238: Tôi giết người rồi
- Chương 239: Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp
- Chương 240: Có phải tôi làm phiền các người rồi không?
- Chương 241: Trái tim mãi mãi rung động vì em
- Chương 242: Tôi là vợ anh ấy
- Chương 243: Tôi chưa từng nói là chia tay em
- Chương 244: Không phải tránh mặt, là tránh hiềm nghi
- Chương 245: Cô ấy cũng không phải mẹ ruột của con
- Chương 246: Tất cả đã có anh
- Chương 247: Tôi dựa vào đâu mà tin cậu
- Chương 248: Một giá, 60 tỷ
- Chương 249: Lời chia tay, là con nói ra
- Chương 250: Cứ quyết định thế đi
- Chương 251: Người khác thật sự khó chen chân
- Chương 252: Tôi chỉ là bị cô ta lợi dụng
- Chương 253: Con phải kết hôn cho ông
- Chương 254: Người bỏ nhà đi
- Chương 255: Có phải anh ta điên rồi không
- Chương 256: Ai mặc cũng giống lưu manh
- Chương 257: Em muốn giải mấy?
- Chương 258: Hai người còn hôn chưa đủ nữa hả
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269-1
- Chương 269-2
- Chương 270-1
- Chương 270-2
- Chương 271-1
- Chương 271-2
- Chương 272-1
- Chương 272-2
Lãi Được Bé Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.